Chương 652: Lẻn vào Trung Vực (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 4,297 lượt đọc

Chương 652: Lẻn vào Trung Vực (1)

Một mình Ngải Lâm đứng tại chỗ, cũng không có phù thủy nào phản ứng đến hắn.

Loại cảm giác mất mát này lần thứ hai xuất hiện trên người hắn . Còn lần thứ nhất? Tự nhiên là khi linh hồn tư bị giảm làm hắn bị từ hôn.

Đó là thời khắc u ám nhất trong đời hắn, may là còn có nó!

Ngải Lâm nắm chặt chiếc nhẫn màu đen trong tay.

“Mai Lâm gia gia? Ông nói xem đến lúc nào ta mới có thể đạt đế độ cao như vị Lôi Lâm đại nhân kia?” Ngải Lâm ở trong lòng yên lặng hỏi.

Hắn cũng không nghĩ tới sẽ đi lên bấu víu quan hệ gì.

Ở Đa Luân thành, hắn chỉ là một nho nhỏ học đồ, mà người ta là phù thủy cấp hai đại nhân cao cao tại thượng, có thể nhớ lại hắn mới là lạ!

“Yên tâm, không phải chỉ là cấp hai sao?” Mai Lâm tiếp tục dựa theo thú vui của Lôi Lâm nói khoác trong đầu Ngải Lâm: “Chỉ cần cậu tìm được hai đứa con của số phận kia, tác động đến thuỷ triều vận mệnh thì tu vi của Thánh Quang Chúc Hỏa sẽ không ngừng tăng lên, cấp hai, cấp ba đều là chuyện rất đơn giản !”

“Nếu là như vậy thì ta cần tăng nhanh tốc độ!”

Ngải Lâm nắm chặt nắm đấm nhìn về phía phương xa, trong nháy mắt tràn đầy hi vọng. . .

Đối với Lôi Lâm mà nói, chuyện về Ngải Lâm cũng chỉ là một khúc nhạc dạo trên lữ đồ mà thôi.

Tuy rằng Ngải Lâm là quân cờ mà hắn tiện tay bố trí xuống, nhưng cũng không yêu cầu đối phương gia nhập xa đội, dù sao, trên người hắn đã có Mai Lâm giám thị bất cứ lúc nào, thế là đã đủ rồi.

Đồng thời, hắn cũng không muốn làm quá mức trần trụi, để Ngải Lâm thậm chí người khác phát hiện ra cái gì.

Lôi Lâm hơi cúi đầu, che lấp ánh sáng sâu không thấy đáy trong mắt.

. . .

Xa đội đi hơn nửa tháng đã tiến vào trung bộ.

Dọc theo đường đi đều phi thường yên bình, không có chuyện gì khác phát sinh.

Xa đội này tốt xấu gì cũng do phù thủy tạo thành, phù thủy chính thức thậm chí cấp 1 đỉnh cao đều có không ít, còn có Lôi Lâm là phù thủy cấp hai tọa trấn, bọn họ không tìm người khác phiền phức đã rất tốt rồi. Cũng sẽ không có kẻ không có mắt nào dám mạo phạm bọn họ.

Mà bởi sử dụng vu thuật nên xa đội không chỉ tiến lên với tốc độ rất nhanh, một số địa vực hiểm trở cũng không thành vấn đề.

Hẻm núi đầm lầy, vách núi cheo leo mà người bình thường khó có thể vượt qua nhưng đối với phù thủy thì chỉ cần mấy thuật trôi nổi là xử lý được.

“Nơi này chính là Ám Cực Trung Vực sao? Trình độ phồn hoa quả nhiên là vượt qua Đông Vực rất nhiều!”

Lôi Lâm xốc rèm xe lên, nhìn hoa mầu chỉnh tề ven đường một chút. Còn có nông phu thỉnh thoảng có thể nhìn thấy rồi gật gật đầu.

Ám Cực Trung Vực là trung tâm của toàn bộ Ám Cực Vực, ở nơi này rất hiếm nhìn thấy hắc ám thú du đãng, mật độ nhân khẩu cũng rất đông đúc.

Nhưng hiện tại, Lôi Lâm thỉnh thoảng có thể nhìn thấy mấy kỵ sĩ mặc giáp da truyền lệnh chạy qua, sắc mặt nông phu tối tăm, tràn ngập dáng vẻ đại chiến sẽ tới—— Ám Cực Bắc Vực bị phá! Đại quân Hắc Ám Tinh Linh và người lùn, địa tinh thậm chí hắc ám thú ở ngoại vực cũng có thể thông qua bắc cảnh để xông thẳng vào Trung Vực. Mang đến cho nơi này phiền phức rất lớn.

Càng bởi vì Trung Vực thiếu hụt thực lực, đặc biệt phù thủy tinh nhuệ nên mới không thể không hạ lệnh triệu tập tới bốn vực, để hiệu triệu các học phái di chuyển.

“Đại nhân! Mấy vị phái chủ của học phái cấp trung đến đây cáo từ, bọn họ sắp sửa đi tới địa vực của từng người!”

Vào lúc này, một phù thủy của Tự Nhiên Chi Minh đến bẩm báo.

“Để bọn hắn đi thôi! Không cần đặc biệt tới chào hỏi!” Lôi Lâm lạnh nhạt dặn dò một câu.

Chợt từng tiếng hô khẩu hiệu rất lớn từ đằng xa vang lên, một số xa đội loại nhỏ giống nhánh sông từ trong đại đội Tự Nhiên Chi Minh chảy ra ngoài.

“Đáng tiếc!” Lôi Lâm nhìn những này học phái cỡ trung, học phái loại nhỏ kia phân tách ra. Phát ra một tiếng thở dài.

Tài nguyên ở Trung Vực mặc dù tốt, nhưng cũng cần dùng mệnh để đổi!

Những học phái này nếu như có thể tiếp tục chống đỡ trong đại chiến, địa bàn thu được tự nhiên chính là khen thưởng. Nhưng nếu như thực lực tổn thất lớn, thậm chí toàn quân bị diệt, vậy những điểm tài nguyên kia tất nhiên cũng sẽ bị thu hồi.

Toàn bộ Trung Vực tuy rằng phong phú tài nguyên, nhưng cũng không chống đỡ nổi nhiều học phái như vậy.

Mà chỉ có thông qua chiến hỏa lựa chọn, người cười đến cuối cùng, mới thật sự là người thắng! Tuy rằng biết rõ như vậy, nhưng rất nhiều học phái vẫn đến đây, mặc dù bọn họ biết đây là một lần đánh bạc, nhưng vẫn không chút do dự đặt cược. Muốn kiếm một món lớ ở đây.

“Không biết sau trận chiến kia, những học phái này còn có thể còn lại bao nhiêu?”

Lôi Lâm khẽ thở dài một hơi. Thả rèm cửa sổ xuống.

“Truyền lệnh xuống, tăng tốc độ tiến về phía trước, nhanh chóng chạy tới địa bàn của chúng ta!”

Ở mặt ngoài, Lôi Lâm vẫn đại diện cho lợi ích của Tự Nhiên Chi Minh mà đến, hắn vẫn nương theo chuyện này để dặn dò.

“Tuân mệnh! Đại nhân!”

Mệnh lệnh rất nhanh thông qua vu thuật tầng tầng lan truyền xuống, địa hành long cùng giác ngựa không ngừng gào thét, toàn bộ xa đội lại tăng tốc lên một đoạn.

. . .

Mà ở một phương hướng khác, mấy người có vẻ phong trần mệt mỏi cũng tiến vào Trung Vực.

“Nơi này chính là Trung Vực sao?”

Duy Lâm phủi bụi trên người, nhìn đại thành cách đó không xa.

Hắn mặc áo bào tro vô cùng rộng rãi, mà trên vai của hắn, còn có một con nhện màu vàng thỉnh thoảng ló đầu ra.

“Đúng! Sau khi đi qua Đặc Lan thành, chúng ta có thể tiếp tục thâm nhập vào sâu, đến đô thành Trung Vực!”

Ở bên cạnh Duy Lâm là Mạnh Phỉ Tư, chẳng qua lúc này hắn đã giấu đi đặc điểm của Hắc Ám Tinh Linh, nhìn giống như là một quý tộc yếu ớt có làn da tái nhợt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right