Chương 1879: Bá Đạt Khắc (2)
. . Loại bảo thạch thuần túy kia tản mát ra ánh sáng. . . Nha, quả thực là còn mỹ lệ hơn cả mắt của mẫu long một vạn lần đấy. . . Nếu không phải lần trước bị thiên tai lĩnh chủ đáng chết kia ngăn cản, ta còn muốn. . . Phi phi. . .”
Độc mục long dường như cảm giác được mình nói lỡ miệng, lạp tức dùng móng vuốt bịt lại.
“Thì ra là như vậy!” Lôi Lâm gật đầu, trong lòng lại đang thầm oán, bản tính tham tài của long tộc, cho dù là tinh giới rộng lớn cũng không thể thay đổi.
Dù là long tộc ở thế giới các thần hay thế giới phù thủy, dường như cũng có một số đặc tính tương tự.
“Nhưng. . . Xin thứ cho ta nói thẳng, các hạ dường như đang cần trợ giúp. . .”
Lôi Lâm nhìn kỹ thân thể đối phương như một dãy núi vậy, lúc này trên sừng của đối phương còn có lượng lớn con mắt màu tím nhằng nhịt khắp nơi chiếm giữ, nhìn phi thường buồn nôn.
Bên cạnh những con mắt màu tím này, từng vết thương rất sâu nổi lên, không ngừng khép lại rồi lại xé rách, chỉ nhìn cũng cảm giác được một luồng thống khổ to lớn.
“Kết hợp với lời nói trước đó của đối phương, không phải là do nó mơ ước bảo vật của một vị thiên tai lĩnh chủ, sau đó lại xui xẻo bị bắt được, mới biến thành như vậy, cuối cùng không thể không bỏ chạy thoát thân chứ?”
Lôi Lâm âm thầm nghĩ, trên tay lại không rảnh rỗi, một tầng mây mù màu xanh nhạt đã bao phủ đến trên người độc mục long, từng hạt mưa bụi rơi xuống.
Khi sương mù màu xanh nhạt kéo tới, đầu tiên độc mục long dùng con ngươi màu vàng cảnh giác nhìn chằm chằm Lôi Lâm sau đó nó lại dùng cái mũi to dài ngửi ngửi rồi mới lộ ra vẻ mặt thoả mãn, không có từ chối.
Xì xì!
Nước mưa màu xanh lục vừa tiếp xúc cùng vết rách, sản sinh ra lượng lớn khói trắng ăn mòn, nhưng thương sau khi vết khép lại cuối cùng cũng không tiếp tục xé rách nữa, khiến độc mục long thoải mái phì mũi một cái.
“Thương thế trên người các hạ có hai loại, kinh khủng nhất là con mắt màu tím nguyền rủa, hiện tại ta còn không thể loại bỏ, nhưng hiệu quả vĩnh hằng xé rách vết thương thì có thể loại trừ. . .”
Trên mặt Lôi Lâm cũng có vẻ hài lòng.
Trị liệu thương thế do lực lượng mộng cảnh tạo thành, đối với hắn hiện tại muốn du lịch ở thế giới mộng cảnh này cũng là một trải nghiệm hiếm thấy.
Đồng thời, vật thí nghiệm có thực lực phù thủy cấp bảy, cùng với cơ hội cảm thụ thực lực của thiên tai lĩnh chủ ở khoảng cách gần, không phải dễ dàng đạt được như thế.
“Dịch bệnh, tai hoạ, nguyền rủa. . .”
Chỉ là cảm thụ lực lượng tai hoạ trên con mắt màu tím ở khoảng cách gần, sắc mặt Lôi Lâm đã có chút biến hóa.
Loại sức mạnh quy tắc hầu như là tà ác nhất ngưng tụ thành kia khiến hắn cũng có cảm giác kiêng kỵ.
“Không hổ là thiên tai lĩnh chủ! Thực lực như vậy. . . E là đã vượt qua giới hạn cấp bảy. . .”
Lôi Lâm đánh giá độc mục long trước mặt, không nói chuyện khác, chỉ là có thể giữ được mạng từ một tồn tại kinh khủng như thế cũng đủ khiến Lôi Lâm phải đánh giá cao đối phương một chút.
“Ha ha. . . Cảm tạ ngươi! Phù thủy nắm giữ lực lượng chữa trị, hiện tại ta đã cảm thấy đỡ thật nhiều rồi!”
Độc mục long cao hứng mở rộng thân thể, con ngươi màu vàng phản chiếu ra bóng người Lôi Lâm.
“Ngươi là một vị phù thủy tốt, có thể thu được tình hữu ngh từ Cát Cát Khắc Nhĩ long tộc chúng ta!”
Độc mục long to lớn dùng mũi ngửi trên người Lôi Lâm một cái: “Ta tên thật là Bá Đạt Khắc Áo Phất Địch Khắc Tư Lạc Khắc Áo Sang! Dùng tên thật để thề! Ký kết khế ước cùng ngài! Chỉ cần ngài hoặc là huyết duệ của ngài hô hoán tên này cầu viện, độc mục long tộc ta đều sẽ hạ sức mạnh! Đương nhiên, sau khi thành công cũng cần trả giá thù lao cùng đánh đổi. . .”
Lấy thân phận tồn tại quy tắc để phát lời thề thì tính thật giả không thể nghi ngờ.
Chỉ là, Lôi Lâm nhìn vẻ mặt giảo hoạt của độc mục long, không khỏi có chút im lặng.
“Bắt nạt ta không đi qua thế giới các thần, không biết minh ước long tộc à ?”
Trong lòng Lôi Lâm âm thầm nhổ nước bọt, minh ước long tộc ở thế giới các thần có thể nói là minh ước không có đáy nhất, chỉ cần ngươi có thể trả đủ kim Khắc La, cho dù là long tộc cấp bậc bán thần làm tay chân cũng có thể gọi tới một đống, đương nhiên, cái giá phải tra thì cho dù là giáo hội tài phú nữ thần Ác Kim cũng phải xuất huyết nhiều, thậm chí phá sản.
Khế ước của con độc mục long Bá Đạt Khắc này cũng như thế, mặc dù thật sự giống là vì cảm tạ Lôi Lâm, cho hắn một khế ước có thể triệu hoán bất cứ lúc nào, nhưng cuối cùng cái giá phải bỏ ra lại có thể khiến tất cả mọi người phải thổ huyết.
Lôi Lâm vô cùng hoài nghi con độc mục long này cho tất cả các bằng hữu của mình một phần ước định như thế, dùng để tích lũy của cải.
“Quên đi, dù sao ta căn bản không chuẩn bị sử dụng. . .”
Lôi Lâm âm thầm trợn mắt, theo sau nhìn Bá Đạt Khắc.
“Đa tạ ý tốt của ngươi nhưng hiện tại chúng ta vẫn nên thảo luận về vấn đề nguyền rủa trên người ngươi thì tốt hơn. . .”
Lấy kinh nghiệm của Lôi Lâm, tốc độ trở mặt cũng khiến độc mục long kinh động như gặp thiên nhân: “Nếu như không phải người thi thuật thì người ngoài căn bản khó để giải trừ, đồng thời, theo thời gian trôi qua, e là sẽ tạo thành ảnh hưởng phi thường khủng bố với ngươi. . .”
Tuy rằng Lôi Lâm chỉ cần nghiên cứu mấy năm là có chắc chắn giải trừ, dù sao hắn còn có lá bài tẩy là thế chất hấp năng mộng yểm, nhưng hắn lại có ý định che giấu đi.