Chương 642: A Lai Toa (2)
“Hắc hắc! Từ bao giờ Hắc Ám Tinh Linh luôn được xưng là nham hiểm giả dối cũng học được cách lên án người khác dùng thủ đoạn đê hèn!”
Lôi Lâm vẫn không nói gì, mà nữ phù thuỷ sư lại cười lạnh.
“Nhiều lời vô ích! Động thủ!” Lôi Lâm khẽ quát một tiếng.
Trên tay hiện lên lượng lớn khói đen, ở sau lưng biến thành đồ án cự xà màu đen, bao phủ lấy một chủ mẫu vào.
Vẫn luôn đợi ở chỗ này, tuy rằng thỉnh thoảng có thể nghỉ ngơi, cũng không có nguy hiểm gì, nhưng vẫn khiến hắn có chút phiền chán, hiện tại Lôi Lâm đang chuẩn bị ra tay một lần nhàn nhã cả đời, sau đó trở về tiếp tục tiến hành kế hoạch của chính mình.
“Bắt đầu phản công!”
Đế Khắc Tư cười lạnh, thông qua bí pháp dấu ấn ra lệnh.
“Phản công!” “Phản công!” “Phản công!”
Một tiếng gầm từ trên tường thành vang lên, cửa lớn thành Đa Luân đóng chặt đã lâu ầm ầm mở ra, đông đảo kỵ sĩ và phù thủy lao ra, vọt tới nơi đóng quân của Hắc Ám Tinh Linh.
Trải qua trận đại chiến và độc tố công kích trước đó, Hắc Ám Tinh Linh tinh nhuệ bị trọng thương, liên tục bại lui, cục diện nhất thời nghiêng về phía nhân loại.
Lôi Lâm thật sự không quá quan tâm tình huống phía dưới, sau khi đánh ra một đòn thăm dò, hắn lập tức bắt đầu dẫn dụ một chủ mẫu của đối phương bắt đầu di động, tìm kiếm chiến trường thích hợp.
Chủ mẫu Hắc Ám Tinh Linh, loài người thực lực tương đương phù thủy cấp hai của nhân loại, đối mặt với đối thủ như vậy, Lôi Lâm cũng không dám khinh thường.
Đồng thời, vu thuật cấp hai có lực phá hoại và phạm vi công kích đều vượt xa khỏi vu thuật cấp 1, bởi vậy đối phương cũng đi theo Lôi Lâm, hiển nhiên cũng không muốn tạo thành thương vong cho phía dưới.
Dù sao, hiện tại nhân loại và Hắc Ám Tinh Linh đã giao chiến cùng nhau, nếu công kích nhất định sẽ đồng thời công kích song phương.
Mà so sánh khả năng sinh sản giữa nhân loại và Hắc Ám Tinh Linh thì chắc chắn bọn hắn sẽ lỗ vốn.
Trên thực tế, nhìn song phương ở phía dưới đánh nhau, trong lòng vị chủ mẫu này có chút đang chảy máu.
Nhân loại có sức sinh sản thật đáng sợ, mà Hắc Ám Tinh Linh lại cần ít nhất ba trăm năm mới có thể thành niên, chênh lệch giữa hai bên quá lớn, bởi vậy, những kỵ sĩ và đại kỵ sĩ kia dù có chết đi cũng có thể bổ sung rất nhanh, mà Hắc Ám Tinh Linh thì chết một người là thiếu một người, rất khó bổ sung.
Đồng thời, có thể phụ trách mảnh chiến khu này, chứng tỏ Hắc Ám Tinh Linh ở phía dưới có ít nhất một phần ba là xuất thân từ gia tộc của vị chủ mẫu này, cũng là đời sau và huyết duệ của ả.
“Chính là nơi này đi!”
Lôi Lâm mang theo chủ mẫu Hắc Ám Tinh Linh đi tới trên vùng bình nguyên cách Đa Luân thành không xa.
Ngoài rìa bình nguyên còn có thể nhìn thấy thành trấn nhân loại thưa thớt, đương nhiên người ở bên trong đó đã sớm rút đi, trên đường mọc đầy cỏ dại, cũng sẽ không xảy ra vấn đề ngộ thương gì.
“Ta tên là A Lai Toa, cậu có thể biết tên của ta!”
Lúc này chủ mẫu Hắc Ám Tinh Linh đã hoàn toàn tỉnh táo lại, dù sao lúc này cô ta đang phải đối mặt với một tồn tại đồng cấp.
Lôi Lâm nhìn hắc ám nữ Tinh Linh ăn mặc hở hang trước mặt, trên mặt lộ ra một nụ cười: “Ta tên là Lôi Lâm!”
“Răng rắc!”
Mà trong lúc cười nói , thân thể Lôi Lâm bỗng nhiên lùi về sau, tránh thoát hư ảnh một con nhện.
Hư ảnh con nhện này dường như trực tiếp hiện lên từ giữa hư không, có mắt kép màu xanh lục mà hung tàn, há to miệng mạnh mẽ cắn tới vị trí Lôi Lâm vừa đứng, phát ra tiếng vang lanh lảnh.
“Nữ chủ mẫu đều yêu thích chơi kiểu này sao?”
Lôi Lâm có chút không biết nói gì.
“Đối với dị tộc, chúng ta không cần chú ý tới tín dự! Nếu như cậu đồng ý đầu nhập với chung ta, ta rất tình nguyện chuyển huyết mạch của cậu thành huyết mạch trong gia tộc của ta, đồng thời dành cho cậu khen thưởng không tưởng tượng nổi!”
Nữ chủ mẫu liếm liếm đôi môi đỏ au, cố ý lộ ra ra dáng người tuyệt đẹp của bản thân, phát sinh ám chỉ.
“Ha ha… Lại là năng lượng mị hoặc!” Lôi Lâm lắc lắc đầu.
Lực lượng tinh thần khổng lồ trực tiếp loại bỏ ám chỉ này ra ngoài.
“Tiếp xúc nóng rực!” Hắn bắn ra một chùm bột phấn màu đỏ, hai đường sáng màu đỏ có uy lực khiến A Lai Toa hơi biến sắc xạ cắt phá không gian, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt A Lai Toa.
“An Đức Tư Lai!” A Lai Toa trầm giọng niệm, ở trước mặt ả hiện ra một tấm khiên màu trắng, mặt ngoài tấm khiên còn có đồ án và hoa văn như mạng nhện.
Oành! Oành!
Hai tia sáng nóng rực một trước một sau bắn trúng tấm khiên, phát ra tiếng kêu làm người ghê răng.
Từng vết rạ, trong nháy mắt xuất hiện trên tám khiên.
Răng rắc! Sau đó, dưới ánh mắt có chút ngạc nhiên của A Lai Toa, tấm khiên màu trắng kia ầm ầm vỡ vụn, biến thành từng mảnh vỡ sắt thép màu trắng bắn ra bốn phía.
“Đây là tấm khiên sử dụng địa huyệt hàn thù hoàng phối hợp kim loại khoáng để luyện chế! Cậu lại có thể đánh nát nó!” A Lai Toa nhìn Lôi Lâm với vẻ càng thêm kiêng kỵ.
“Lẽ nào cậu không suy nghĩ thêm về đề nghị của ta sao? Đến lúc đó không chỉ là ta, tất cả nữ nhân trong gia tộc của chúng ta cũng có thể…”
“Xin lỗi! Ta không nhìn thấy thành ý của co!”
Lôi Lâm lạnh lẽo đáp lại, lực lượng tinh thần màu bạc không ngừng bắn ra.
Hắn cũng không phải người háo sắc, đồng thời, việc phản bội phải đánh đổi quá lớn, mà lợi ích có thể thu được thì quá nhỏ.