Chương 1947: Cứu viện (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1947: Cứu viện (1)

“Ta nói!T nói! Ở phòng dưới đất số hai!”

Đứng trước uy hiếp tử vong, bệnh nói lắp của tên đầu trọc lập tức được chữa khỏi, nhanh chóng nói ra.

Oành!

Hạ Uy Nhĩ tiện tay ném đối phương đi, đột nhiên nhằm về phía phòng dưới đất.

“Rác rưởi! Đều là một đám rác rưởi!”

Đột nhiên, một giọng nói lạnh như băng truyền đến, khiến trong lòng Hạ Uy Nhĩ run lên, sau đó, hắn lập tức nhìn thấy một bóng người làm hắn muốn rách cả mí mắt, đó là tên trung niên đã bắt đi muội muội của hắn!

“Phòng thủ nơi này thực sự quá nhỏ yếu. . .”

Trên người trung niên mặc áo che gió màu đen không có bất kỳ vũ khí nào, quần áo rộng lớn cởi một nửa, lộ ra cơ bụng hoàn mỹ, nhưng lại khiến Hạ Uy Nhĩ cảm thấy cực kỳ nguy hiểm.

Mà ở dưới chân đối phương, mấy thành viên của liên minh huyết duệ đã ngã xuống đất tử vong, trên người có vết tích bị lực phá hoại cực lớn tác dụng.

“Trả muội muội lại cho ta!”

Hạ Uy Nhĩ điên cuồng hét lên với đối phương.

“Ô! Ngươi là tên tiểu tử ngày hôm nay kia. . . Phù hợp! Xem ra tiểu tử Bạch Tư kia chơi xong. . .” Nam trung niên mặc áo gió gắt một cái: “Nhớ kỹ! Tên ta là Phong Lang! Ngày hôm nay ngươi sắp chết ở trên tay ta!”

“Gào. . .”

Trong nháy mắt, trên người đối phương bỗng nhiên bùng ra một luồng trường lực mạnh mẽ, khiến Hạ Uy Nhĩ cảm giác mình trong nháy mắt đi tới thảo nguyên, trần truồng lộ thể đứng ở trước mặt một con cự lang.

“Hí hí. . .”

Xà giảo quyền bị uy hiếp, bắt đầu điên cuồng vận chuyển, ở hắn phía sau hình thành bóng mờ hắc xà.

“Ừm! Có chút thú vị! Xem ra ngươi có thể chịu đựng một hồi!” Ánh mắt phong lang sáng lên.

Ầm ầm!

Đúng lúc đó, trần nhà vỡ nát, Ô Nhãn từ trên trời giáng xuống, che ở phía trước Hạ Uy Nhĩ.

“Ngươi đi trước đi! Ta đến cản hắn!”

“Xin nhờ ngươi!” Hạ Uy Nhĩ nhanh chóng biến mất trong đường nối, nhưng Phong Lang cùng Ô Nhãn đều không quan tâm hắn nữa.

“Hê hê. . . Danh hiệu “Ô Nhãn” ! Cao thủ năm vị trí đầu trong liên minh huyết duệ! Đã từng phạm vào mười lăm đại án kinh thiên. Là tội phạm truy nã cấp sss!”

Phong Lang nhìn chằm chằm Ô Nhãn, giống như ngoài hắn ra trên thế giới sẽ không có người khác tồn tại.

“Phong Lang! Chó săn số một của Giả Tư Duy. Trên tay dính đầy máu tươi của tộc nhân chúng ta. . .”

Từng tiếng vang giống như hạy đậu nổ từ trên người Ô Nhãn không ngừng truyền ra, từng tia hắc khí hiện lên, khí tràng lại ngang với Phong Lang, trong khói đen dày đặc, một mãng xà thô to màu đen như ẩn như hiện, thụ đồng màu đỏ tươi nhìn chằm chằm vào Phong Lang.

“Ha ha. . . Thú vị! thú vị! Hóa ra tiểu tử vừa nãy kia là học sinh của ngươi hay là hậu duệ?”

Phong Lang cười to, cả người giống xe tăng đánh tới. . . Đại chiến động một cái lập tức bùng nổ!

“Đây là cái gì?”

Hạ Uy Nhĩ tiến vào phòng giam dưới lòng đất rất nhanh đã bị cảnh tượng trước mắt dọa cho khiếp sợ: Rất nhiều ống pha lê nuôi cấy, bên trong đều là các loại sinh vật tương tự người bình thường, từ đứa bé đến người già. Hầu như mỗi giai đoạn đều có.

Đồng thời, tuy rằng bọn họ có vẻ bề ngoài giống với nhân loại bình thường nhưng lại có điểm tuyệt đối không giống.

Lúc này Hạ Uy Nhĩ đang đứng trước một ống nuôi cấy, xuyên qua pha lê trong suốt, còn có thể nhìn thấy bên trong có một bé trai có làn da toàn thân màu tím, ở phần lưng của nó còn có một bộ phận tương tự cánh mọc ra, hiện ra cảm giác không trọn vẹn.

Đột nhiên, bé trai này mở mắt ra, con mắt màu vàng nhạt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hạ Uy Nhĩ. Đó là ánh mắt tràn ngập tĩnh mịch cùng tuyệt vọng. . .

“Nó. . . Sống!”

Một mặt tối trước nay chưa từng có tập kích tới Hạ Uy Nhĩ, lần đầu tiên làm hắn hiểu dưới sinh hoạt bình dân ngăn nắp còn có loại ô uế này ẩn giấu.

“Giai Nhi! Giai Nhi!”

Sau khi nhìn thấy tiêu bản sống như thế, trong lòng Hạ Uy Nhĩ càng thêm lo lắng lên.

Oành!

Máy móc màu đen bị hắn trực tiếp bẻ gãy, lộ ra một đường hầm đen thùi, mùi hôi thối không ngừng truyền đến.

“Giai Nhi! Giai Nhi ở đâu?”

Hạ Uy Nhĩ mở ra một gian lao tù dưới đất, đáng tiếc ngoại trừ mấy cô bé xa lạ nữ thì không thu hoạch được gì.

“Thời gian còn lại: 5 phút! Chú ý mau chóng rút đi!”

Trong tai nghe truyền đến giọng nói có chút sốt sắng của thiên tài, mà những thành viên khác thuộc liên minh huyết duệ đi theo phía sau Hạ Uy Nhĩ. Lúc này liếc mắt nhìn nhau, lập tức tiến lên triển khai cứu viện.

Đối với với những chuyện này. Hạ Uy Nhĩ căn bản không thèm để ý, lúc này toàn bộ tâm trí hắn đã bị Giai Nhi chiếm đầy.

“Cút ngay!”

Theo tiếng cự xà tê tê kêu to, vài thành viên của tổ hành động đặc biệt trực tiếp bay ngược ra ngoài, tướng mạo khi chết cực kỳ thê thảm.

Nơi này vốn là một căn cứ chi nhánh, trong tình huống bất ngờ không kịp đề phòng gặp tập kích, đám nhân viên văn phòng nhiều hơn so với cảnh vệ, bởi vậy Hạ Uy Nhĩ khoác áo giáp phúc xà không khác nào hung thú hình người hung mãnh nhất, hoành hành vô kỵ.

” Phòng số hai dưới đất!”

Hắn đột nhiên đá văng cửa sắt một cái, nhìn thấy mấy cô bé mặc đồng phục học sinh của trường tiểu học Kim Dương Hoa rụt rè ngồi xổm ở góc tường.

“Giai Nhi! Giai Nhi!” Hạ Uy Nhĩ điên cuồng gào thét, nhưng đáng tiếc không có bất kỳ ai đáp lại.

“Không có! Nơi này cũng không có! Rốt cuộc thế nào?”

Hắn đột nhiên kéo một tên nghiên cứu viên mặc quần áo trắng, sức mạnh trên cổ tay làm sắc mặt đối phương trực tiếp đỏ lên.

“Khụ khụ. . . Ngày hôm nay cơ thể sống thuộc tiểu học Kim Dương Hoa đưa tới đều ở nơi này.