Chương 1928: Xà giảo quyền (2)
Đáng tiếc, theo huyết mạch mỏng manh và bị đế quốc chèn ép, những sức mạnh phàm trần trong mạch máu gia tộc của bọn họ dần dần thoái hóa, trái lại những bí tịch võ công này lại có thể giữ lại.
“Hắn cứ luyện tiếp như thế, e là đến cuối cùng có thể sẽ tẩu hỏa nhập ma, đồng thời cho dù may mắn thành công, nhiều nhất cũng chỉ tương đương với kỹ công cao cấp được quyền hạn mở ra phép thuật cấp trung .”
Lôi Lâm đứng ở một bên, tùy ý nhìn thiếu niên một chút.
“Quên đi… Dù sao cũng làm khách trọ thời gian dài như thế, ta đến trả chút tiền thuê nhà cho ngươi vậy.”
Trên mặt Lôi Lâm lộ ra một nụ cười, đưa tay điểm nhẹ!
Xoạt! Một điểm sáng màu đen hòa vào thư tịch gia truyền ghi chép xà giảo quyền, bởi điểm sáng này thực sự quá yếu nên Hạ Uy Nhĩ một lòng rèn luyện căn bản không hề chú ý.
Nhưng lúc này sách cổ lại thoáng chấn động một cái, sau đó lại rất nhanh yên tĩnh lại.
Bên trong, ở tờ ghi chép phù văn cánh hoa mạn đà la màu đen kia, đường nét màu đen không ngừng lan rộng ra, chậm rãi phủ kín cánh hoa cùng phù văn chung quanh.
Rất nhanh, những đường nét này dường như mất đi động lực, không còn nhúc nhích nữa, nhưng lúc này mạn đà la màu đen đã từ trạng thái không trọn vẹn ba phần tư, đến hiện tại đã có thể thấy rõ ràng một nửa, một loại sóng gợn mịt mờ trực tiếp nổi lên.
“Hí hí. ”
Hạ Uy Nhĩ ở một bên luyện quyền tự nhiên không phát hiện ra loại biến hóa này, nhưng dưới quyền phong của hắn, lại hiện ra bóng mờ cự xà hí lên, để dấu hiệu mạn đà la màu đen dần hiện ra từng tia sáng.
Một luồng phóng xạ sức mạnh vốn giấu trong sách, do phù thủy lúc trước phong ấn bị xúc động ra, bắt đầu chậm rãi ảnh hưởng huyết duệ duy nhất ở chung quanh!
“Hí hí hí tê ”
Tiếng xé gió từ xà giảo quyền càng ngày càng vang, tiếng hí từ cự xà cũng càng ngày càng nặng, giống như thật sự có một cự mãng thượng cổ đang xoay quanh trên người Hạ Uy Nhĩ.
Lúc này thiếu niên cũng tiến vào một trạng thái loại kỳ dị, hai mắt hắn vô thần, chỉ biết không ngừng lặp lại quyền pháp.
Dần dần, từng tia khói đặc màu đen nổi lên, một bóng mờ hắc xà hiện ra phía sau Hạ Uy Nhĩ, con ngươi cùng lưỡi màu đỏ tươi mang theo khí tức nguy hiểm.
Mà sau khi hắc xà hư ảnh hiện lên, tầng da trên cánh tay Hạ Uy Nhĩ cũng bắt đầu chuyển hóa, một lớp da chậm rãi lột ra, lộ ra chút vảy
“Ta trả giá một chút sức mạnh chỉ là một lời dẫn, chỉ đủ trả tiền mướn phòng, nhưng cũng tương đương với một chiếc chìa khóa, xúc động năng lượng phóng xạ trong sách.”
Khóe miệng Lôi Lâm mang theo vẻ tươi cười, nhìn Hạ Uy Nhĩ dần dần bị khói đen bao vây.
Với sức mạnh hiện tại của hắn, tự nhiên có thể lập tức cải tạo đối phương thành tồn tại tương đương với phù thủy Hi Nhật, nhưng đáng tiếc lại không phù hợp với nguyên tắc trao đổi đồng giá của phù thủy.
Đồng thời, loại sức mạnh dị thế giới này, còn có phóng xạ tăng lên dữ dội nhất định sẽ khiến ma võng ở thế giới bóng ma chú ý, hắn cần gì phải làm thế đây?
Bởi vậy, Lôi Lâm lựa chọn thanh toán vật phẩm ngang giá, nhưng lại”gặp may đúng dịp” kích thích năng lượng trong sách cổ, lấy phóng xạ mà tổ tiên đối phương lưu lại để cải tạo đối phương, chuyện này sẽ không liên quan đến hắn nữa.
“Tuy rằng tổ tiên ngươi cũng chỉ là một vị phù thủy cấp thấp, nhưng lần cải tạo này đã mở ra lời dẫn tới con đường phàm trần, tiếp theo phải xem chính ngươi đi thế nào rồi ”
Lôi Lâm khẽ mỉm cười, trong con ngươi thoáng hiện vẻ chờ mong.
Hắn làm như thế đương nhiên không phải bởi vì tẻ nhạt, mà là muốn thông qua thiếu niên để xác nhận một số chuyện, ví dụ như tổ chức dị năng có tồn tại hay không, cùng với huyết duệ giả.
Sau khi Hạ Uy Nhĩ triển lộ ra năng lực phương diện này, chỉ sợ hắn sẽ lập tức biến thành một khối nam châm, hấp dẫn tới lượng lớn người có ý đồ.
Đồng thời, đối phương có linh giác khi đối mặt với nguy hiểm kia cũng khiến Lôi Lâm có chút hứng thú quan sát.
“Thiếu niên ơi! Đừng làm ta thất vọng ! ”
Lôi Lâm nhìn bóng người trong phòng dưới đất còn đang không ngừng tu luyện, bóng mờ cự xà càng khủng bố hơn, ý cười nơi khóe miệng chậm rãi mở rộng
“Ồ? Ta sao thế nhỉ?”
Mãi cho đến sáng ngày thứ hai, Hạ Uy Nhĩ mới chậm rãi từ hôn mê tỉnh lại, hắn vuốt đầu mình, tự lẩm bẩm.
Đùng!
Đột nhiên, bàn gỗ mà hắn vị vào để đứng dậy bị hắn trực tiếp cào xuống một khối lớn, khiến hắn một lần nữa hạ ngã trên mặt đất.
“Chuyện gì thế này? Bàn gỗ này sao lại nát như thế?”
Thiếu niên hơi dùng sức tay, nhìn mảnh gỗ trong tay mình không ngừng biến thành vụn gỗ rơi xuống, miệng hắn không khỏi chậm rãi mở lớn.
“Tình huống như thế hình như không phải bàn gỗ nát, mà là ta trở nên mạnh mẽ ”
Hạ Uy Nhĩ đứng lên, nhìn hai tay chính mình một chút, đột nhiên đột nhiên làm một động tác đâm tới!
Xèo!
Trong không khí vang lên tiếng rít gào sắc bén, mơ hồ mang theo tiếng cự mãng hí lên, trong nháy mắt lưu lại trên vách tường một lỗ nhỏ, rất nhiều bụi bậm không ngừng rơi xuống.
“Thân thể ta giống như đã hoàn toàn quen thuộc với động tác xà giảo quyền… Còn có cái này? ”
Hạ Uy Nhĩ nhìn khửu tay của mình một chút, lúc này đã mơ hồ hiện ra vảy.
“Xà giảo quyền đại thành? !”