Chương 1895: Gặp mặt (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1895: Gặp mặt (1)

chương 1057: gặp mặt

“Hai thế giới nguyên lực hấp dẫn lẫn nhau, còn có loại chỗ tốt cực lớn này, cũng khó trách cuộc chiến chung kết thượng cổ đánh thành như vậy. . .”

Lôi Lâm âm thầm thở dài. ,

Đối với với hắn, nếu như biết có một thế giới như thế, có thể trực tiếp đánh giết thần linh để thu hoạch được cảm ngộ quy tắc hoàn chỉnh, chỉ sợ cũng sẽ trực tiếp điên cuồng.

So với chuyện này, các phù thủy khác ngã xuống, còn có bình dân cực khổ, thì được tính là cái gì đây?

“Mà thần linh quy tắc dễ chuyển hóa như vậy, như vậy hẳn làdo nguyên lực phù hợp, hoặc là nói bổ sung?”

Đến hiện tại, Lôi Lâm đã càng ngày càng tin tưởng lời đồn kia, khi thế giới các thần cùng thế giới phù thủy phân ra thắng bại, người thắng thôn phệ bản nguyên của người thất bại thì con đường vĩnh hằng sẽ hiện lên!

“Hoặc là. . . Ở thời tuyên cổ, thế giới phù thủy cùng thế giới các thần vốn là một thể! Chuyện này cũng rất có thể. . .”

Lôi Lâm suy đoán.

Lời đồn mặc dù có thể truyền lưu rộng rãi như vậy, đồng thời gây ra cuộc chiến chung kết thượng cổ, nhất định có chỗ đã được kiểm nghiệm.

Phù thủy quy tắc thượng cổ cùng các thần đều không phải kẻ ngu, chuyện không có lợi thì sẽ không có ai làm.

“Đáng tiếc. . . Đám phù thủy dự liệu sai sự khó chơi của các thần, còn có sự quỷ dị của thần quốc, cuối cùng biến thành cục diện lưỡng bại câu thương, còn là chung kết của sự huy hoàng thượng cổ. . .”

Trong con ngươi Lôi Lâm có tia sáng, âm thầm nắm chặt nắm đấm: “Nhưng cuộc chiến chung kết do ta chủ đạo, tất nhiên sẽ không giẫm lên vết xe đổ! Con đường vĩnh sinh cuối cùng chỉ có thể thuộc về ta! ! !”

Trước đây Lôi Lâm có thể bình thường, có thể trầm luân, nhưng ở thế giới siêu phàm này, sau khi nhìn thấy vĩnh hằng hi vọng, bất kỳ ràng buộc nào cũng không thể tiếp tục ngăn cản hắn theo đuổi mục tiêu này. Bất cứ kẻ địch nào, chỉ cần không cản đường hắn, thì ngay cả giẫm lên hắn cũng xem thường giẫm, nhưng một khi có xung đột thì tất nhiên sẽ bị Lôi Lâm vô tình đả kích cùng phá hủy! Bất luận là ai!

“Keng! Thành công bắt được ý chí tồn tại quy tắc, độ ăn khớp với tử thể tế bào 100%! Bắt đầu kích hoạt. . .”

Vào lúc này, lại có một lời nhắc nhở bị chíp bắn ra.

“Mộng yêu tiêu bản?”

Lôi Lâm cười nhạt.

Thân hình khổng lồ của đối phương dung hợp cùng toàn bộ lãnh địa, tế bào tự nhiên có thể bắt được ở khắp nơi, nhưng sau khi Lôi Lâm thoáng nghiên cứu đã phát hiện, ý chí tồn tại sau khi mất đi quy tắc, thể xác đối phương để lại cũng chỉ là một tổ hợp dinh dưỡng vật chất, chỉ khi vật chất cùng ý thức đều có thì mới có thể thu được tiêu bản chân chính.

Trước đó cũng bởi vì kiêng kỵ mộng yêu mà không dám ra tay đối với người bình thường mà mộng cảnh ký sinh, nhưng vì đối phương không nể mặt mũi trước nên Lôi Lâm cũng không có nửa điểm chần chờ.

“Kích hoạt thành công! Chủ thể thu được tiêu bản tồn tại quy tắc mộng cảnh! Tiến độ phân tích thế giới nguyên lực tăng nhanh 27%!”

Chíp rất nhanh đã cho Lôi Lâm một tin tức tốt.

“Các tồn tại quy tắc khác nhau cũng có sai biệt, lại không lâu nữa sẽ có một tiêu bản khác đưa tới cửa. . .”

Tia sáng màu đỏ như máu lóe qua trong con ngươi Lôi Lâm, mi tâm hắn hơi nứt ra một vệt đỏ, sức mạnh kỳ dị mà vặn vẹo dập dờn ở xung quanh.

“A! Không tốt. . . Là Lộ Lưu Tư, ta cảm giác đối phương càng tới gần. . .”

Mà ở bên cạnh, Bá Đạt Khắc lại kêu thảm lên.

Lúc này con ngươi màu tím trên người hắn giống như cũng cảm ứng được chủ nhân cũ đến. Tất cả đều điên cuồng ngọ nguậy, lại bắt đầu lần lượt nổ tung , khiến Bá Đạt Khắc kêu rên liên hồi.

“Hừ! Yên tĩnh cho ta!”

Lôi Lâm đột nhiên quay đầu lại, hồng tuyến ở mi tâm hơi mở ra một tia.

Rì rào. . . Một việc kỳ dị xảy ra. Con mắt màu tím vốn đã sắp bao trùm cả người Bá Đạt Khắc giống như bị kinh hãi, đột nhiên co rút lại, tiếng kêu thảm thiết của Bá Đạt Khắc cũng giảm nhỏ. Chỉ là lúc này nó cũng dùng ánh mắt không dám tin tưởng để nhìn Lôi Lâm.

“Đây là. . .”

“Yên tĩnh, không muốn giải trừ nguyền rủa?”

Lúc này Lôi Lâm đã kích hoạt huyết mạch thể chất hấp năng mộng yểm. Cả người đều giống như đã biến thành vương giả của toàn bộ thế giới mộng cảnh, trên người thời khắc đều vờn quanh một luồng nguyên lực của thế giới mộng cảnh, khiến Bá Đạt Khắc không tự chủ ngậm miệng lại.

“Từ đâu tới đây thì trở về chỗ đó!”

Lôi Lâm dùng âm điệu cổ xưa ngâm xướng thần chú, từng tia nguyên lực của thế giới mộng cảnh bay xuống, hóa thành phù văn màu đỏ giống như thiêu đốt, đi vào da dẻ Bá Đạt Khắc.

Có loại phù văn này áp chế, con mắt màu tím liên tục lui lại, cuối cùng đến áo lót của Bá Đạt Khắc, hình thành một tròng mắt màu tím tinh xảo, bên cạnh còn có một vòng phù văn màu đỏ rực phong ấn.

“Chuyện này. . . Như vậy cũng được?”

Bá Đạt Khắc phất phất tay, vẻ mặt có chút dại ra.

Một vị thiên tai lĩnh chủ giết chóc hơn trăm triệu sinh linh, thu lấy ác ý mà thành nguyền rủa, lại cứ đơn giản bị phong ấn như thế?

Toàn bộ quá trình quá dễ dàng , khiến Bá Đạt Khắc có cảm giác như đang nằm mơ.

“Quả nhiên. . . Ta suy đoán không sai, đối phương chỉ cần là lấy lực lượng mộng cảnh làm căn bản, thì sẽ không thoát khoit cảnh bị thể chất hấp năng mộng yểm áp chế!”

Lôi Lâm thấy thế thì khẽ gật đầu, trong mắt có một tia hiểu rõ.

Cho dù là thiên tai lĩnh chủ, có sức mạnh quy tắc tai họa cường đại, nhưng chỉ cần bản chất đối phương vẫn là sinh vật mộng cảnh thì nhất định phải dựa vào mộng cảnh nguyên lực mà sinh tồn thì tất nhiên sẽ phải bị năng lực huyết mạch của Lôi Lâm khắc chế.