Chương 1903: Giết chết
“Ta nói rồi, hôm nay ngươi nhất định sẽ ngã xuống ở đây!”
Lôi Lâm nhìn bộ xương màu đen trước mặt, đặc biệt u hỏa màu đỏ trong xương sọ, không nhanh không chậm nói ra, giống như đang trần thuật một sự thật.
“Hây a a. . . Ác mộng thuật sĩ! ! ! ! Ta nguyền rủa ngươi! Nhân danh tai hoạ! ! ! !”
Xương sọ màu đen không ngừng nhúc nhích, từ trong chân linh truyền đến sóng linh hồn kịch liệt.
” Sau khi ngươi sử dụng cuối cùng mục nát, chỉ còn dư lại chút năng lực nguyền rủa bé nhỏ không đáng kể này? Thực sự khiến ta quá thất vọng rồi. . .”
Đối mặt với tai hoạ mãnh liệt cùng lực lượng nguyền rủa, Lôi Lâm thoáng vung tay lên, rầm!
Toàn bộ nguyên lực của thế giới mộng cảnh tuôn ra, hóa thành sấm sét hủy diệt vô tận, lực lôi điện mạnh mẽ quét ngang, tuyệt diệt tất cả sức mạnh nguyền rủa.
Vèo! Vèo!
Hầu như trong nháy mắt nguyền rủa bị phá, Lôi Lâm cùng Lộ Lưu Tư lập tức động thủ, hai bóng người hóa thành lưu quang vô tận để chém giết nhau.
Toàn bộ không gian trong nháy mắt vặn vẹo, mà chỉ trong một phần vạn chớp mắt, Lôi Lâm cùng Lộ Lưu Tư đã giao thủ mấy triệu lần.
Đối phương dùng quy tắc tai hoạ cùng mục nát để xây dựng xương cốt màu đen, trình độ kiên cố vượt qua tất cả kim loại trên thế gian, dù sấm sét hủy diệt không ngừng công kích vẫn không có chuyện gì xảy ra.
Phù văn màu đỏ dày đặc trên người Lôi Lâm nổi lên, phóng ra ánh sáng lộng lẫy tươi đẹp, mơ hồ hình thành một bộ khôi giáp màu đỏ sậm, toàn bộ nguyên lực thế giới mộng cảnh gào lên, trước khi mộng cảnh tiêu hao hết, phòng ngự của hắn sẽ không bị công phá, có hao tổn cũng sẽ nhanh chóng được bù đắp.
Keng! Keng! Keng!
Trong nháy mắt, khi tốc độ vượt qua cực hạn, Lôi Lâm cùng Lộ Lưu Tư đột nhiên biến mất từ mộng cảnh, đi tới một địa phương càng thêm kỳ dị.
Thời gian cùng không gian ở đây hơi vặn vẹo, phía dưới chính là thời không sông dài hùng vĩ mà toả ra ánh sáng.
“Một không gian nào đó tiếp cận thời không sông dài? Cũng chỉ có nơi này mới có thể chịu đựng lửa giận của chúng ta, làm nơi táng thân cho ngươi lại càng thích hợp. . .”
Răng rắc!
Trước ngực Lôi Lâm bị một nhánh xương tay màu đen cào nát, áo giáp màu đỏ rách nát, lại liền lại trong nháy mắt.
Sau khi áo giáp bằng mộng cảnh nguyên lực bị đánh tan mười mấy lần, xương sọ của Lộ Lưu Tư trong hào quang màu đỏ cũng dần suy nhược xuống, trên xương cốt màu đen cũng hiện ra vết rách.
” Tồn tại quy tắc giao thủ, đến cuối cùng chính là so sánh nội tình cùng nguyên lực? Xem ra, chế tạo vũ khí nguyên lực cũng cần đưa vào danh sách. . .”
Lôi Lâm ngưng trọng nhìn đối thủ trước mặt.
Cho dù là lấy thương đổi thương. hắn tiêu hao nguyên lực cũng đến một cấp bậc khủng bố, nếu không có thế giới mộng cảnh trợ giúp thì e là hắn sẽ trực tiếp bại trận, ngay cả chân linh đều bị hút khô.
Nhưng lúc này sau lưng có thế giới mộng cảnh trợ giúp, Lôi Lâm vẫn có thể dồn vị thiên tai lĩnh chủ Lộ Lưu Tư này vào tuyệt cảnh.
“Keng! Xây dựng nguyên lực vũ khí hoàn thành! Đang chỉnh sửa quỹ đạo!”
Sau khi trải qua mấy triệu lần giao thủ, cuối cùng chíp đã bắt được quỹ tích vận động của Lộ Lưu Tư, thế giới mộng cảnh gầm lên, một thanh trường kiếm mờ mịt trực tiếp hiện lên ở trên tay Lôi Lâm.
Ngưng nguyên lực thành binh, đây tuy rằng không phải vũ khí nguyên lực mà Lôi Lâm muốn xây dựng. nhưng cũng có mô hình!
“Bụi quy bụi, đất trở về với đất, vinh quang của ngươi đến từ mộng cảnh, cũng tự nhiên trả lại vinh quang!”
Lôi Lâm than nhẹ, trường kiếm trong tay dọc theo một đường vòng cung quỷ dị mà đâm ra!
Keng!
Trong một phần một triệu chớp mắt, trường kiếm nguyên lực màu xanh trong nháy mắt xuyên qua phòng ngự của Lộ Lưu Tư, đâm tới mi tâm trong xương sọ của nó.
Nơi này chính là phạm vi công kích trọng điểm của Lôi Lâm, trên xương cốt đã hiện ra vết rách nhỏ bé từ lâu, hiện tại càng đột nhiên nổ tung.
Keng. . . Dường như là nổi lên phản ứng dây chuyền, thân thể của đối phương cuối cùng cũng liên tiếp nổ tung. Từng khối xương cốt không ngừng vỡ nát, trở thành bột mịn, lại bị băng tuyết hủy diệt sau đó hòa tan.
“Không! Sao ta có thể ngã xuống ở đây? Lộ Lưu Tư ta là tai hoạ chi chủ, mục nát chi vương. . .”
Sau khi thân thể cuối cùng bị hủy diệt, từ trong vụ nổ tung vô tận, một điểm chân linh quy tắc màu đỏ nổi lên. Mang theo sức mạnh quy tắc tai hoạ cùng mục nát.
Sau khi rời khỏi nhục thân, lúc này quy tắc chân linh dường như trở nên kinh khủng hơn, đột nhiên bốc cháy lên, thể hình trong nháy mắt mở rộng, đã biến thành một hằng tinh toả ra ánh sáng trắng.
Hằng tinh khổng lồ rung chuyển một thoáng. Đột nhiên phóng tới sông dài thời gian, mà nước sông cuồn cuộn lúc này dường như cũng bị hấp dẫn, cả đoạn sông dài thời gian cũng bắt đầu tỏa ra một luồng sức lôi kéo quỷ dị. . .
“Ngươi đã chết! Thời gian của ngươi đã ngừng! Đứng lại cho ta. . .”
Lôi Lâm đương nhiên sẽ không để cho Lộ Lưu Tư trốn đi như thế, với trạng thái hiện tại của nó, cho dù là chủ động nhảy vào sông dài thời gian, e là cũng cần mấy ngàn năm mới tích góp đủ lực lượng để trùng sinh.
Trong tiếng gầm gừ, bóng mờ Tháp Cách An dực xà che kín bầu trời hiện lên từ phía sau Lôi Lâm.
Phù văn thể chất hấp năng mộng yểm hiện ra trên người dực xà, dung hợp lại cùng quy tắc thôn phệ, hình thành hố đen cường đại hơn, lực lượng ràng buộc vô hình trong nháy mắt lan tràn đến chân linh Lộ Lưu Tư.
“Đây là. . . Mộng cảnh nguyên lực hấp dẫn! đáng chết. . .”
Chân linh là hằng tinh khổng lồ gầm lên, bên trong nổi lên đông đảo vết tích, đây đều là di chứng sau khi sử dụng nguyên lực của thế giới mộng cảnh tạo thành, lúc này một mạch bạo phát ra.
Lộ Lưu Tư thân là dân bản địa mộng cảnh, căn bản không thể chống lại được loại hấp dẫn bản chất này.
Ở biên giới sông dài thời gian hiện ra một cảnh tượng quỷ dị, hằng tinh màu trắng không cam lòng thay đổi vết tích, chậm rãi rút lui, bên trong mơ hồ hiện ra một bóng người khô héo mà rít gào.
Ánh sáng hằng tinh mạnh mẽ bị một hố đen không ngừng thôn phệ, cuối cùng hình thành một ánh sáng vặn vẹo hình phễu.
Đến cuối cùng, chân linh hằng tinh bị hố đen có thể tích nhỏ hơn mình gấp mấy vạn triệt để thôn phệ, ngay cả một chút ánh sáng đều không thoát.
“A. . .”
Hoa văn màu đỏ sậm trên người trong nháy mắt nhúc nhích lên, giống như sắt thép sắp hòa tan, da dẻ nứt ra, ngay cả thân thể đều quỷ dị trướng lớn hơn một vòng.
“Keng! Chủ thể hấp thu năng lượng nguyên cực cường đại! Cường độ cấp tám! ! ! Thân thể quy tắc đang tan vỡ! Đếm ngược. . . )
Lúc này chíp cũng bắn ra cảnh cáo đỏ như màu máu, ngay cả màn ánh sáng chung quang đều có vẻ không bình thường.
“Quả nhiên. . . Một tồn tại cấp tám, hiện tại ta căn bản không thể thôn phệ, kết cục mạnh mẽ động thủ chỉ có một, đó là bị chết no! ! !”
Sắc mặt Lôi Lâm biến hóa: “Nếu như không phải có thế giới mộng cảnh. . .”
Nghĩ đến đây, hắn không chần chừ chút nào lập tức phát động năng lực huyết mạch, trong nháy mắt trở lại thế giới mộng cảnh.
Ầm ầm ầm! ! !
Thế giới ý chí tỏa ra một đạo ý niệm mừng rỡ, uy nghiêm vô tận nương theo nguyên lực cuồn cuộn chút xuống, giống như hình thành một đại ma bàn, làm hao mòn nguyên lực mà Lôi Lâm tản ra.
Lôi Lâm ở trung tâm, hai mắt nhắm nghiền, hiển nhiên là đang ở một loại trạng thái thần bí nào đó, thân thể vốn cao tới mười mét cũng đang không ngừng nhỏ đi.
Từng luồng thế giới nguyên lực xân lẫn vào sức mạnh đến từ Lộ Lưu Tư, từ trên người hắn tản ra, không ngừng trở về thiên địa, tiến hành một quá trình chuyển đổi phức tạp.
. . .
Lúc này Lôi Lâm cũng tiến vào một mộng cảnh kỳ dị.
Chủ nhân mộng cảnh bất ngờ chính là Lộ Lưu Tư, chỉ là lúc này đối phương chưa phải là thiên tai lĩnh chủ, tối đa cũng chỉ là sinh vật siêu phàm có một tia sức mạnh quy tắc mà thôi.
Sau khi quan sát một quãng thời gian, khóe miệng Lôi Lâm hiện ra một nụ cười lạnh lùng.
“Đã ngã xuống, ý chí còn ở không cam lòng quấy phá? Đáng tiếc. . . Năng lực huyết mạch của ta lại đúng lúc là khắc tinh!”
“Huyết mạch thiên phú- thực mộng! ! !”
Ánh mắt Lôi Lâm đỏ như máu mở ra, thôn phệ tất cả mộng cảnh.
Bầu trời vỡ nát, đại địa sụp đổ, ở trung tâm hư không vô tận, một vòng câu nguyệt đỏ như máu hiện ra, bên trong mơ hồ có một con mắt khô héo.
“Tìm được rồi!”
Lôi Lâm thét dài, một cước giẫm chết sinh vật siêu phàm là tiền thân của Lộ Lưu Tư ở trong ký ức kia, cả người bỗng dưng tăng lên.
“Dập tắt đi!”
Nguyên lực dâng trào vượt qua giới hạn thời gian cùng không gian, trực tiếp rơi xuống câu nguyệt đỏ như máu kia.
Trong tiếng gầm gừ tràn ngập thống khổ cùng tuyệt vọng, câu nguyệt đỏ như máu trực tiếp nổ tung, một con mắt khô héo kia bị đánh nổ.
Tốc độ mộng cảnh vỡ nát lập tức tăng nhanh gấp mười lần, bị năng lượng thực mộng của Lôi Lâm không ngừng thôn phệ hấp thu.
Chờ đến khi ý thức Lôi Lâm trở về bản thể, hắn đã khôi phục thể hình người bình thường.
“Keng! Năng lượng nguyên đang tiêu tán! Thân thể chủ thể khôi phục!”
“Keng! Quy tắc thôn phệ phát huy, chủ thể thu được một phần tin tức sức mạnh quy tắc, đang số liệu hóa!”
Sau đó chíp lập tức quét mới số liệu lúc này của Lôi Lâm.
“ Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là thuật sĩ cấp bảy có huyết mạch: Tháp Cách An dực xà (cấp bảy); sức mạnh: 257. 71; nhanh nhẹn: 200. 01; thể chất: 350. 98 ;tinh thần: 611. 27; trạng thái linh hồn: quy tắc chân linh, lĩnh ngộ quy tắc: thôn phệ (100%), giết chóc (58%), tai hoạ (27%), mục nát (15%), nguyền rủa (1%), độ bão hòa thế giới nguyên lực: 27. 99% )
“Tai hoạ, mục nát, còn có nguyền rủa?”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, hiện tại trình độ phân tích hai loại quy tắc đầu tiên của hắn, ở thế giới các thần cũng đầy đủ kích hoạt thần tính, xem ra, Lộ Lưu Tư cũng thật sự dựa vào hai đại sức mạnh quy tắc này để tiến vào cấp tám.
“Mặc dù so với mộng yêu ý chí trước đó thì tốt hơn rất nhiều, nhưng thôn phệ một thiên tai lĩnh chủ cấp tám mới có chút thu hoạch này. . . Vẫn là thế giới các thần dễ kiếm hơn. . .”
Lôi Lâm lắc đầu bất đắc dĩ.
Trên thực tế, hắn cũng rất rõ ràng, lần này là thế giới mộng cảnh ý chí xuất lực nhiều nhất, cũng thu được báo đáp phong phú nhất.
Trước đó tiêu hao nguyên lực chính là thế giới mộng cảnh cung cấp, mà phần chính thôn phệ Lộ Lưu Tư cũng bị đối phương lấy đi, chính mình lại chỉ thu được một ohaanf cảm ngộ quy tắc mà thôi.
Đương nhiên, còn có một phần sức mạnh của Lộ Lưu Tư không thuộc về thế giới mộng cảnh bị chính mình ngăn chảy xuống, tạo thành thuộc tính tăng cường.