Chương 1929: Tấn ảnh (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1929: Tấn ảnh (1)

Trong mấy ngày sau, Hạ Uy Nhĩ vẫn có chút ngất ngất ngây ngây.

Trên sách cổ gia truyền, tổ tiên Hạ Lạp Nhĩ miêu tả bí kỹ xà giảo quyền tu luyện cực kỳ gian nan, thế mà mình lại tu luyện tới đại thành? ? ?

Chuyện tốt từ trên trời rơi xuống này trực tiếp khiến đầu óc Hạ Uy Nhĩ có chút choáng váng, đồng thời ngay cả biến hóa trên sách cổ đều không thể phát hiện.

Sau đó hắn cũng chỉ có thể quy kết chuyện tốt này là vì lúc mình luyện quyền đã tiến vào trạng thái kỳ dị.

Đồng thời, sau khi liên tiếp làm hỏng bảy, tám gia cụ, làm muội muội Giai Nhi oán giận, cuối cùng Hạ Uy Nhĩ miễn cưỡng học được khống chế sức mạnh của mình, không còn tùy tiện làm hỏng đồ vật gì nữa.

Nhưng Hạ Uy Nhĩ rất nhanh đã ném chuyện này ra sau đầu, bởi vì có một chuyện quan trọng hơn.

” Cuộc thi kỹ công cao cấp!”

Hạ Uy Nhĩ nhìn vòng tròn màu đỏ đánh dấu trên tờ lịch, âm thầm nắm chặt nắm đấm: “Chỉ khi thông qua cuộc thi này thì ta mới có thể thu được quyền hạn kết nối với ma võng trung cấp, có thể download phép thuật có uy lực càng lớn hơn, tìm được công việc tốt, gánh vác nghĩa vụ nuôi gia đình. . .”

“Luyện tốt võ kỹ nhiều nhất chỉ có thể làm bảo tiêu và công việc tay chân, chỉ có nhân tài nắm giữ sức mạnh phép thuật cao cấp, mới là ước mơ tha thiết của mỗi xí nghiệp. . .”

Bởi vậy, khoảng thời gian này Hạ Uy Nhĩ cũng không kịp nghiên cứu dị tượng xảy ra trên thân thể mình, trực tiếp đắm mình vào biển đề cương cùng cơ sở dữ liệu.

Mà lúc này Lôi Lâm cũng không nhàn rỗi.

Hắn tùy ý xem lướt qua lượng lớn tư liệu mà Hạ Uy Nhĩ mua được, đồng thời chọn lựa một quảng cáo nhỏ trong số này.

“Bán đáp án dự đoán, đảm bảo qua cuộc thi?”

Lôi Lâm cười cợt, sau đó nhớ kỹ số điện thoại kia, trực tiếp liên lạc với đối phương, đồng thời đạt được một địa chỉ.

“Chính là ngươi muốn mua đáp án cuộc thi kỹ công cao cấp? Tiểu tử?”

Ở một góc nào đó trong Vạn Hùng Thị, Lôi Lâm trực tiếp nhìn thấy hai tên lưu manh đầy bắp thịt, trên người đầy hình xăm, thuộc về kiểu người nếu đi trên đường thì sẽ bị mọi người tránh né, đồng thời còn rất thu hút sự chú ý từ cảnh sát.

“Phải! 100% thông qua, là thật?”

Lúc này Lôi Lâm đã thu lại trạng thái ẩn thân, biến thành một thanh niên bình thường mặc áo jacket, quần jean, trong tay còn cầm tờ quảng cáo trước đó.

“Ha ha. . . Đương nhiên là thật!”

Một tên lưu manh cùng đồng bọn giao lưu ánh mắt: “Chỗ chúng ta có thể bán đủ thứ, biết tấn ảnh phiên bản thứ năm sao? Dù có là mặt hàng mới ra như thế mà chúng ta cũng có thể làm ra, chỉ là một phần đáp án thì tính là cái gì?”

Vẻ mặt rõ ràng như nhìn thấy dê béo này khiến Lôi Lâm âm thầm thở dài. Nhưng ở mặt ngoài vẫn bất an nói: “Được! Nhưng ta muốn nhìn thấy tư liệu trước mới có thể giao dịch! Một tay giao tiền một tay giao hàng. . .”

“Đương nhiên, Thanh Long ta là người nào chứ?”

Tên lưu manh cười cợt rồi xoay người: “Đi theo ta. . .”

Oành! Đùng! Tiếng vật phẩm va chạm vang lên, trong đó còn chen lẫn tiếng kêu thảm thiết.

Trong một chỗ tầng hầm nào đó, trong cứ điểm của một tổ chức nhỏ, lúc này đã bừa bộn khắp nơi.

Hai tên côn đồ trước đó mang theo Lôi Lâm tới đây đã ngã trên mặt đất, bọt máu bay ngang, một tên lão đại trên mặt có xăm hoa hồng gai màu đen bị Lôi Lâm trực tiếp giẫm đến trên đất.

“Các ngươi thật to gan? Không chỉ dám dùng đáp án giả đến lừa ta, thậm chí còn muốn cướp? Hả?”

Lôi Lâm ném một trang giấy nhăn nhúm tới mặt đối phương: “Ngươi nói xem ta nên bẻ mấy ngón tay của ngươi thì được?”

Lúc này Lôi Lâm hiếm thấy hung hăng lên, cũng không sợ bị quản lý đô thị phát hiện, dù sao đám tổ chức xã hội thế này đương nhiên càng không muốn liên hệ gì tới các cơ quan quốc gia, địa điểm không chỉ tách ra tất cả giám sát, mà tiền kiếm được mỗi tháng còn dùng cách thức nguyên thủy thủ công để xử lý.

Còn cấp bậc cao cấp hơn như quan phỉ cấu kết? Lôi Lâm rất khinh thường nhìn tên lão đại trên mặt đất còn đang ngọ nguậy, lại cho hắn một cước vào bụng, khiến đối phương gập người lại giống một con tôm lớn.

Không phải Lôi Lâm xem thường đối phương, dù sao nếu muốn cấu kết cũng không tới phiên loại tổ chức nhỏ này.

“Ngươi muốn chết hay muốn sống?” Lôi Lâm nhìn đối phương, lập tức đạt được đáp án khẳng định.

“Tốt lắm, giao tất cả tiền trên người các ngươi ra đây! Ta chỉ cần tiền mặt! Ngoài ra. . . Lại nói cho ta biết tổ chức to lớn nhất của thế giới dưới lòng đất này? Lão đại là ai?”

Cho dù một nơi sáng sủa đến đâu, hắc ám vẫn luôn tồn tại.

Sau mấy lần hỏi thăm, Lôi Lâm đã chiếm được tin tức mình muốn, còn chuyện những tổ chức nhỏ kia có thể tìm chính mình khắp thế giới để trả thù hay không?

Vậy thì bọn chúng cũng cần tìm được một người có dáng vẻ mà Lôi Lâm dựa vào để tùy ý biến thành đã, đến lúc đó Lôi Lâm cũng chỉ có thể nói đối phương xui xẻo thôi.

Thông qua những tên côn đồ này, Lôi Lâm đã biết được hiện tại làm giả chứng minh đã phát triển thành sản nghiệp, thậm chí còn có con đường cung cấp chuyên môn, còn tự xưng là bảo đảm uy tín. Bởi vì cung cấp căn bản không phải hàng giả, mà là vật thật có thể chống lại điều tra!

Còn đầu nguồn từ đâu? Có người nói là một số thành viên của cục an ninh quốc gia làm thêm để kiếm thêm chút thu nhập ngoài.

“Đặc biệt buôn bán giấy chứng nhận để kiếm lời? Tại sao ta lại có cảm giác kiếm rất được nhỉ?”

Tuy rằng Lôi Lâm nói thầm trong lòng, nhưng vẫn rất sảng khoái trả tiền, đồng thời thông qua một phen nghiệm chứng gien, hắn đã có một tấm chứng minh thân phận trói chặt trên người mình.