Chương 629: Truyền thụ (1)
Lôi Lâm nghe xong, im lặng không nói gì.
Dựa theo tình huống trước đây, khi sức chiến đấu cao cấp tương đương nhau thì đây là lẽ thường.
Mà hiện tại Thủ Hộ giả toàn cảnh bên phe mình đã gần hết tuổi thọ nên bọn hắn ở thế yếu.
Tuy rằng hẳn sẽ không bị diệt tộc, nhưng nếu như thất bại, không gian sinh tồn của nhân tộc sẽ bị nghiền ép, tuyệt đối là chuyện có thể xảy ra.
” Chiến lược của chúng ta cơ bản là dựa vào ba toà thành như Đa Luân để tiến hành phòng ngự, trong mỗi thành trì đều có lượng lớn binh lực, còn có ba vị phù thủy cấp hai tọa trấn, cuối cùng Thủ Hộ giả đông vực sẽ ở giữa điều hành, bất cứ lúc nào cũng có thể nhanh chóng tiếp viện!”
Lôi Lâm sờ sờ cằm.
“Vì thế tranh cướp máu tanh chung quanh Đa Luân thành, tuyệt đối sẽ phi thường khủng bố. . .”
“Hống hống. . .”
Giống như là mất kiên nhẫn vì chờ đợi, đông đảo hắc ám thú gầm lên, vọt tới tường thành.
Có hàng vạn con ngựa cùng xông lên khiến mặt đất hơi rung lên.
“Khởi động phòng ngự cấp một!” Sắc mặt Đế Khắc Tư bất biến, thông qua bí pháp dấu ấn truyền âm xuống.
Rất nhanh, đông đảo phù văn từ tường thành dày nặng của thành Đa Luân nổi lên, tỏa ra vầng sáng xúc động lòng người, ngưng kết thành một mảnh.
Ầm!
Hỏa diễm! Từng ngọn lửa bắn ra, nuốt chửng hắc ám thú ở gần!
Sóng lửa càng lúc càng lớn, dần dần không ngừng lan tràn ra chung quanh.
“Hiện tại đã bắt đầu dùng nguyên tố vu trận năng lượng hỏa có phải là quá sớm không?” Lôi Lâm nhíu mày lại.
” Tuy rằng hắc ám thú có thực lực tương đối thấp, nhưng số lượng quá nhiều, không thể để bọn chúng tiêu hao thực lực tầng dưới chót của chúng ta, đồng thời, đây là trận chiến đầu tiên, nhất định phải đánh ra tự tin, chúng ta còn dự trữ rất nhiều ma thạch, đây cũng chỉ là phòng ngự trận ngoài cùng thôi. Không sao đâu!”
Đế Khắc Tư nhìn kỹ chiến trường, còn thuận miệng giải thích cho Lôi Lâm.
Ngọn lửa rừng rực đốt cháy, trong bóng tối càng như một bó đuốc lớn. Hấp dẫn vô số hắc ám thú như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Ngải Lâm đứng trên đầu tường, quan sát tình cảnh này. Sắc mặt có chút tái nhợt.
Vô số hắc ám thú liên hợp lại mang đến khí tức khiến hắn không khỏi run rẩy.
Chờ đến khi đợt phong ba hỏa diễm trôi qua, còn lại một số hắc ám thú đã vọt tới phía dưới tường thành, sắp chiến đấu cùng nhân loại thủ thành.
Đứng ở góc độ của Ngải Lâm, đã có thể nhìn thấy móng vuốt sắc bén của đám mãnh thú và cả răng nanh trắng như tuyết đã chảy xuống nước miếng của chúng.
Cùng lúc đó, hắn nhìn cái nhẫn màu xám trên ngón trỏ tay phải, trong lòng điên cuồng gào thét: “Mai Lâm gia gia! Ngài mà còn không ra tay thì ta nhất định phải chết đấy!”
“Yên tâm, có ta ở đó, cậu nhất định sẽ không có chuyện gì!”
Ở trong đầu Ngải Lâm lập tức truyền ra tiếng nói của Mai Lâm, đây không phải Lôi Lâm ở phía sau điều khiển, mà là trình tự bán trí năng tự động trả lời.
“Vốn dĩ cậu trực tiếp phản bội là lựa chọn tốt nhất, nhưng đáng tiếc hiện tại là thời chiến!Một khi cậu chạy trốn thì lập tức sẽ bị tất cả học phái phù thủy truy sát!”
Mai Lâm dường như còn khẽ thở dài.
Vốn dĩ nếu như là thời kỳ hòa bình. Ngải Lâm phản bội tự nhiên chỉ bị học phái của chính mình truy sát, nhưng tình huống bây giờ đã khác.
“Ta đương nhiên biết việc này!” Ngải Lâm đã vội sắp chết rồi.
“Lùi về sau ba bước! Dùng hỏa diễm pháp bóng thứ cấp! Đánh về bên phải 50 độ!”
Vào lúc này, giọng nói của Mai Lâm đột nhiên truyền đến, giọng điệu đầy vẻ mệnh lệnh.
Thân thể Ngải Lâm không tự chủ được mà lùi về sau ba bước, tránh thoát móng vuốt của một con thú trảo.
“Oa oa!”
Một con quạ đen lớn bay xuống, thấy không bắt trung Ngải Lâm, trong đôi mắt của nó né qua một tia tiếc nuối đầy nhân cách hoá.
“Đáng chết! Tao muốn giết mày!” Ngải Lâm nhanh chóng ngâm mấy âm tiết, tay phải vung một cái.
Một quả cầu lửa loại nhỏ bay vụt ra, bắn trúng con quạ đen này.
“Ầm!” Ngọn lửa đỏ tươi trong nháy mắt đốt cháy toàn thân quạ đen, con hắc ám thú này không kịp gào thét đã biến thành một đống than cốc.
“Vừa nãy. . .” Hai mắt Ngải Lâm có chút mơ màng mất đi tiêu cự.
Hắn nhìn phi thường rõ ràng, Hỏa cầu của hắn vốn không đánh trúng đối phương. Nhưng con quạ đen kia giống như choáng váng vậy, trực tiếp đâm đến hỏa cầu.
“Đây là dự phán! Phù thủy đều sẽ một loại kỹ xảo nhỏ. Nếu như cậu không muốn chết trên chiến trường, đêm nay nhất định phải học được nó!”
Mai Lâm phù thủy trong nhẫn lạnh nhạt nói.
Mà Ngải Lâm nhìn học đồ chung quanh đang nhìn hắn với vẻ kính nể thậm chí còn nở nụ cười lấy lòng, âm thầm siết chặt nắm đấm: “Ta hiểu rồi. . .”
. . .
Mãi đến mười mấy tiếng sau, phía xa truyền đến một tiếng thú hống thê lương, mà đông đảo hắc ám thú chẳng khác nào thuỷ triều lui xuống. Đế Khắc Tư mới gật gù: “Nhìn tình huống này thì ngày hôm nay chỉ là thăm dò, chúng ta đi về trước đi!”
Mà lúc này, phía sau bầy thú, mấy hắc ám kỵ sĩ cưỡi địa huyệt hàn thù đứng trên mặt đất, phóng tầm mắt tới cảnh tượng xa xa, gật gật đầu.
” Ba tồn tại cấp chủ mẫu cổ xưa của phe địch đều ở nơi này, có thể xác định là chiến trường chính cấp 1, gửi thư báo!”
Kỵ sĩ nói vài câu với một con bồ câu trắng như tuyết, rồi lập tức liền thả ra dây trói.
Chim bồ câu đưa thư màu trắng xoay quanh bay vài vòng, thật nhanh đã biến mất ở phía chân trời.
. . .
Buổi tối, bởi thực hành quân quản nên cả tòa Đa Luân thành đều phi thường yên tĩnh.
Vẫn trong căn phòng nhỏ hẹp mốc meo lúc trước kia, Mai Lâm đang chậm rãi nói với Ngải Lâm.
“Hiện tại cậu đã bị mộ binh, dù vì nguyên nhân gì mà phản bội thì chỉ một con đường chết, vì thế hiện tại cậu chỉ có thể làm có một chuyện đó là lập công! Lập đại công! Dựa vào điểm cống hiến để đổi lấy tài nguyên, mau chóng trở thành lên cấp phù thủy cáp 1! Phù thủy chính thức trên chiến trường có quyền tự chủ rất lớn, xác suất còn sống sẽ lớn hơn rất nhiều.