Chương 651: Thẩm phán công chính (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1,063 lượt đọc

Chương 651: Thẩm phán công chính (2)

“Đại nhân! Là như vậy. . .” Ngải Phi Lỵ Khả cố gắng để giọng nói của mình bình tĩnh, kể lại đầu đuôi câu chuyện một lần.

“Ồ! Là như vậy sao?”

Lôi Lâm nghiêng đầu một cái, mà lúc này Ngải Lâm đã bị một luồng áp lực vô hình áp xuống mặt đất.

“Ta cho cô một cơ hội! Cô nói là căn cứ vào kỹ thuật đo lường bí truyền của gia tộc của các cô để phát hiện hắn! Vậy bây giờ hãy thử lại một lần ở trước mặt chúng ta! Nếu như lệ điểm bảo thạch thật sự ở trên người hắn, vậy hắn sẽ bị chúng ta thẩm phán mà chịu trừng phạt, nếu như không phải. . .”

Lôi Lâm chuyển ánh mắt nguy hiểm đến trên người Ngải Phi Lỵ Khả , khiến cho cô ta cảm thấy da đầu tê cả lên.

“Nếu như không phải thì Ngải Phi Lỵ Khả cam nguyện chịu trừng phạt!” Ngải Phi Lỵ Khả khẽ cắn răng nói.

“Không chỉ có như vậy! Xa đội chúng ta đều là người hưởng ứng lời hiệu triệu tới Trung Vực tham chiến, nếu như hành động của cô bị chứng minh là sai thì cô sẽ bị khởi tố đến hội ủy viên chiến tranh với tội danh là gây trở ngại quân vụ!”

Lôi Lâm cười nhạt bổ sung, “Như vậy, bắt đầu đi!”

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Ngải Lâm nhìn Ngải Phi Lỵ Khả đã động thủ, còn có một đám phù thủy chính thức ở bên cạnh dùng vẻ mặt xem kịch vui, ở trong đầu điên cuồng hỏi Mai Lâm, mà vị phù thủy cấp hai trong truyền thuyết kia, hắn căn bản không dám nhìn một chút.

“Thả lỏng, ta chính là đại phù thủy Mai Lâm truyền kỳ, cấp một hai nho nhỏ có đáng là gì?” Mai Lâm nói khoác không biết ngượng nói: “Lần này có lực lượng linh hồn của ta che lấp, tiểu nha đầu này tuyệt đối sẽ không thể phát hiện ra cái gì!”

“Vậy trước đó tại sao ông không dùng?” Trong nháy mắt Ngải Lâm cảm giác mình bị lừa dối.

“Linh hồn lực lượng của ta không có bổ sung, đã tiêu hao rất nhiều. . .” Mai Lâm lạnh nhạt giải thích, khiến Ngải Lâm trong nháy mắt bắt đầu tự trách, hắn làm sao có thể không tín nhiệm Mai Lâm gia gia đã làm bạn cùng hắn bao năm qua như thế?

“Mày chết chắc rồi!”

Ngải Phi Lỵ Khả trầm thấp cười, dùng chiếc nhẫn trên tay chỉ vào Ngải Lâm.

“Ta đã thi triển truy tung thuật thức lên lệ điểm bảo thạch tổ truyền, chỉ cần hắn đeo lệ điểm bảo thạch trên người, nhẫn trên tay ta sẽ phát ra ánh sáng màu đỏ, các vị đại nhân, các vị xem!”

Ngải Phi Lỵ Khả giơ nhẫn về phía Ngải Lâm, cao giọng niệm một chữ: “Mạn Ba! ! !”

Trái tim Ngải Lâm trong nháy mắt đập điên cuồng, suýt chút nữa đã nhắm mắt lại chờ đợi vận mệnh thẩm phán.

“Ồ?” “Ồ!” “A?”

Đủ tiếng ầm ĩ vang lên bên tai Ngải Lâm, nhưng không có lên án như trong dự liệu.

Hắn lén lút liếc mắt nhìn Ngải Phi Lỵ Khả một cái, lúc này vẻ mặt nữ phù thuỷ sư thất thần chán nản.

“Làm sao có khả năng? Làm sao có khả năng? Mấy lần trước rõ ràng không phải như vậy?” Cô lại giơ nhẫn lên, nhằm về phía Ngải Lâm.

Nhưng nhẫn vẫn không có phản ứng, giống như thật sự chỉ là một chiếc nhẫn bình thường.

“Ha ha! Thế nào? Kỹ thuật ẩn giấu của ta có lợi hại không?” Mai Lâm ở trong đầu Ngải Lâm cười ha ha.

Trên thực tế, tất cả mọi việc đều là Lôi Lâm điều khiển, nếu không phải hắn ở bên cạnh, Ngải Lâm nhất định sẽ lòi đuôi.

“Làm sao có thể?” Ngải Phi Lỵ Khả thét to, vẫn chưa từ bỏ ý định trực tiếp tháo nhẫn, kiểm tra lại bố trí bên trong.

“Nhất định là mày! Nhất định là mày đã ẩn giấu lệ điểm bảo thạch ở trên đường!”

Chỉ chốc lát sau, Ngải Phi Lỵ Khả thét to.

“Không! Bảo thạch nhất định vẫn ở trên người mày, giao ra đây!” Trên người Ngải Phi Lỵ Khả lại bùng lên ngọn lửa màu đỏ.

“Được rồi! Đúng là một trò khôi hài!”

Lúc này Lôi Lâm còn đang đóng vai thẩm phán công chính vô tư.

“Không! Đại nhân! Ngài phải tin tưởng ta!” Ngải Phi Lỵ Khả bắt đầu lên tiếng thanh minh, trong giọng nói lại có chút khàn khàn.

Oành!

Một luồng sáng màu bạc óng ánh lóe lên.

Ngọn lửa trên người Ngải Phi Lỵ Khả lập tức tắt, không chỉ như vậy, cả người cô đều lùi lại mấy bước, ngã ngồi đến trên đất, trên mặt hiện ra vẻ quật cường vẻ.

“Ha ha! Nữ oa tử klia còn dám chống lại, cô ta thảm rồi!”

Mai Lâm ở trong đầu Ngải Lâm cười trên sự đau khổ của người khác.

“Xảy ra chuyện gì?” Ngải Lâm lập tức hỏi.

“Vị Lôi Lâm đại nhân kia là phù thủy cấp hai! Lực lượng tinh thần thực chất hóa của hắn căn bản không phải thứ mà nha đầu này có thể chống đối, nhưng cô ta lại dám chống lại, vốn chỉ là trừng phạt nhẹ, bây giờ nhất định sẽ tăng thêm, nói không chừng còn có thể lan tràn đến trong thức hải. . .”

“A? Vậy cô ta làm sao bây giờ?” Ngải Lâm có chút tự trách lên.

“Còn có thể làm sao? Một vị phù thủy cấp hai muốn trừng phạt cô ta, dù là sai thì cô ta cũng phải nhận mà không dám oán hận!” Mai Lâm tiếp tục cười trên sự đau khổ của người khác, còn tiện thể giáo dục Ngải Lâm: “Đây chính là quy củ của phù thủy giới!”

“Rời đi nơi này! Sau này đừng xuất hiện ở trước mặt ta! Lần này nể tình cô có thể thật sự tính sai, ta không báo lên hội ủy viên chiến tranh!”

Lôi Lâm hừ một tiếng, trở lại trong xe ngựa.

“Thực sự là đại nhân nhân từ!” Cử động này của hắn rất nhanh đã đưa tới một trận tán thưởng.

Ngải Phi Lỵ Khả hồn bay phách lạc rời đi, nếu như cô ta còn dám ở lại chỗ này, không cần Lôi Lâm ra tay, mấy cấp 1 đỉnh cao cũng sẽ khiến cô ta đẹp mắt.

“Nhìn cái gì vậy? Đi thôi!”

Rất nhanh, xa đội lại lên đường.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right