Chương 1916: Bóng ma (1)
“Sự đố kị của phụ nữ. . .”
Lôi Lâm nhún nhún vai, rất bất đắc dĩ thở dài một tiếng, đi theo sau.
Với thực lực bây giờ của hắn, cho dù là vách thuỷ tinh của thế giới các thần cũng có thể vô thanh vô tức qua lại đi vào, màng bảo vệ của một thế giới bóng ma giới thì càng dễ dàng.
Một tầng sức mạnh huyết mạch Khoa Mạc Âm quanh quẩn quanh thân, thế giới bóng ma tỏa ra một luồng khí tức ấm áp lập tức tiếp đón Lôi Lâm đến.
Lúc này, ở bên trong thế giới bóng ma, giữa biển nguyên lực vô tận.
Một toà cung điện huy hoàng mà tinh xảo dùng đá màu đen tạo thành, lực lượng bóng ma tràn ngập bốn phía, mà ở trung tâm cung điện lại là một khối thủy tinh màu đen to lớn, mơ hồ còn có thể nhìn thấy một thiếu nữ có gương mặt tuyệt mỹ đang ngủ say ở trong đó.
“Hì hì. . . Ma võng có phản ứng, con mồi đã mắc câu, là Vạn Xà?”
Trong tiếng cười như chuông bạc kia, một thiếu nữ mặc hắc sa quần từ trong bóng đêm đi ra, gương mặt giống thiếu nữ nằm trong hắc thủy tinh như đúc.
“Để ta tới nhìn xem các ngươi ở nơi nào nào?”
Thiếu nữ duỗi ra ngón tay trắng nõn nhẵn nhụi, quyền hạn toàn bộ thế giới giống như đều ở trong tay cô ta, lộ ra một màn hình xinh đẹp.
Trong bức tranh, búp hoa mạn đà la màu đen cùng cái kén màu đỏ do sức mạnh huyết mạch bao vây hình thành hai đạo lưu quang, nhanh chóng xuyên qua màng biên giới, xẹt qua thiên không bên ngoài thế giới bóng ma.
“Ồ?”
Nhưng ngay khi thiếu nữ muốn tiếp tục phóng to cùng truy tung thì màn hình trước mặt đột nhiên lấp lóe hoa tuyết trắng đen, âm thanh máy móc truyền ra: “Bị quấy rầy không rõ, lần truy tung này kết thúc!”
“Ha ha. . . Đối thủ thú vị, muốn chơi trò trốn tìm cùng ta? Đúng lúc người ta cũng muốn đi ra ngoài một chút đây. . .”
Thiếu nữ vươn người một cái, lộ ra đường cong ưu mỹ trên người, đột nhiên biến mất trong cung điện.
Đông đảo bóng ma xúm lại, che đậy tất cả trong cung điện. . .
“Đáng chết! Vật vừa nãy là cái gì?”
Vạn Xà Chi Mẫu phía trước tức truyền tới giọng đầy tức giận, khiến khóe miệng Lôi Lâm lộ ra vẻ tươi cười.
“Mạng lưới phép thuật, hoặc là nói. . . ma võng bóng ma? Nếu như không phải ta có kinh nghiệm phân tích ma võng ở thế giới các thần, hơn nữa còn có nghiên cứu đối với hóa thân Tạp Nhĩ Tát Tư, muốn quấy rầy cũng không phải chuyện dễ dàng như thế. . .”
“Vạn Xà. . . Ta đã ngăn cản đối phương nhòm ngó. Nhưng tình huống bây giờ có biến hóa, tốt nhất là chúng ta lập tức phân công nhau hành động!”
Cái kén màu máu ở giữa không trung vẽ ra một đường vòng cung ưu mỹ, thay đổi quỹ tích của chính mình.
Trước khi chia tay, Lôi Lâm tốt bụng mà nhắc nhở đối phương: “Phải cẩn thận! Có lẽ thế giới bóng ma hiện nay đã hoàn toàn khác với thế giới trong ký ức của ngươi. . .”
Sau khi chính thức tiến vào thế giới bóng ma, Lôi Lâm đã biết tại sao Vạn Xà nhất định phải lôi kéo chính mình.
Lúc này thế giới bóng ma giống như thế giới phù thủy đều chấp nhận Lôi Lâm, không có một chút cảm giác bài xích nào, giống như hắn vốn là dân bản địa ở nơi này.
“Cảm giác không hề bị áp chế hay bị bài xích này. . . Là bởi vì huyết mạch của Vạn Xà? Cũng chỉ có ta cùng cô ta mới có thể giảm đi thế giới ý chí quan tâm, đồng thời không bị vị dạ chi nữ sĩ kia phát hiện. . .”
Bản thân Vạn Xà vốn chính là dân bản địa ở thế giới bóng ma, thậm chí một lần suýt đã chưởng khống toàn bộ thế giới, rất được nguyên lực ưu ái.
Đã từng là huyết duệ của cô ta, trên người Lôi Lâm tự nhiên cũng mang theo dấu ấn của thế giới bóng ma, trời sinh sẽ không bị thế giới bóng ma bài xích, đây cũng là tiền đề để cố gắng ẩn giấu tự thân.
Bằng không, những tồn tại như thẩm phán chi nhãn kia chỉ mới vừa tiếp xúc cùng màng bảo vệ thế giới đã bị phát hiện, đồng thời bị Dạ Nữ Sĩ ra tay.
” Sau khi bị ta quấy rầy, trong một quãng thời gian đối phương sẽ mất đi tung tích của ta cùng Vạn Xà, nhưng vẫn chưa đủ bảo hiểm. . .”
Lôi Lâm sờ tay vào ngực, lấy ra mấy mô hình búp bê có tạo hình kỳ dị, trên mặt còn bôi lên đủ loại vệt sáng.
“Búp bê vu độc vừa làm ra, không ngờ ở đây lại muốn tiêu hao mấy con. . .”
Một điểm sáng màu đỏ như máu rơi vào mấy búp bê vu độc, sau đó dưới ánh sáng màu đỏ này, những búp bê này quỷ dị phù lên, đồng thời phát ra tiếng cười đầy vui vẻ.
“Hì hì. . . Ha ha. . .”
Lúc này, vệt sáng trên mặt những búp bê đã lớn cỡ người bình thường kia cũng sinh ra biến hóa, dần dần trở nên sinh động, khí chất trên người càng mơ hồ tương tự Lôi Lâm.
Oành!
Ba búp bê vu độc tản ra, quang kén màu máu cũng một phân thành ba, chạy về mấy phương hướng khác nhau.
“Thế giới bóng ma này, dường như bị đối phương cải tạo rất nhiều, đặc biệt mạng lưới cảnh báo màng ngoài thế giới. . .”
Tại chỗ, thân hình Lôi Lâm đã biến mất, bắt đầu từ từ hạ xuống một khối đại lục, hắn có linh cảm là Dạ nữ sĩ kinh doanh mấy chục ngàn năm, thế giới bóng ma đã biến thành một pháo đài cực kỳ nghiêm mật, lần hành động này có thể sẽ có chút gian nan.
. . .
“Chi! Phát hiện vật phi hành bất minh, bắt đầu truyền số liệu về mặt đất!”
Ngay khi Lôi Lâm phân ra mấy hóa thân. Ở ngoài không gian, mấy máy móc vệ tinh khổng lồ đang quay chung quanh toàn bộ thế giới bóng ma theo quỹ đạo cố định, lúc này cũng gửi cảnh báo về mặt đất!
Dưới mặt đất, trong một phòng khách có rất nhiều máy tiếp thu tín hiệu, công việc căng thẳng đang không ngừng kéo dài.