Chương 1917: Bóng ma (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1917: Bóng ma (2)

“Trưởng quan! Phát hiện vật phi hành bất minh, đây là hình ảnh mà phi hành vương tọa số ba bắt được!”

Một nữ quân nhân mặc chế phục đứng thẳng lên, bước nhanh tới trước mặt trưởng quan mình, đưa tới một tấm ảnh, bên trên rõ ràng là một búp bê hóa thân mà Lôi Lâm phân ra.

“Ừm! Báo cho bộ tham mưu có ý kiến gì không?”

Trưởng quan của nữ quân nhân là một người trung niên có mái tóc trắng, một đôi mắt như mắt ưng, ánh mắt lạnh lẽo cứng rắn mà sắc bén.

“Căn cứ vào hình ảnh vệ tinh thu được, chúng ta có thể khẳng định thể tích của đối phương không vượt quá hai bóng ma lập phương, bởi vậy không phải thiên thạch to lớn, có lẽ chỉ là một ít vật trôi nổi trong tinh giới hoặc là tinh tiết. . . Đương nhiên, cũng không thể loại trừ khả năng sinh vật tinh giới đi nhầm vào. . .”

Nữ quân nhân rất mau đã trả lời.

“Ừm! Những sinh vật tinh giới kia thường thường vô cùng nguy hiểm, đặc biệt chúng có khả năng mang theo bệnh khuẩn cùng nguyền rủa, nếu như khuếch tán quy mô lớn thì sẽ tạo thành nguy hại rất lớn cho xã hội. . .”

Người trung niên phất phất tay: “Phá huỷ nó đi!”

“Đã rõ! Quang đạo pháo số hai chỉ không chuẩn bị! Sung năng ma võng bóng ma hoàn thành, đếm ngược 3, 2, . . .”

Đài điều khiển nhận được mệnh lệnh hành động rất nhanh, một cột laser màu xanh lam từ mặt đất bắn ra, chính xác bắn về phía lưu tinh màu máu, nhưng đúng lúc đó, lưu tinh đỏ như màu máu trên màn ảnh đột nhiên sinh ra biến hóa.

Đèn tín hiệu đỏ tươi chói mắt điên cuồng nhấp nhoáng, kèm theo là tiếng còi báo động sắc bén.

“Mục tiêu xuất hiện phản ứng năng lượng cao, hiện tại mức năng lượng đang kịch liệt gia tăng tới cấp ba! ! ! Không! Đã đến cấp bốn! ! ! Đánh dấu là nguy hại cấp năm, tự động báo cáo tới cục an ninh đế quốc!”

Một thí nghiệm viên nhìn hình vẽ vặn vẹo đến cực điểm trên màn ảnh, đột nhiên kêu lớn lên, trong âm thanh tràn ngập kinh hoảng.

Hình ảnh được phóng lớn trong màn hình kia là lưu tinh đỏ như màu máu giống như có ý chí của chính mình, nó vẽ ra một quỹ tích xinh đẹp, trực tiếp né tránh laser công kích.

Sau đó, hình dáng một búp bê nổi lên, hai mắt đen nhánh lóe lên hào quang, trên màn ảnh trong nháy mắt đã biến thành một mảnh hoa tuyết.

” Phi hành vương tọa số ba mất tín hiệu!” Nữ quân nhân vừa nãy kêu lên thất thanh, cặp văn kiện trong tay đột nhiên rơi xuống sàn nhà.

“Ác ý đến từ dị thế giới! Có nhân vật mạnh mẽ xâm lấn?”

Người phụ trách cao nhất trong căn cứ này là vị quan quân trung niên kia, ông ta dùng hai tay nâng dưới cằm lẩm bẩm nói: “Không ngờ lại bị ta đụng phải một lần!”

“Chư vị! Trước khi mệnh lệnh đến từ cục an ninh cao nhất, đây là thời điểm để chúng ta tận trung với đế quốc!”

Vị quan quân trung niên kia đứng lên, xé rách cổ áo của chính mình, bắt đầu khàn giọng mà gào lên: “Đạn đạo ở mặt đất mở rộng! Không tiếc bất cứ giá nào phá huỷ nó cho ta! ! ! Bộ đội thiết giáp tại mặt đất hủy bỏ tất cả nghỉ ngơi, toàn viên đợi mệnh! Mặt khác. . . Kết nối cho ta tới thủ tướng đế quốc, ta cần thu được trao quyền ma võng an đa thị bóng ma cao nhất! ! !”

“Chuyện này. . . Chuyện này. . . Tuân mệnh!”

Trải qua thời gian dài huấn luyện, đặc biệt trong tâm trí luôn được nhấn mạnh là phải phục tùng, khiến nữ quân nhân nghiêm chỉnh hành lễ, tiếp nhận mệnh lệnh này, chỉ là trong lòng còn có chút mờ mịt: “Loại chuẩn bị này. . . Cho dù là thế chiến cũng chỉ đến mức như thế thôi chứ?”

“Báo. . . Báo cáo. . .”

Đúng lúc đó, một máy truyền trên đài điều khiển lại vang lên, truyền đến một âm thanh sợ hãi đến cực điểm: ” Ở khu vực vệ tinh số bốn, số năm xuất hiện năng lượng cao tiêu tán lưu lại, bắt được lưu tinh tương tự. . . Không tốt. . .”

Ầm ầm ầm!

Một chấn động mạnh truyền đến, mặt đất cùng trần nhà không ngừng run rẩy, ánh sáng đèn chân không toả ra nguồn năng lượng mới cũng không ngừng lập lòe, báo động màu đỏ chói mắt lấp loé khắp phòng khách.

“Đối phương phát động công kích! Căn cứ chi nhánh số hai mất đi liên lạc!”

Một lúc lâu sau mới có một liên lạc viên lên tiếng báo cáo, sau đó là vẻ mờ mịt cùng hoảng loạn.

“Xung kích lần thứ năm đủ để hủy diệt đế quốc, lập tức muốn tới?”

Kính mắt của quan quân trung niên trực tiếp rớt xuống, trên sàn nhà vỡ nát thành mấy mảnh ánh sáng óng ánh, bản thân của hắn lại ngã ngồi trên ghế, giống như mất đi toàn bộ khí lực. . .

“Ừm! Vật khi nãy là vệ tinh sao? Xem ra khoa học kỹ thuật ở thế giới này còn phát triển vượt quá dự liệu của ta. . .”

Thông qua chân linh liên hệ, Lôi Lâm nhìn thấy vệ tinh lúc trước bị búp be vu độc phá huỷ.

Nói một cách nghiêm chỉnh thì dáng vẻ vệ tinh chẳng khác gì kiếp trước của hắn, chỉ là hình thức nguồn năng lượng dường như có thay đổi rất lớn.

“Đồng thời, trình độ vũ khí còn dùng tới cả laser. . . Búp bê vu độc thường thử công kích một chút, để ta xem phòng ngự của đối phương một chút!”

Lôi Lâm không chút do dự mà ra lệnh, sau đó lập tức nhìn thấy một màn làm mình thoả mãn.

“Dường như là căn cứ chi nhánh, sức phòng ngự đạt đến cấp bậc Hi Nhật. . . Càng hiếm có hơn là dường như toàn bộ đều do một đám người bình thường điều khiển, nhưng có sức mạnh ngăn chặn Hi Nhật. . .”

Đáng tiếc, thực lực như vậy ở trước mặt Lôi Lâm thực sự là quá mức nhỏ yếu, tiện tay phái ra một con rối là có thể dễ dàng xóa đi.