Chương 1904: Rời đi (1)
Trong toàn bộ quá trình, Lôi Lâm chỉ đơn thuần lợi dụng thế giới nguyên lực làm vũ khí công kích, cũng không hấp thu một chút nào, từ độ bão hòa nguyên lực trên người hắn vẫn giống lúc trước là có thể thấy được.
Bởi vậy, sau trận chiến này, thu hoạch to lớn nhất vẫn là bản nguyên ý chí của thế giới mộng cảnh, Lôi Lâm phải xếp hạng phía sau.
“Nhưng. . . Tai hoạ, còn cả mục nát?”
Lôi Lâm sờ sờ cằm: “Cũng không tương xứng với con đường của ta, đồng thời quy tắc tai hoạ tuy rằng mạnh mẽ, nhưng giới hạn cũng nhiều, vẫn là quy tắc mục nát có tiềm lực hơn một chút, dù sao tiếp xúc được với một mặt của quy tắc thời gian. . .”
“Cũng may mức độ hòa hợp quy tắc đều không cao, tiến độ phân tích cũng không có bao nhiêu. . .”
Hiện tại Lôi Lâm đã quyết định con đường sau này nên sẽ không dễ dàng thay đổi, càng không cần phải nói là những quy tắc không hòa hợp này.
“Rất cao. . . Càng nhiều. . . Càng nhiều. . .”
Lúc này, thế giới mộng cảnh mạnh mẽ cũng hạ xuống ý chí của chính mình, trực tiếp truyền một đoạn tin tức đứt quãng vào đáy lòng Lôi Lâm.
Cùng lúc đó, Lôi Lâm cảm giác liên hệ giữa mình cùng toàn bộ thế giới trong nháy mắt trở nên càng chặt chẽ, số lượng thế giới nguyên lực có thể điều động cũng bắt đầu tăng lên.
Thậm chí. . . Hắn giơ tay lên, bên trên có một tia lực lượng mộng cảnh nhàn nhạt lưu chuyển, lan truyền ra một luồng khí tức suy yếu, quấn quanh ở ngón tay hắn.
Đột nhiên, tia lực lượng mộng cảnh kia run lên, màu sắc trở nên càng đậm hơn, sức mạnh cường đại trực tiếp truyền ra ngoài.
” Quyền hạn thế giới mộng cảnh tăng cao! Đồng thời còn có năng lực thay đổi thời kỳ đỉnh cao và thời kỳ suy yếu của lực lượng mộng cảnh? Hẳn là chỉ có thể để chính mình dùng, bằng không sẽ càng thêm kinh khủng. . .”
Lôi Lâm thở dài, sau khi hiến tế một vị thiên tai lĩnh chủ, quả nhiên là hắn đạt được chỗ tốt to lớn từ thế giới mộng cảnh.
Chí ít, bản thân dùng lực lượng mộng cảnh để nung nấu quy tắc sẽ không có vấn đề gì.
Đồng thời. nếu như năng lực này còn có thể tăng cường, thậm chí ảnh hưởng tới lực lượng mộng cảnh mạnh yếu trên người thiên tai lĩnh chủ khác mà thì sau này trong chiến đấu lại có thêm một đòn sát thủ.
Chính mình dùng sức mạnh mộng cảnh thời kì đỉnh cao, đi công kích đám thiên tai lĩnh chủ đang rơi vào kỳ suy yếu, chỉ mới nghĩ tới đã thấy phấn khích rồi!
“Không chỉ như vậy, toàn bộ thế giới đều có một tia thức tỉnh. . .”
Lôi Lâm bén nhạy cảm giác được lúc này toàn bộ thế giới mộng cảnh đã khác biệt.
Thế giới mộng cảnh vốn giống như một đại thụ sắp chết héo tàn,quanh bộ rễ còn bị các con trùng gây hại khác bám chặt tranh cướp nguồn nước cùng dinh dưỡng, mà ở hiện tại, khi Lôi Lâm tiêu diệt được một con côn trùng gây hại, đại thụ cuối cùng đã có thể thở một cái, toàn bộ thế giới mộng cảnh có chút sức sống đều đã dành cho Lôi Lâm, chính là cái cảm giác này.
“Đáng tiếc. . . Cũng chỉ thức tỉnh một điểm mà thôi, nếu muốn toàn bộ thế giới đều phục hồi như cũ, ít nhất cũng cần tiêu diệt đi năm, sáu tên thiên tai lĩnh chủ. . .”
Sau khi đoán ra con số này, cho dù là Lôi Lâm cũng không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Đám thiên tai lĩnh chủ gieo vạ cho thế giới mộng cảnh lại đến trình độ kinh khủng như vậy!
“Toàn bộ thế giới mộng cảnh đều lấy việc hấp thu tư duy cùng mộng cảnh của sinh vật có trí khôn trong tinh giới mà sinh tồn, đám thiên tai lĩnh chủ lại đánh cắp nguyên lực, chính là cướp đoạt cơ sở của ý chí mộng cảnh, mà tồn tại cấp tám khủng bố đến mức cho dù là một đại thế giới đều không chịu được. . . Càng không cần phải nói là một đám. . .”
Hiện tại Lôi Lâm cũng bắt đầu hiểu rõ về thế giới mộng cảnh rồi.
Đổi lại là hắn, trong nhà mình có một nhóm khách ác độc vào ở, còn không đoạn chiếm lấy tài nguyên của chính mình, vậy cho dù là hòa thượng có lòng dạ từ bi cũng muốn giậm chân giết người.
. . .
“Bá Đạt Khắc. ngươi thế nào rồi?”
Lôi Lâm đi tới biên giới hỗn độn vỡ nát, tìm được độc mục long đang nằm ngang, lúc này thân thể của đối phương đã nổ mất hơn nửa. Lộ ra trái tim chia năm xẻ bảy, nhưng thần trí rõ ràng còn rất tỉnh táo. Đặc biệt bộ phận vết thương đã bắt đầu tự động dung hợp, nếu không phải chung quanh vẫn còn lực lượng tai hoạ cùng mục nát thì nó sớm đã tốt hơn hơn nửa, từ đây cũng có thể thấy được sức sống khủng bố của tồn tại quy tắc.
“Ta vẫn còn tốt. . . Lôi Lâm các hạ!”
Bá Đạt Khắc kính nể mà nhìn Lôi Lâm, mà Lôi Lâm lại nhíu mày, mi tâm hơi nứt ra, từng tia sáng đỏ bắn ra, cắn nuốt hết lực lượng nguyền rủa cùng tai hoạ trên người Bá Đạt Khắc.
“Ùng ục. . .”
Sau khi được Lôi Lâm trợ giúp, Bá Đạt Khắc rất nhanh đã xử lý vết thương trên người mình, đã biến thành dáng vẻ một người trung niên một mắt.
Lúc này hắn nhìn chằm chằm Lôi Lâm, trong cổ giống như tắc một cục xương, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp ba lắp bắp: “Lôi. . . Lôi Lâm các hạ! Hiện tại ngài xuất hiện tại nơi này, lẽ nào là đẩy lùi Lộ Lưu Tư rồi?”
Cho dù nhìn thấy dị tượng trước đó, còn có sự mạnh mẽ của Lôi Lâm nhưng Bá Đạt Khắc cũng không dám suy đoán theo những phương hướng khác, theo nó thấy có thể đẩy lùi Lộ Lưu Tư chính là kết cục rất tốt.
“Không! Là đánh giết! Sau này nó cũng không thể lại tới tìm ngươi gây phiền phức nữa rồi!”
Lôi Lâm cười cợt, lựa chọn nói thật.
“Đánh. . . đánh giết?” Bá Đạt Khắc sờ sờ đầu: “Áo Sang ở xa ơi! Lẽ nào ta vẫn đang nằm mơ? Lôi Lâm các hạ, ngài xác nhận vừa rồi ngài không sử dụng sai từ ngữ chứ? Là đánh giết, không phải đẩy lùi?”
“Đương nhiên! Lộ Lưu Tư đã hoàn toàn ngã xuống. .