Chương 1894: Lộ Lưu Tư (2)
Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy Lôi Lâm, khả năng nhận biết linh hồn từ lúc sinh ra đã mang theo nói cho cô ta biết người này cực kỳ nguy hiểm, giống như Lôi Lâm chính là thiên địch của cô ta vậy như thế.
Chính bởi vì như vậy, thiếu nữ mới động thủ thăm dò.
“Hoàn toàn không sợ bột phấn linh hồn của ta. . . Đồng thời dường như đây còn không phải năng lực cực hạn của đối phương. . .”
Thiếu nữ cắn ngón tay, chân mày như ngọc hơi nhíu lại, mang theo hoặc mị khiến lòng người nát tan.
Cũng chính là bởi vì loại nguy hiểm này, còn có cân nhắc từ sự cẩn thận của mình nên thiếu nữ mới từ bỏsuy nghĩ trực tiếp truy kích.
“Quên đi. . . Dù sao nếu xảy ra chuyện đều có thằng ngốc Lộ Lưu Tư kia ở trước đỡ rồi. . . Vậy cứ để ta xem một chút, tên phù thủy kia rốt cuộc còn có bao nhiêu lá bài tẩy?”
Một con bướm óng ánh thoáng run rẩy thân thể, tỏa ra một chùm bột phấn óng ánh,sau đó toàn thân đều biến mất, lén lút đi theo phía sau Lộ Lưu Tư.
. . .
“Ồ! Đáng chết! Lôi Lâm ngươi điên rồi? Tại sao lại động thủ với minh hữu của chúng ta?”
Thân thể khổng lồ của Bá Đạt Khắc bị trực tiếp quăng xuống mặt đất, bụi bậm bắn lên đầy trời, hắn đứng bên cạnh lắc lắc đầu rồi gầm lên.
“Kẻ điên rồi là ngươi! Còn không tỉnh táo?”
Lôi Lâm nhìn Bá Đạt Khắc một chút, đột nhiên trong nháy mắt ra tay, một ngọn lửa màu đỏ ngòm mạnh mẽ đánh vào trên mặt đối phương.
Oành!
Bá Đạt Khắc trong nháy mắt giống như đạn pháo bay ngược ra ngoài, liên tiếp xuyên thủng mấy ngọn núi cao vút cứng rắn.
“Đáng chết. . . Ngươi lại dám đánh vào khuôn mặt anh tuấn của ta như thế, ta muốn quyết đấu với ngươi. . . Ạch. . .”
Bá Đạt Khắc lắc đầu một cái, một ngụm máu xen lẫn mấy cái răng, đương nhiên còn có càng nhiều bột phần linh hồn bị phun ra ngoài, hắn đầu tiên là hùng hùng hổ hổ, suýt chút nữa đã khôi phục bản thể, nhưng sau đó sắc mặt lại biến đổi.
Từ phẫn nộ, chuyển thành nghi hoặc, cuối cùng là mơ hồ sợ hãi!
Có thể trực tiếp ảnh hưởng chân linh, bột phấn linh hồn vượt qua bất kỳ ảo thuật nào, cho dù là tồn tại quy tắc cũng khó có thể chống đối!
“Con bướm chết tiệt kia, lại vọng tưởng khống chế ta? Độc mục long Bá Đạt Khắc! Tiên tri của thế giới Áo Sang, đại học giả. . . Du lịch qua vô số thế giới, lưu lại vô số bảo tàng truyền thuyết lại suýt chút nữa bị đã khống chế? ? ?”
“Hống hống. . .”
Bá Đạt Khắc gầm lên, sau một thoáng sợ hãi chính là cực kỳ giận dữ phát hỏa.
Đối với với những tồn tại quy tắc này, một chút thương thế chẳng qua là tổn thất năng lượng, với thời gian vô tận của chúng nó, sớm muộn cũng có thể bù đắp lại, bởi vậy cũng không thể coi là cái gì.
Thế nhưng. . . Một khi có người mưu toan can thiệp vào ý chí tự do của chúng nó, thậm chí muốn nô dịch chúng nó vậy thì chính là cừu hận không chết không thôi!
“Mộng yêu lãnh chúa của thế giới mộng cảnh! Ta nhớ kỹ rồi!”
Bá Đạt Khắc tàn nhẫn mà phun ra một hơi thở, nhưng cũng không ngốc đến mức hô lớn lập tức giết về, hiển nhiên là còn có một chút lý trí.
Bản thân nó mới là cấp bảy, mà đối phương rõ ràng có thực lực cấp tám! Đặc biệt. . . Ở trên người nó còn có nguyền rủa, bịmột vị thiên tai lĩnh chủ khác truy sát.
“Lôi Lâm! Xin lỗi!”
Đến lúc này, Bá Đạt Khắc hiển nhiên cũng biết Lôi Lâm mới thật sự là minh hữu, không thể dễ dàng đắc tội.
Đặc biệt, tiếp theo còn có rất nhiều chuyện cần phiền đối phương.
“Ha. . . Tỉnh táo rồi?” Lôi Lâm hừ lạnh một tiếng, trong lòng lại có chút kỳ quái.
” Thiên tai lĩnh chủ có bản thể là mộng yêu kia, hành vi có chút quái dị, rõ ràng không quen biết lại đột nhiên động thủ, sau đó lại không có truy kích tới. . . Lẽ nào là phát hiện cái gì?”
Hành vi quái dị của đối phương khiến Lôi Lâm không thể không cân nhắc tới độ khả thi trong đó.
Nhưng sau đó hắn lại bị nhắc nhở của chíp đánh gãy.
“Keng! Chủ thể thôn phệ thiên phú phát sinh tác dụng, hoàn toàn tiêu hóa ý chí quy tắc! Chủ thể thu được một phần tin tức quy tắc “hoặc mị”! Chủ thể thu được một phần nhắc nhở quy tắc “ảo thuật”! Thiên phú ảo giác của bản thân tăng cường!”
Dựa vào quy tắc thôn phệ của chính mình, Lôi Lâm có thể tiêu hao sức mạnh của các phù thủy quy tắc khác, đồng thời chuyển hóa thành quy tắc của mình.
“Đáng tiếc. . . Cho dù là thiên phú tiến hóa sau cấp bảy, đối mặt với tồn tại quy tắc cũng không thể thu được càng nhiều đồ vật, đổi thành chip thì tỉ lệ còn chưa tới 1%, còn không bằng thế giới các thần. . .”
Lôi Lâm thở dài.
Chuyển hóa quy tắc đương nhiên là có hao tổn, mà cho dù là đối với Lôi Lâm thì tỉ lệ này cũng thấp đến mức làm người giận sôi.
Vừa nãy chỉ là bộ phận ý chí của mộng yêu, nhưng nếu như đổi thành thần linh ở thế giới các thần thì chuyển hóa ra một tia thần tính sẽ không có chút vấn đề nào, cách biệt không chỉ gấp mười lần!
“Ngay cả ta nắm giữ tắc thôn phệ còn như vậy, các tồn tại quy tắc khác lại càng không thể, cũng đúng! Nếu như làm như vậy có thể tăng tốc lên thì toàn bộ thế giới phù thủy đã không cần người khác tới, chính mình đã sớm đánh thành hỗn loạn, thôn phệ hủy diệt lẫn nhau. . . Cũng chỉ có thế giới các thần, mới có thể trở thành sân săn bắn của phù thủy.”
So với các phù thủy gian nan chuyển hóa, thần linh quy tắc ở thế giới các thần không có chút vấn đề nào, tỉ lệ chuyển hóa cực kỳ cao, thậm chí có thể thông qua thôn phệ đối phương để thu được quy tắc hoàn chỉnh! Đây cũng là nguyên nhân khiến tất cả phù thủy điên cuồng!