Chương 1946: Tập kích (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1946: Tập kích (2)

“Vị này có danh hiệu là “thiên tài”, là chuyên gia vũ khí cùng tình báo trong tổ chức chúng ta!”

Ô Nhãn đứng bên cạnh Hạ Uy Nhĩ giới thiệu.

“Ha ha. . . Vừa nãy ngươi nói ta rất tuấn tú?” Người tuổi trẻ gọi là thiên tài cười to, tràn ngập vẻ tự luyến, nhưng Ô Nhãn cùng Ba Đế đều không nói gì, rõ ràng là quen thuộc với dáng vẻ này của đối phương.

Hạ Uy Nhĩ chú ý tới từ phần eo trở xuống của đối phương đều là chi giả, hẳn là từng nhận vết thương trí mạng, thậm chí ngay cả khoa học kỹ thuật hiện tại của đế quốc đều không thể phục hồi như cũ.

“Nói đi! Muốn cái gì, trực tiếp nói với ta, dù là tấn ảnh kiểu mới nhất, ta đều có thể chuẩn bị cho ngươi!”

Thiên tài chuyển động xe, đi tới trước mặt Hạ Uy Nhĩ.

“Ừm! Ta chưa từng thử qua tấn ảnh cao cấp, giấy phép cuộc thi cũng không thông qua, vũ khí laser cũng như thế. . .” Hạ Uy Nhĩ áy náy sờ sờ đầu.

“Chuyện này. . .” Ô Nhãn cùng Ba Đế nhìn nhau một chút, trên mặt có vẻ lúng túng, nhưng không nói gì.

“Cho ta một thiết giáp là được rồi!”

Hạ Uy Nhĩ suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lựa chọn cái này, dù sao hiện tại ưu thế lớn nhất của hắn chính là xà giảo quyền đại thành, nếu như có thể có thêm một bộ áo giáp kiên cố thì sức chiến đấu mới có thể tăng lên không ít.

“Chỉ cần một bộ khôi giáp? Không cần thứ khác? Quỹ tích pháo thì sao? ở ngoài kèm ma võng?”

Ánh mắt sắc bén của thiên tài đánh giá Hạ Uy Nhĩ, giống như đang trực tiếp kiểm trắc thể trạng cùng số liệu của hắn.

“Ta không cần những thứ này, yêu cầu duy nhất của ta chính là tính năng phòng hộ phải tốt, đồng thời hai tay kim loại phải đủ tính dẻo dai, không thể ảnh hưởng tới ta phát huy. . . Còn có, trên hai chân tốt nhất là. . .”

Hạ Uy Nhĩ đại khái nói ra suy nghĩ của mình, sau đó nhìn thiên tài: “Ta nói nhiều như thế, ngươi nhớ kỹ chứ?”

“Ha ha. . . Việc nhỏ như con thỏ, ta là thiên tài! ! !”

Thiên tài vỗ vỗ xe lăn, một bộ hình chiếu trực tiếp nổi lên, lộ ra một hình chiếu cơ bản áo giáp, hoàn toàn giống với ý tưởng khi nãy của Hạ Uy Nhĩ.

“Ừm! Dựa theo yêu cầu của ngươi, vật phù hợp duy nhất cũng chỉ có “phúc xà” thiết giáp của đế quốc, may là trong căn cứ cũng có một cái tồn kho, chỉ cần cải tạo lại là có thể sử dụng. . .”

Đông tác tay của Thiên Tài nhanh đến phi thường, mười mấy phút sau, Hạ Uy Nhĩ đã mặc được áo giáp của chính mình.

“Thật là lợi hại. . .” Hắn phất phất tay, nhìn cánh tay thiết giáp nhũn dần, làm ra động tác giống xà giảo quyền, không nhịn được thở dài.

“Đó là đương nhiên! Thiên Tài chân chính là thiên tài! Thậm chí còn từng lưu lại ở viện nghiên cứu đế quốc hoàng gia. . . Mỗi một món đồ hắn cải tạo qua đều có thể bán ra giá trên trời ở trên chợ đen. . .”

Lúc này Ô Nhãn chỉ thay đổi một chiếc áo chắn gió màu đen, đi tới bên cạnh Hạ Uy Nhĩ.

“Chuẩn bị kỹ càng? Chúng ta lập tức xuất phát!”

“Đương nhiên!” Hạ Uy Nhĩ đan chéo song quyền, từ vị trí tiếp xúc lập loè ra đốm lửa chói mắt: “Giai Nhi! Ta tới cứu em đây!”

. . .

Tốc độ của liên minh huyết duệ dị thường nhanh.

Chỉ nửa giờ sau, tất cả nhân viên chiến đấu đã đến đông đủ, vây quanh một mô hình trụ sở quân sự.

“Nơi đó chính là phân bộ của tổ hành động đặc biệt! Sau khi chiến đấu bắt đầu, Thiên Tài sẽ động thủ, chặt đứt tất cả thông tin giữa đối phương cùng ngoại giới, chúng ta có mười năm phút!”

Giọng nói của Ô Nhãn ngưng trọng.

“Nhớ là nhất định phải đúng giờ! Nếu chậm. . . Thì không có bất kỳ biện pháp nào, một khi đối phương triệu tập trú quân vây quét, những người chúng ta này e là đều sẽ bị tiêu diệt!”

“Mười năm phút!”

Hạ Uy Nhĩ nhìn căn cứ như một quái vật dữ tợn một chút, cắn cắn răng: “Đã đủ rồi!”

“Rất tốt! Như vậy! Hành động đi!”

Ô Nhãn vung tay lên, rất nhiều bóng đen tản ra, sau một khắc, đèn báo động màu đỏ chói tai vang vọng toàn bộ căn cứ.

“Chặt đứt! Ngăn chặn tín hiệu của đối phương!Ha ha. . . Ta thật là một thiên tài!”

Ở phòng dưới đất căn cứ liên minh huyết duệ, Thiên Tài ngồi trong một đài máy móc to lớn, trên đầu còn đeo mũ giáp màu xám bạc, trong đôi mắt có ánh lửa bệnh trạng.

Theo thao tác của thiên tài, căn cứ của tổ hành động đặc biệt rơi vào tĩnh lặng, thậm chí ngay cả nguồn năng lượng đều bị chặt đứt.

“Hí hí. . .”

Tay phải giống như răng nanh rắn độc đâm ra, dưới tình huống nắm giữ áo giáp bảo vệ, hiện tại Hạ Uy Nhĩ giống như một người máy hình người, ngón tay trong nháy mắt bẻ gãy xương cổ một kẻ địch.

Phúc xà thiết giáp nặng tới trăm cân ở trên người Hạ Uy Nhĩ lại giống như không có gì.

Oành! Oành! Oành!

Từng bóng đen bay ngược ra ngoài, Hạ Uy Nhĩ nhanh chóng lao ra đường nối, áo giáp bao trùm hai tay nắm lấy một tên đầu trọc.

“Giai Nhi ở đâu! Không! Những học sinh hôm nay các ngươi chộp tới hiện tại ở đâu! ! !”

Tuy rằng khuôn mặt bao trùm thiết giáp, nhưng Hạ Uy Nhĩ biết bộ mặt mình lúc này phi thường dữ tợn.

Loại sát khí hung mãnh này khiến cho tên đầu trọc kia lắp ba lắp bắp.

Đột nhiên, hạ thân hắn run lên bần bật, một vòng vết tích màu vàng sẫm chảy ra, lại không khống chế.

“Nói mau! Không thì hắn chính là tấm gương của ngươi!”

Hạ Uy Nhĩ mạnh mẽ va chạm với mấy người mặc áo đen đang chạy tới.

Vũ khí laser ở trên áo giáp hắn lưu lại vết cứa, mà mấy người áo đen kia lại xui xẻo bị đụng vào trên tường, lưu lại lỗ hổng lớn, tiếng xương cốt vỡ nát không ngừng truyền đến, hiển nhiên là không sống nổi.