Chương 628: Kỳ ngộ
Răng rắc!
Không gian thoáng chậm lại, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Đồ đằng con nhện màu đen bắt đầu chậm rãi tiêu tan, mà âm thanh của An Nhã vẫn truyền ra.
“Ông già rồi…”
Oành! Dấu ấn màu đen hoàn toàn nổ tung hóa thành điểm sáng, mà sắc mặt ông lão lập tức trắng bệch, rễ cây thực vật sau lưng đứt mất mấy sợi, từ miệng vết thương chảy ra chất lỏng màu nhũ bạch.
Đến khi ông lão lần thứ hai ngẩng đầu lên, dường như càng già thêm mấy phần, trên người cũng xuất hiện vết ban màu xám đen.
” Sức sống bộ thân thể này đã đến phần cuối sao?”
Ông lão nhìn điểm lấm tấm trên người thì cười khổ, tinh mang trong đôi mắt lại không giảm đi chút nào.
“Thời gian…”
Trong sơn động truyền đến một tiếng thở dài của ông lão, ánh sáng lập tức tắt đi, tất cả một lần nữa hồi phục vào trong bóng tối.
...
Ngải Lâm trở lại phòng của mình.
Dưới ánh sáng tối tăm, tấm ván gỗ mục nát và nấm mốc nơi góc tường hỗn hợp, tỏa ra một mùi nghe ngửi.
Là học đồ cấp ba, tuy rằng được phân phối đến một phòng đơn, nhưng hoàn cảnh này rõ ràng là cố ý làm khó dễ!
Nhưng Ngải Lâm đã không để ý tới chuyện này nữa, hắn không ngừng nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy ngày hôm nay.
Tuần tra, dò xét vu trận, thanh niên, con mắt…
“Mình nhất định đã gặp qua người đó ở nơi nào rồi! Nhưng tại sao không nhớ ra được?” Ngải Lâm dùng sức xoa đầu, chợt hắn ôm lấy đầu, dưới huyệt Thái Dương nổi gân xanh, bắt đầu kêu lên thảm thiết.
Đau nhức khiến hai mắt Ngải Lâm tối sầm lại, trực tiếp bất tỉnh đi, nằm trên mặt đất giẫy giụa, mãi đến tận mấy phút sau mới dần dần giảm bớt.
Trên mặt Ngải Lâm không ngừng chảy xuống mồ hôi nóng, trong miệng còn thở ra từng hơi lạnh.
“Lại là cái này! Lại là cái này! Từ khi trở về từ cánh đồng hoang vu, mình đã nhiễm phải căn bệnh này, đồng thời mỗi lần đều sẽ suy yếu một chút linh hồn thiên phú…”
Đùng!
Mà vào lúc này, sàn nhà dường như không chịu nổi sự tàn phá của hắn nên bị nhấc lên một khối.
Một tia sáng màu đen nhất thời hấp dẫn lấy ánh mắt của Ngải Lâm.
“Đây là… Thứ gì?” Hắn tò mò lấy ra vật thể màu đen ở bên trong, thả ở lòng bàn tay.
Đây là một vòng tròn nhỏ, trên mặt còn có một ít phù văn cổ điển, mặt ngoài còn có màu sắc ám trầm khiến trong lòng Ngải Lâm không khỏi nhảy một cái.
“Một chiếc nhẫn?” Ngải Lâm tò mò chuyển động chiếc nhẫn: “Hình như còn có một chút sóng năng lượng, là ma hóa vật phẩm sao?”
Chỉ cần có một kiện ma hóa vật phẩm, dù cho là cấp thấp, đều đủ cho hắn giữ được tính mạng trong chiến tranh, Ngải Lâm nghĩ tới đây, hô hấp không khỏi biến thành nặng nề.
Đột nhiên, một cảm giác đau nhói từ ngón tay truyền đến, Ngải Lâm “A” một tiếng. Suýt chút nữa đã ném nhẫn ra ngoài.
“Thứ gì?” Ngải Lâm ngạc nhiên nhìn ngón trỏ của mình, lúc này trên ngón tay đã bị đâm thủng một lỗ, một giọt máu đi rơi lên trên nhẫn.
Mà ngoài rìa chiếc nhẫn màu đen đã hiện ra một gai nhỏ, xem ra đây chính là hung phạm vừa nãy.
Xèo! Một giọt ráu tươi rơi xuống mặt nhẫn, lập tức giống như nước gặp bọt biển nhanh chóng bị hút vào, mà chiếc nhẫn màu đen lóe lên ánh sáng, trở nên càng thêm xám xịt, thậm chí ngay cả sóng năng lượng nhàn nhạt trước kia đều hoàn toàn thu lại, giống như một vật phẩm bình thường không hề có năng lượng gì.
“Tình huống như thế, lẽ nào là nghi thức nhận chủ trong truyền thuyết?” Ngải Lâm sờ sờ đầu, có chút không dám tin tưởng.
Hắn không hiểu nhiều đối với ma hóa vật phẩm, nhưng cũng biết một số ma hóa vật phẩm phi thường cao cấp không thể trực tiếp bị người nắm giữ sử dụng, nhất định còn phải thông qua nghi thức nhất định, mà chất xúc tác nghi thức tự nhiên là lấy máu.
“Ha ha! Tiểu tử, cậu nghĩ rất đúng!”
Mà lúc này, một thanh âm trực tiếp vang lên trong đầu Ngải Lâm.
“Ai? Là ai?” Ngải Lâm ngạc nhiên nhìn chung quanh, nhưng không phát hiện được bóng người nào.
“Ta ở trong tay cậu!” Thanh âm già nua hồi đáp.
“Ngài là… Nhẫn?” Hai mắt Ngải Lâm đột nhiên trợn lớn.
“Ừm! Tiểu tử, chúng ta làm một giao dịch nhé?” Ông lão lặng lẽ cười.
“Không! Ta sẽ không làm giao dịch gì với ông, càng không bán đi linh hồn của mình…” Vẻ mặt Ngải Lâm kiên định.
Phù thủy cũng không phải người không hiểu biết. Chuyện những sinh vật kỳ dị ở thượng cổ kia hoặc là từ dị thế giới thường yêu thích thông qua khế ước để đùa bỡn nhân loại, thu thập linh hồn gì đó, Ngải Lâm đã nghe được rất nhiều.
“Đúng không? Vậy ngay cả việc tu bổ linh hồn tư chất mà cậu cũng không muốn sao?” Ông lão cười với vẻ âm hiểm.
“Tu bổ! Tu bổ tư chất?” Nhịp tim Ngải Lâm bỗng nhiên tăng nhanh.
“Linh hồn huyền bí đều do ta nắm giữ. Nếu như tư chất vốn có của cậu không được thì còn khá là phiền toái, thế nhưng ảnh hưởng từ ngày đó của cậu còn có thể cứu vãn…” Ông lão lạnh nhạt giải thích cho Ngải Lâm.
“Ông rốt cuộc là ai? Tại sao phải giúp ta?” Ngải Lâm đè xuống kích động trong lòng, cố hỏi.
“Ta là Đại phù thủy Mai Lâm truyền kỳ thượng cổ… một tia ký ức không trọn vẹn!” Ông lão nói chuyện dừng một chút, khiến Ngải Lâm suýt đã ngã chổng vó.
” Ký ức không trọn vẹn?”
“Đúng, bản thể của ta đã ngã xuống rồi, nhưng vẫn giữ được một mảnh vỡ ký ức, lưu trong chiếc nhẫn này…” Ông lão dường như rơi vào trong ký ức.
“Về phần tại sao giúp cậu thì trước ta đã nói rồi, giao dịch!”
“Ông muốn cái gì?” Ngải Lâm tuy rằng phi thường khát vọng, nhưng trong lòng vẫn duy trì cảnh giác.
“Yên tâm, cậu đã là người sắp chết rồi, còn có vật gì khiến ta để ý chứ? Ta lại không phải ma quỷ, yêu thích thu thập linh hồn!”
Mai Lâm nở nụ cười dưới, “Ta cần cậu tụ tập những bộ phận khác của ta! Mà để báo đáp lại, ta không chỉ giúp cậu bổ túc thiếu hụt cho cậu, đồng thời còn có thể truyền dạy cho cậu phương pháp minh tưởng cao cấp hoàn chỉnh, trợ giúp cậu trở thành phù thủy chính thức…”
“Phương pháp minh tưởng cao cấp, phù thủy chính thức!” Trong lòng Ngải Lâm vui vẻ, lập tức đau xót.
Những thứ này trước đó hắn vốn cũng hi vọng có được, nhưng hiện tại…
“Những bộ phận khác của ông? Có ý gì?”
“Bản thể của ta đã chế tạo rất nhiều ma khí, đồng thời ở phía trên đó đều lưu lại mảnh vụn linh hồn, dường như bởi vì dự liệu được nguy hiểm to lớn nên làm ra chuẩn bị, cậu cần giúp ta thu thập được chúng…”
Giống như nhận ra Ngải Lâm có chút chần chờ, ông lão Mai Lâm lại bảo đảm nói: “Mỗi lần tìm được một thứ đều sẽ trợ giúp cậu rất lớn, đồng thời, thực lực bây giờ của cậu căn bản không thể tiến hành chuyện này, bởi vậy ta cũng sẽ cố gắng giúp cậu tăng lên thực lực!”
“Ông muốn làm gì? Phục sinh sao?” Ngải Lâm suy đoán hỏi.
“Ha ha… Quy tắc tử vong không phải tùy tiện một phù thủy nho nhỏ là có thể nghịch chuyển, ta chỉ là có một số tâm nguyện vẫn chưa thể thực hiện, bởi vậy không cam lòng ẩn giấu chờ đợi, ta cần cậu thu thập đủ mảnh vỡ, đến lúc đó giúp ta hoàn thành một chuyện, chúng ta sẽ thanh toán xong, ta có thể dùng linh hồn bản nguyên của ta để thề!”
“Xin thề thì không cần, ta trợ giúp ông!” Sắc mặt Ngải Lâm đầy hung ác.
“Ông nói đúng! Ta đã là người sắp chết thì có gì phải kiêng kỵ? Thế nhưng, bỏ mặc người phụ nữ kia ở nơi đó hưởng lạc, ta không cam lòng!” Hai mắt Ngải Lâm trở nên đỏ chót.
“Ha ha! Được! Tuy rằng ta đã ngã xuống rồi, nhưng lượng tri thức dự trữ vẫn còn, chỉ cần nắm giữ những này, cậu là có thể trở thành thiên tài cường đại nhất ở Ám Cực Vực! Lần thứ hai quật khởi cũng không phải việc khó gì!”
Đại phù thủy Mai Lâm bắt đầu cười ha hả trong đầu Ngải Lâm.
“Như vậy! Chúng ta ký kết khế ước chứ? Dùng thẩm phán chi nhãn!” Vẻ phẫn nộ trên mặt Ngải Lâm biến mất, vẫn tỉnh táo đưa ra điều kiện.
“Có thể!” Mai Lâm đại phù thủy trong nhẫn trầm mặc lại, mới trả lời.
Trong đôi mắt Ngải Lâm lóe lên ánh sáng, lập tức triệu hoán bóng mờ thẩm phán chi nhãn.
“Dưới sự chứng kiến của thẩm phán chi nhãn…”
Từ trong phòng truyền ra tiếng hai người ký kết khế ước.
...
“Đã xong!”
Một nơi khác, Lôi Lâm đang ở trong phòng thí nghiệm khẽ nở nụ cười, nhìn trên người mình thêm ra một phần thẩm phán chi nhãn ràng buộc, lại lấy ra một bình dung dịch lông chim ô uế điểu.
Chiếc nhẫn kia tự nhiên là hắn cố ý đưa đi.
Ông lão Mai Lâm bám vào bên trong chỉ là một trình tự bán trí năng, nhưng cũng có thể lừa gạt lính mới là Ngải Lâm. Đồng thời, tới một số thời điểm mấu chốt Lôi Lâm còn có thể trực tiếp điều khiển từ xa.
Nói thế nào thì đây chính là đang đạo văn về bàn tay vàng và lão gia gia.
“Có người này, không biết sẽ nhấc lên sóng gió bao lớn ở Ám Cực Vực đây? Mình thật sự rất chờ mong đây!” Lôi Lâm cười nhạt, trong con ngươi nổi lên vẻ thâm trầm.
...
Trong vẻ sốt sắng chờ mong, người bình thường ngoài Đa Luân thành rốt cục đã rút đi toàn bộ, mà mấy ngày nữa, lượng lớn hắc ám thú sẽ vây quanh thành trì, quanh bầy thú còn mơ hồ có bóng người.
“Lôi Lâm các hạ! Đế Khắc Tư đại nhân mời ngài tới tường thành!” Một vị trung niên ăn mặc áo giáp vàng cung kính nói với Lôi Lâm.
Người trung niên này là Đế Khắc Tư đại công tước, đỉnh cao phàm nhân, thậm chí bên trong tòa phủ đệ còn cung phụng mấy phù thủy chính thức, càng là hậu duệ của vị phù thủy cấp hai tên Đế Khắc Tư kia.
Nhưng ở trước mặt Lôi Lâm, ông ta vẫn phải hạ thấp cái đầu quý tộc xuống.
“Ta đã biết rồi!” Lôi Lâm chậm rãi khép lại quyển sách trong tay, đi tới tường thành.
Bởi vì lần công kích thứ nhất, không chỉ đông đảo quân đội và quý tộc, ngay cả phù thủy cũng xuất hiện tập thể ở nơi này.
“Lôi Lâm các hạ!” Đế Khắc Tư trôi nổi giữa không trung, chào Lôi Lâm một tiếng.
Lôi Lâm cười cợt, cũng bay tới, sóng vai cùng Đế Khắc Tư, nhìn hắc tuyến phía xa chẳng khác nào thuỷ triều vọt tới.
“Rất đồ sộ, không phải sao?” Vừa bắt đầu đều là bia đỡ đạn, năng lượng cường độ cũng không lớn, còn chưa tới mức độ khiến Đế Khắc Tư biến sắc.
“Đúng là rất đồ sộ!” Lôi Lâm nhìn mấy trăm ngàn hắc ám thú cấp thấp bên dưới thành trì, không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Hắn cũng không ngờ ở ngoại vực lại còn có nhiều hắc ám thú như vậy, phải biết, đây chỉ là số lượng ở khu vực này, vậy chỉ cần hơi tính toán một chút, là có thể đoán ra số lượng tổng thể hắc ám thú, đã đến rồi một con số trên trời.
“Hắc ám thú, nhân loại, dị tộc sinh sôi, khiến vùng đất này không thể chứa được, vì thế cứ cách một quãng thời gian, mỗi chủng tộc đều sẽ bạo phát một cuộc chiến tranh…”
Nữ phù thuỷ cấp hai đứng bên vừa nói, âm thanh rất nhẹ.
“Nhân loại cùng dị tộc, nhân loại cùng hắc ám thú, còn có loại hỗn chiến hoặc là liên hợp này, trong lịch sử đã xảy ra không biết bao nhiêu lần…”
“Cuộc chiến tranh này không có người thắng, cũng không có người thất bại, đợi đến khi con số dư thừa đều bị tiêu hao gần như không còn thì chiến tranh có thể kết thúc…”