Chương 688: Thánh quang bảo vệ (1)
“Vẫn không được!”
Lôi Lâm có chút đau lòng cất kim tệ vận mệnh đi.
Điều kiện để rèn đúc kim tệ vận mệnh phi thường hà khắc, lần này bởi dính đến phù thủy Thần Tinh mà bị tổn hại lớn, nếu như thật sự hư hao, Lôi Lâm thật sự không biết lại đi tìm một đứa con của số phận từ nơi nào để huyết tế.
Tuy rằng cũng có thể giống như trước lợi dụng Ngải Lâm, thông qua phù thủy cấp thấp tiến hành dự đoán, nhưng bọn họ căn bản không thể tiên đoán đến tồn tại cao cấp hơn, đồng thời, nguy hiểm cũng quá lớn.
Nhân loại là sinh vật tràn ngập vô hạn khả năng, nếu như phù thủy bị Lôi Lâm tuyển chọn đột nhiên gặp được kỳ ngộ, lên cấp đến mức tương đương với Lôi Lâm, đồng thời tiên đoán ra hắn thì Lôi Lâm còn lăn lộn kiểu gì?
Vì lẽ đó, Lôi Lâm ninh có thể sử dụng loại này vật chết, tuy rằng phiền phức, nhưng thắng ở thuận tiện cùng an toàn! Cái này cũng là hắn coi trọng nhất đích địa phương.
“Dựa vào thực lực cấp ba của mình đi vào thế giới hàn băng đều sẽ gặp phải nguy hiểm không lường được, xem ra nơi đó không phải nơi mà hiện tại mình có thể nhòm ngó tới. . .”
Lôi Lâm hiển nhiên rất tự biết mình, đồng thời hiện tại hắn đã khống chế phần lớn địa vực ở Ám Cực Vực, cũng không cần vội vàng gì.
Dù sao hang động hàn băng cũng không chạy được, đồ vật ở bên trong sớm muộn gì cũng sẽ là của hắn!
. . .
Sau khi toàn tộc Hắc Ám Tinh Linh đầu hàng, cần giải quyết ở Bắc Vực cũng còn lại đám địa tinh, người lùn và mấy học phái thế lực tàn dư.
Mà Lôi Lâm cũng lười xử lý những phiền toái như vậy, mà dựa vào lực lượng của chính mình trực tiếp xử lý.
Vài ngày sau, từng tin tức chấn động liền tiếp truyền ra.
Vĩnh hằng vinh quang, bảo vệ toàn cảnh Lôi Lâm đại nhân của Ám Cực Vực dùng lực lượng mạnh mẽ của bản thân xông vào hang động tháp lâm của chủng tộc người lùn.
Trong lời đồn, vị đại nhân này vẫn dựa vào thực lực của bản thân một đường tiến lên, cuối cùng thậm chí xông vào vương đình của người lùn.
Lôi đình cuồng bạo và khí tức tử vong khủng bố bao phủ cả ngày không ngừng, thậm chí đại chiến kéo dài mấy ngày mới dần dần yên tĩnh.
Nhưng từ sau trận đại chiến kia,vương đình người lùn đã đưa ra thông cáo, tuyên bố hoàng giả chí tôn của bọn hắn – Hôi Hồ Tử Vương và mấy vị trọng thần đều bị bệnh mà tạ thế, hoàng tử người lùn còn nhỏ tuối kế thừa vương vị. Đồng thời lập tức hạ lệnh rút quân đội về. . .
Chuyện giống vậy cũng xảy ra ở quốc gia địa tinh.
Mà lần này là mấy vụ nổ lớn dùng mắt trần cũng có thể thấy không ngừng xảy ra, khiến đô thành máy móc của bọn hắn biến thành phế tích, ba chiếc thần binh lớn đại diện cho thành tựu tối cao luyện kim thuật của địa tinh hoàn toàn bị đánh thành mảnh vụn, đồng thời bị bắt đi lượng lớn thợ thủ công đại sư ưu tú, tổn thất lượng lớn tinh hoa tài nguyên và tư liệu nghiên cứu luyện kim thuật cao đẳng.
Từ nay về sau, uy danh của Lôi Lâm đã hoàn toàn truyền khắp toàn bộ Ám Cực Vực, thậm chí, không chỉ có nhân loại, ngay cả Hắc Ám Tinh Linh cùng địa tinh khi đề cập tới hắn cũng không dám sử dụng bản danh để xưng hô, mà tôn xưng là —— thánh quang bảo vệ! ! !
Hình tượng của hắn thậm chí bị dị tộc đưa vào thần thoại và trong truyền thuyết, biến thành một nhân vật khủng bố cường đại dị thường mà truyền thừa xuống.
Đương nhiên, hiện tại Lôi Lâm cũng không nghĩ tới nhiều chuyện như vậy.
Lúc này, hắn đang ngồi trên hoàng kim vương tọa cao quý nhất thành Ba Đế, dặn dò Y Luân chuyện gì đó.
” Điểm tài nguyên mới thu được ở Bắc Vực, ưu tiên toàn bộ cho những học phái phù thủy nương nhờ vào chúng ta hoặc là biểu đạt ra thiện ý, còn những thu hoạch khác thì sung công toàn bộ!”
Lôi Lâm đến đây tấn công Ám Cực Bắc Vực, không phải để làm người tốt, mà là để phát tài.
Ám Cực Bắc Vực trải qua nhiều năm khai phá. Các loại tài nguyên cực kỳ phong phú, đồng thời phần lớn học phái đều tiêu vong trong chiến loạn, càng cho hắn lý do chiếm đoạt.
Còn những kẻ may mắn còn sống kia? Ngoại trừ tích cực nương nhờ vào Lôi Lâm thì hắn phải cho bọn hắn chút ưu đãi, còn những kẻ khác hắn không muốn để ý tới.
“Vậy. . . Việc chia cắt thế lực phù thủy lúc đầu thì sao?”
Y Luân có vẻ hơi chần chờ.
Ám Cực Bắc Vực đã từng quá hỗn loạn, không chỉ có dị tộc, ngay cả các học phái vốn ở Ám Cực Vực cũng từng phái ra nhân thủ tới nơi này, nỗ lực cướp đoạt một vài thứ, thậm chí còn bị bọn hắn chiếm lĩnh một vùng căn cứ nhỏ, chống lại Hắc Ám Tinh Linh trong thời gian dài, đồng thời ngoan cường sinh tồn.
Đây cũng là do Lôi Lâm ra tay đánh giết đại chủ mẫu của đối phương, nếu không thì dù cho những học phái này thêm mấy lá gan, bọn hắn cũng không dám vươn tay tới đây.
“Cũng dựa theo nguyên tắc này mà xử lý! Còn nữa,những học phái ngoan cố không phục tùng kia, lập tức lấy tội danh tư thông với địch bán nước để bắt giữ , còn chứng cứ? Ông đi liên hệ với A Lai Toa, cứ nói ra thì cô ta sẽ rất tình nguyện cung cấp!” Lôi Lâm cười lạnh nói.
Đây chính là trắng trợn loại bỏ người chống đối, nhưng Lôi Lâm dùng thực lực mạnh mẽ nghiền ép và danh phận đại nghĩa chiếm ưu thế tuyệt đối, tất cả mọi chuyện đều có vẻ thong dong thoải mái, ngay ngắn rõ ràng.
Trên thực tế, Lôi Lâm là coi Ám Cực Bắc Vực là đại bản doanh của Tự Nhiên Chi Minh để kinh doanh.
Các vực khác, các thế lực phù thủy đan xen chằng chịt, nếu một học phái cực lớn muốn xen vào sẽ phi thường phiền phức.
Mà học viện Tự Nhiên Chi Minh mở rộng ở Trung Vực và Đông Vực đã đến cực hạn.
Nếu như là trước đây, Lôi Lâm chỉ có cách là mở rộng một con đường khác ra phía ngoài, nhưng hiện tại không giống, bởi vì chiến loạn mà toàn bộ Ám Cực Bắc Vực đều bị ảnh hưởng nặng nề, không chỉ có rất nhiều học phái phù thủy tiêu vong, những đại quý tộc cũng đã chết không còn một mống.