Chương 643: Đánh bại cùng cứu viện
Một người phản bội bộ tộc, trên người đã gắn với thanh danh không tốt, sau này còn muốn lăn lộn trong trận doanh của đối phương?
Đồng thời, Lôi Lâm rất có tự tin về sức chống cự của nhân loại!
Cho dù Thủ Hộ giả ở bắc vực ngã xuống, toàn bộ bắc vực rơi vào tay địch, hắn cũng tin tưởng Nhân tộc dưới nền đất sẽ không chỉ có chút thực lực này.
Bởi vậy, đối mặt với sự dụ dỗ từ vị chủ mẫu A Lai Toa này, hắn không hề có phản ứng gì.
Ngược lại, đối với chủ mẫu cấp hai trước mặt, trong lòng Lôi Lâm lại có thêm một luồng kích động nóng lòng muốn thử.
“Vừa vặn, trước đó nhận được mấy mẫu vu thuật cấp hai, còn có mấy mô hình vu thuật cấp hai mà chíp thôi diễn đi ra cũng có thể thí nghiệm một chút!”
Trong đôi mắt Lôi Lâm lóe lên tia sáng, khiến trong lòng A Lai Toa đứng đối diện phát lạnh, có dự cảm không tốt.
“Bóng đen liệt diễm!”
Nhưng Lôi Lâm không cho đối phương cơ hội, hắn suất xuất thủ trước, ngọn lửa màu đỏ sậm ngập trời tạo thành cột lửa hừng hực.
“Bóng đen liệt diễm: Vu thuật cấp hai có thuộc tính: Âm u, hỏa diễm; uy lực: 120 độ (đã tính toán tới tinh thần nguyên tố hóa tăng cường) ”
Đây là tin tức số liệu hóa mà chíp đưa ra, mà bóng đen liệt diễm chính là phiên bản nâng cấp của tiềm ảnh hỏa cầu lúc trước.
Trong thời gian mười mấy năm qua, Lôi Lâm không chỉ thu được số lượng lớn mẫu vu thuật cấp hai từ Tự Nhiên Chi Minh, tương tự, từ những học phái đã bị hắn diệt phái kia cũng cướp đoạt được không ít thứ này, trong số này, học phái cỡ trung Sương Mù Rừng Rậm là công hiến nhiều nhất.
Sau đó khi ở Đa Luân thành, trải qua không ngừng đổi điểm cống hiến, hiện tại số lượng mẫu vu thuật cấp hai trên tay hắn đã phi thường phong phú, thậm chí còn may mắn thu thập được hai mẫu vu thuật cấp ba không trọn vẹn, Lôi Lâm coi như nhặt được chí bảo mà ghi chép xuống, đồng thời mệnh lệnh chíp thử thôi diễn.
Loại ngọn lửa màu đỏ sậm này có uy lực rõ ràng đã vượt qua tiếp xúc nóng rực trước đó.
Vị chủ mẫu A Lai Toa đối diện nghiêm túc, đột nhiên dùng roi mạnh mẽ đánh vào trong không khí.
“Đùng!” Roi da đánh ra, tiếng vang lanh lảnh vang lên.
“Đi ra!” Trên mặt A Lai Toa hiện ra hoa văn màu đen phức tạp. Loại hoa văn này giống mặt nạ vậy, che khuất nửa mặt bên phải.
“Chủ nhân! Xin nghe theo phân phó của ngài!”
Hư không dường như vỡ ra. Một con nhện trắng nõn như ngọc xuất hiện trong không khí.
Trên lưng con nhện như bạch ngọc kia còn có một đường chì màu đỏ, nhưng cũng không lộ ra vẻ dữ tợn, trái lại càng thêm đáng yêu.
“Chít chít!” Trong miệng chủ mẫu phát ra tiếng kêu tương tự con nhện.
Mà con nhện bạch ngọc này lập tức nhắm ngay vào Lôi Lâm, từ trong túi ở lưng phun ra só lượng lớn sợi tơ hàn khí.
Những sợi tơ này quấn vào nhau, hình thành một cái kén màu trắng, vây một người một thú vào trong.
“Cực băng địa huyệt thù là biến chủng địa huyệt hàn thù. Nắm giữ năng lực biến dị cực kỳ mạnh mẽ! Sức mạnh: 35; nhanh nhẹn: 16; thể chất: 46. 9; tinh thần: 27; năng lực đặc thù: 1- Phun tơ phòng ngự: Cực băng địa huyệt thù phun ra tơ nhện có chứa năng lượng hàn băng, là khắc tinh của rất nhiều vu thuật hệ hỏa; 2- Tiềm hành: Cực băng địa huyệt thù có thể thông qua tác dụng phản xạ tia sáng từ giáp xác để mô phỏng hiệu quả tiềm hành. . .”
Chíp lóe lên tia sáng màu xanh lam, trong nháy mắt đã đưa ra tư liệu của con nhện bạch ngọc kia.
Sau khi gia nhập phù thủy giới ở Ám Cực Vực, Lôi Lâm vẫn không ngừng bổ sung cơ sở dữ liệu cho chíp, mà đến hiện tại, cơ sở dữ liệu của hắn đã thu thập được phần lớn vật phẩm đặc thù ở Ám Cực Vực.
” Tồn tại cấp bậc chủ mẫu phối hợp hàn thù sao? Còn trời sinh có khắc chế đối với vu thuật hệ hỏa?”
Khóe miệng Lôi Lâm lộ ra một tia cười khẽ.
“Đáng tiếc, bóng đen liệt diễm không phải hỏa diễm, mà là âm u!”
Lôi Lâm thoáng suy nghĩ một chút, cột lửa màu đỏ sậm lập tức xảy ra biến hóa, ở giữa cột lửa, tia sáng màu đỏ nhanh chóng rút đi. Mà màu đen kịt trong nháy mắt chiếm lĩnh phần lớn không gian.
Chỉ trong nháy mắt, sức mạnh bóng đen đã chiếm đa số trong hỏa diễm.
“Hay!” Lôi Lâm hai tay khẽ vỗ, cột lửa to lớn quét ngang, bao vây cả kén lớn màu trắng của A Lai Toa vào trong.
Xì xì!
Khói trắng từ bên ngoài cái kén màu trắng nổi lên, không ngừng bay lên.
“Chít chít!” Thậm chí, Lôi Lâm còn nghe được tiếng con nhện lớn mơ hồ kêu thảm thiết.
Oành! Cái kén màu trắng đột nhiên nổ tung, đánh nát ngọn lửa màu đỏ sậm.
Mà trong sương mù màu trắng đột nhiên xuất hiện một bóng người.
Lúc này vị chủ mẫu kia đã gắn thân thể của mình với cực băng địa huyệt thù, biến thành một quái vật nửa người nửa nhện, Lôi Lâm nhìn thấy trong nháy mắt đã liên tưởng đến thủ hạ của chính mình- Sử Cách Lực.
“Loại tạo hình này đúng là tuyệt phối với Sử Cách Lực!”
Lôi Lâm cười nhạo nói, nhưng hắn đương nhiên biết hai người này khác biệt. Sử Cách Lực là do phương pháp minh tưởng cải tạo thân thể, mà vị chủ mẫu này lại dung hợp chính mình với sủng vật, thậm chí còn có thể liên quan tới cả linh hồn!
Mà nếu như chỉ luận thực lực thì Ám Tinh Linh chủ mẫu đã tiến vào cấp hai càng quăng Sử Cách Lực không biết bao nhiêu con phố.
“Nhân loại! Nhân loại đáng ghét!” Nửa thân Tinh Linh trên lưng con nhện còn đang không ngừng kêu lớn.
Keng! Keng!
Một cái chân con nhện chẳng khác nào bạch ngọc bị Tinh Linh nắm trên tay, cái chân dài này trong nháy mắt biến hình, biến thành một thanh loan đao màu trắng.
Trên loan đao ưu mỹ còn có hoa văn đẹp đẽ, không ngừng tỏa sáng ra ngoài.
Một chút sương mù màu trắng từ lưỡi loan đao tản ra, phản chiếu ra từng tia sáng lạnh.
“Giết!” Âm thanh của Tinh Linh hóa thành tia sáng óng ánh, biến mất trong không khí.
“Tiến vào trạng thái ẩn núp sao?” Lôi Lâm sờ sờ cằm, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh lùng.
Hắc Ám Tinh Linh vốn am hiểu chính diện tác chiến, bọn họ càng thích chính lợi dụng thân thể của chính mình và khuôn mặt đẹp để mê hoặc đối thủ, hoặc là ẩn trốn vào trong bóng tối đánh râ một đòn!
Nhưng loại thủ đoạn này, đối với Lôi Lâm là hắc vu sư đã nhìn nhiều lắm rồi, thậm chí chính hắn cũng rất yêu thích sử dụng.
Hắn nghiêng đầu cười cợt, đột nhiên đứng ở nơi đó bất động, hai con mắt hơi nhắm lại.
Mấy phút sau, một vệt sáng màu trắng trong nháy mắt xẹt qua thân hình Lôi Lâm, ở phía trên dập dờn ra từng gợn sóng. Hóa ra thân thể này chỉ là một hư ảnh phổ thông nhất.
“Trúng kế rồi!”
Lôi Lâm từ trong hư không đi ra, trên người còn có một vòng hạt căn bản hệ âm u phòng ngự.
“Người trúng kế chính là mày!” Chủ mẫu A Lai Toa khẽ cười một tiếng, một thân thể khác từ bên cạnh bắn ra, sử dụng năng lực của chính mình nhằm vào Lôi Lâm.
Oành! Một tấm võng lớn màu trắng mang theo chất nhầy bay ra, trói Lôi Lâm vào trong.
Xì xì!Võng dịch màu trắng niêm vừa rơi lên trên thân Lôi Lâm đã phát ra tiếng ăn mòn lớn, thông qua quần áo của Lôi Lâm thậm chí không ngừng thẩm thấu vào trong thân thể.
“Hóa ra trước đó cũng là giả!”
Lôi Lâm khẽ cười, nhưng không có vẻ mặt như đưa đám gì, giống như người bị nhốt lại căn bản không phải hắn vậy.
Tia sáng trắng lóe lên, A Lai Toa đã xuất hiện trước mặt Lôi Lâm.
Chỉ là lúc này vẻ mặt ả lãnh đạm, giơ cao loan đao màu trắng trực tiếp chém tới đầu lâu Lôi Lâm.
Đối mặt với Lôi Lâm ở trạng thái như thế này, dù là ả cũng cảm thấy có chút bất an.
Oành! Đầu Lôi Lâm bay lên cao, nhưng ở giữa không trung lại xảy ra biến hóa kỳ dị.
Lượng lớn cái bóng màu đen từ trong đầu hắn bắn ra, vô số hắc khí cùng hạt năng lượng căn bản ngưng tụ, biến thành lao tù sắt thép, vây nữ chủ mẫu vào trong.
“Vu thuật cấp hai: Lưỡng trùng huyễn thân!”
Hư không chúng quanh lóe lên, Lôi Lâm giải trừ mình ra gợn sóng bóng tối ẩn núp trên người, đi tới trước mặt nữ chủ mẫu.
Sau khi quan sát ở khoảng cách gần lại càng có thể phát hiện dáng người xinh đẹp của vị chủ mẫu này, còn có sức mê hoặc kinh người.
Nhưng vẻ mặt Lôi Lâm lạnh đến mức giống một khối băng.
Một trường mâu màu đen trong nháy mắt xuất hiện trên tay hắn, quanh trường mâu còn có từng ngọn lửa màu đỏ.
“Vu thuật cấp hai: Ăn mòn chi mâu!”
“Đi chết đi!” Lôi Lâm quát khẽ, trường mâu màu đen tuột tay bay ra.
Nơi trường mâu đâm qua, trong không khí đều xuất hiện vặn vẹo rõ ràng, một luồng sức mạnh mạnh mẽ mà lại tràn ngập tính ăn mòn ở mũi mâu không ngừng ngưng tụ.
“Bạo! ! !” Đối mặt với trường mâu mang theo năng lượng khủng bố, giống như có thể hủy diệt thế giới, vị chủ mẫu kia cũng phải biến sắc.
Lập tức, ả mạnh mẽ đọc lên vài âm tiết, khẽ quát một tiếng.
“Chít chít! ! !” Nửa thân dưới là thân nhện đột nhiên bắt đầu cáu kỉnh hét rầm lêm, huyết văn trên người mở rộng bao trùm, hầu như muốn nhuộm cả người thành màu đỏ, đồng thời, thân thể của nó cũng bắt đầu quỷ dị bành trướng.
Đùng! Một tia sáng trắng né qua, A Lai Toa và con nhện bạch ngọc nhất thời tách ra.
Ầm ầm! ! !
Một trận nổ tung kịch liệt từ vị trí A Lai Toa lúc trước bỗng nhiên sinh thành.
Sợi xích màu đen nổ tung, huyết nhục và trường mâu màu đen đang đâm tới va chạm vào nhau.
Hai luồng năng lượng khổng lồ không ngừng thôn phệ lẫn nhau rồi mở rộng , khiến cho hư không đều vặn vẹo.
Oành! Oành! Oành!
Những vặn vẹo này ngưng tụ đến một điểm, cuối cùng đột nhiên nổ tung.
Sóng gợn to lớn mang tính chất hủy diệt quét ngang nơi này.
Tuy rằng chiến đấu xảy ra ở giữa không trung, nhưng dư âm vẫn không ngừng khuếch tán xuống mặt đất, tầng đất và nham thạch bị bắn lên.
Một bóng người bay ngược ra ngoài.
Đó là A Lai Toa, chỉ là lúc này tình huống của ả phi thường không ổn, nửa người dưới đã đầm đìa máu me.
Trong vụ nổ này, ả là đối tượng chịu ảnh hưởng lớn nhất.
Chỉ là lúc này ả căn bản không kịp quan tâm thương thế trên người, sau khi liếc mắt nhìn về một vị trí nào đó ở phía đối diện bằng ánh mắt đầy kiêng kỵ, trong nháy mắt ả hóa thành một tia sáng đỏ, biến mất ở chân trời.
Lôi Lâm lẳng lặng đứng đứng ở đó, cũng không đuổi theo.
Đối với hắn mà nói, trợ giúp nhân loại tọa trấn chỉ là việc tiện tay, nhưng cũng không muốn thật sự giết tồn tại cấp hai của đối phương, từ đây kết làm oán cừu không rõ.
Đương nhiên, vì khiến chiến tranh nhanh chóng kết thúc, một số công tác chuẩn bị vẫn cần làm.
Khóe miệng Lôi Lâm mang theo mỉm cười, sau khi phân rõ một phương hướng thì chạy tới hai chiến trường khác.
Dây dưa cùng Đế Khắc Tư là lúc trước chủ mẫu trước ngực đeo hai chiếc vòng vàng kia, vị chủ mẫu này rõ ràng có thực lực rất mạnh, đã áp chế Đế Khắc Tư ở một khu vực nhỏ, hắn chỉ có thể khổ sở chống đỡ.