Chương 1918: Hạ Uy Nhĩ (1)
“Cố gắng ẩn giấu! Thu thập tin tức! Sau đó đợi mệnh đi!”
Sau khi ra lệnh cho con rối còn lại, Lôi Lâm cũng tiến vào trong tầng khí quyển.
Hiện tại hắn đang ở trạng thái ẩn hình, mục tiêu lại cực nhỏ, cho dù là vệ tinh phi hành vẫn còn, cũng không thể phát hiện được tung tích của hắn.
Sau khi thông qua tầng mây phóng xạ dày đặc, một mảnh đại lục kỳ dị đã hiện lên ở trước mặt Lôi Lâm, tràn ngập hào quang văn minh.
“Chíp! Mở ra kế hoạch một!”
Lôi Lâm trực tiếp ra lệnh.
|”Keng! Kế hoạch cấp 1 mở ra! Đang thu thập số liệu trọng lực, không khí. . . Một lần nữa kiểm tra đại lượng vật lý. . .”
Chíp trung thực chấp hành mệnh lệnh của Lôi Lâm, sau đó lập tức chiếu ra một biểu đồ phân tích ở trước mặt Lôi Lâm.
“Thành phần không khí cùng hàm lượng đều thích hợp cho sinh vật cỡ lớn tồn tại, các đại lượng vật lý khác cũng không có bao nhiêu biến hóa. . . Thay đổi duy nhất chính là tính trơ của hạt năng lượng căn bản tăng cường. . . Chỉ có thể thông qua con đường đặc biệt để rút lấy sao?”
Không thể không nói, toàn bộ thế giới bóng ma tạo cho Lôi Lâm một cảm giác khá kỳ diệu, đặc biệt thông qua linh hồn cảm ứng, Lôi Lâm lập tức phát hiện một tấm ma võng to lớn mà khủng bố.
” Bản chất tương đồng với thế giới các thần, chỉ là quy mô cùng năng lực còn hơi thiếu hụt, đồng thời cũng dùng lực lượng bóng ma làm chủ, có lẽ. . . Ta phải gọi nó là “bóng ma ma võng” sao?”
Đến lúc này, Lôi Lâm đã không còn nghi ngờ gì về thân phận của người ngoại lai đã đánh bại Vạn Xà Chi Mẫu rồi cướp đoạt toàn bộ thế giới bóng ma.
Chân thân của đối phương rõ ràng chính là thần bóng ma ở thế giới các thần—— Dạ nữ sĩ Toa Nhĩ! ! !
“Nghe đồn Toa Nhĩ được một chút pháp sư bóng ma thờ phụng, đồng thời cũng nỗ lực chia sẻ qua thần chức phép thuật, bây giờ mới thấy là quả thế. . .”
Lôi Lâm không mạo muội tiếp vào bóng ma ma võng, dù sao đây chính là Toa Nhĩ bó trí, có lẽ sẽ có hạn chế đặc thù gì đó, không cẩn thận thân phận sẽ bị phát hiện.
“Hiện nay quan trọng nhất vẫn là xâm nhập vào, chậm rãi thử nghiệm tiến công chiếm đóng toàn bộ ma võng bóng ma, mới có thể thu được quyền chủ động nhất định!”
Trong mắt Lôi Lâm lấp loé tinh mang, bàn về khả năng tiến công chiếm đóng ma võng, hắn có kinh nghiệm ở thế giới các thần, lần này tiêu tốn thời gian sẽ cực kì ngắn.
“Hàng hàng. . .”
Đúng lúc đó, kèm theo tiếng xé gió chói tai cùng động cơ vận chuyển tốc độ cao. Một vật thể to lớn xa lạ mà quen thuộc bay qua trước mắt từ Lôi Lâm.
Vật thể này có thiết kế trôi chảy, có thể giảm thiểu lực cản trong không khí ở trình độ lớn nhất, bên cạnh còn có hai cánh duy trì cân bằng, động cơ vận chuyển với tốc độ cao cung cấp lực đẩy mạnh mẽ, khiến đối phương thậm chí có thể chở thêm mấy ngàn người trên bầu trời phi hành.
“Máy bay? Không ngờ bọn hắn cũng đi tới bước này. . .”
Lôi Lâm thở dài một tiếng, chân linh quy tắc bén nhạy bắt lấy mấy ngàn điểm sáng linh hồn ảm đạm ở trong máy bay, chúng nó nhỏ yếu như vậy, thậm chí chân linh của Lôi Lâm chỉ cần thoáng tạo ra một trận sóng gợn là có thể tuyệt diệt toàn bộ, nhưng cũng chính là dựa vào loại linh hồn nhỏ yếu này cùng trí tuệ mà bọn hắn đã thành công chinh phục bầu trời!
“Khoa học kỹ thuật tương tự, còn có con đường phát triển. . .”
Trong đôi mắt Lôi Lâm hiện ra vẻ tưởng nhớ, trực tiếp đứng trên đỉnh khoang máy bay, từ từ ngồi xuống, trí nhớ kiếp trước chậm rãi hiện ra.
“Chuyện gì xảy ra?”
Lúc này ở bên trong buồng phi cơ, trong chỗ ngồi hành khách, một thiếu nữ buộc tóc đuôi ngựa sốt sắng nhìn thanh niên tóc nâu phía trước: “Ca ca! Thân thể anh không thoải mái sao? Có cần gọi tiếp viên hàng không tới không?”
“Không! Ta không có sao! Chỉ là vừa nãy đột nhiên có chút không thoải mái, cảm giác khiếp đảm kia cũng cảm nhận được trong vụ tai nạn xe cộ trường học khi còn bé. . .”
Sắc mặt thanh niên tóc nâu có chút tái nhợt cười nói, chỉ là hai tay vẫn đang không tự chủ run rẩy.
“Tai nạn xe trường học. . .” Trong con ngươi thiếu nữ hiện lên một tia mù mịt, cô biết rất rõ Hạ Uy Nhĩ ca ca có thiên phú vượt qua người thường, đặc biệt là báo trước đối với nguy hiểm, luôn có một loại linh cảm tiên thiên.
Khi học tiểu học, hắn chính là dựa vào thiên phú này, mới giúp cô tránh được một lần tai nạn giao thông nghiêm trọng.
Nghĩ đến thảm trạng mà tin tức thông báo, và bạn học cả lớp không một ai may mắn còn sống sót. Đôi mắt thiếu nữ dần đỏ lên, nước mắt đột nhiên lăn xuống: “Đều là ta sai. . . Nếu như không phải ta kéo lấy ca ca. . .”
“Ây. . . Không phải ta đã nói rồi sao? Không cần lo lắng, đừng làm như một giây sau tai nạn máy bay sẽ lập tức xảy ra vậy. . .”
Thiếu niên Hạ Uy Nhĩ chột dạ nhìn hành khách chung quanh một chút, nhanh chóng nhìn quay rồi lộ ra một nụ cười áy náy.
Hắn không nói là khi đăng ký thì loại linh giác kia của hắn không có một chút linh cảm nào, chỉ là ở vừa nãy đột nhiên giật mình, cảm giác tuyệt vọng nhất định sẽ chết, dù giãy giụa thế nào cũng là vô dụng kia đã chôn thật sâu ở đáy lòng thiếu niên, tạo thành bóng ma rất lớn cho hắn.
Chỉ là cảm giác này tới cũng nhanh đi cũng nhanh, đến hiện tại đã không thấy hình bóng, khiến thiếu niên hầu như cho rằng tinh thần của mình xảy ra vấn đề gì.
“Không có chuyện gì! Đừng khóc, ngoan!”
Hạ Uy Nhĩ bất đắc dĩ an ủi muội muội mình, trong lòng vẫn đang không ngừng hồi tưởng lại chuyện vừa nãy.