Chương 689: Thánh quang bảo vệ (2)
Trong chuyện này có một mặt là do Ám Tinh Linh tàn khốc, ngoài ra đa số là do có các thế lực khác duỗi tay tới, trong đó Lôi Lâm cũng đóng vai một nhân vật rất quan trọng.
Sau khi toàn bộ thế lực vốn có ở Bắc Vực đã bị xử lý sạch, sẽ đến lượt đám người có cường quyền chia cắt chiếc bánh ngọt.
Mà Lôi Lâm và học viện Tự Nhiên Chi Minh chiếm cứ ưu thế tuyệt đối sẽ mạnh mẽ cắt xuống một khối lớn nhất! ! !
Mấy tháng sau, một phân viện Tự Nhiên Chi Minh cỡ lớn dựng lên, lấy danh nghĩa thì đây chỉ là một phân bộ ở ngoài, nhưng các phương tiện lại dựa theo tiêu chuẩn cao nhất, thậm chí còn vượt qua tổng bộ ở Trung Vực.
Mà sau khi phân viện dựng thành, toàn bộ Ám Cực Bắc Vực cũng hoàn toàn bị Lôi Lâm khống chế, chuyện này khiến các thế lực ở hai vực khác còn có chút do dự chịu một lần xung kích rất lớn.
Năm 5786 Ám Cực Vực, Ám Cực Tây Vực cùng Ám Cực Nam Vực vẫn chỉ chịu thần phục ở ngoài mặt không thể kiên trì được nữa, tuyên bố tiếp thu chủ trương của học viện Tự Nhiên Chi Minh ở Trung Vực, bắt đầu tiếp thu mệnh lệnh của bảo vệ toàn cảnh đại nhân vĩ đại, đồng thời thành lập học viện liên hợp.
Toàn bộ Ám Cực Vực hoàn toàn nhất thống, uy vọng bảo vệ toàn cảnh của Lôi Lâm hoàn toàn thâm nhập lòng người, mà toàn thể xã hội nhân loại, cũng tiến vào giai đoạn nhanh chóng phát triển.
Lịch sử lại bước sang một trang mới, thời đại trước kết thúc và thời đại mới lên ngôi lại nhanh chóng như vậy, thậm chí khiến đông đảo phù thủy đều có chút không phản ứng kịp.
Ám Cực Bắc Vực, trong học viện Tự Nhiên Chi Minh.
“Đậu! Bị muộn rồi!”
Uy Nhĩ vội vã rời giường, ôm một quyển vở và sách giáo khoa dày nặng, trong miệng ngậm bánh mỳ mới vừa ra lò, vội vã chạy trên đường phố tới học viện.
Học viện Tự Nhiên Chi Minh dùng lượng lớn Thái Dương thạch và hỏa diễm vĩnh hằng để chiếu sáng, thậm chí bên đường còn cấy ghép bồn hoa trang rí, chuyện này hầu như không thể tưởng tượng ơ trước đây.
Mà trên đường, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy các học đồ khác cũng đang lao tới phòng học của từng người.
” Lý luận phản trường lực của Khiết Linh đạo sư thật là thâm ảo, ta hoàn toàn nghe không hiểu. . .”
” Nguyên lý xây dựng mô hình phép thuật phi thường quan trọng, nó là cơ sở của tất cả để thi pháp, nhất định phải nắm vững kiến thức, một chút sai lầm cũng không thể có!”
“Rất nhanh sẽ đến thời gian học viện tổ chức thi đua, nghe nói người thắng trận còn có thể được phù thủy chính thức giáo dục!”
Rất nhiều tiếng nói chuyện lọt vào tai Uy Nhĩ, thậm chí còn có âm thanh của rất nhiều người quen, nhưng bước chân hắn vẫn liên tục, nhanh chóng chạy đi.
Là một học đồ tuyển chọn ra từ đám bình dân, hắn phi thường quý trọng cơ hội không dễ có này.
Trước đó bởi vì đọc sách quá muộn, mới làm lỡ thời gian nghỉ ngơi.
Mà tất cả học đồ khi đi qua quảng trường để tới lớp học, đều sẽ cung kính hành lễ với một toà pho tượng được dựng ở giữa.
Pho tượng này sử dụng hắc diệu thạch để khắc thành, là một thanh niên có khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt cao xa dường như đang phóng tầm mắt tới phương xa, mà dưới pho tượng lại dùng ám cực ngữ để điêu khắc:
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ bảo vệ toàn cảnh các hạ! Phù thủy cấp ba, người sáng lập học viện Tự Nhiên Chi Minh, trong cuộc chiến vinh quang đã đánh giết đại chủ mẫu Hắc Ám Tinh Linh, người lùn hoàng, địa tinh tiên tri! Cứu lại vận mệnh của toàn thể nhân loại bộ tộc! Là thần bảo vệ của toàn bộ Ám Cực Vực! Có các xưng hô khác như thánh quang thủ, vinh quang bảo vệ vân vân. . .”
“Bảo vệ toàn cảnh đại nhân !”
Uy Nhĩ hơi khom người với pho tượng, trong đôi mắt không khỏi mang theo vẻ ngưỡng mộ, “Nếu như sau này mình có thể trở thành phù thủy vĩ đại như thế thì thật là tốt. . .”
Nhưng chợt hắn lại có thấy buồn cười, suy nghĩ của chính mình thực sự là quá mức viển vông.
Trong nháy mắt đi qua pho tượng, Uy Nhĩ lại không nhịn được quay đầu lại nhìn, lại phát hiện dưới pho tượng dường như đột nhiên xuất hiện một bóng người, khuôn mặt giống bức tượng như đúc.
“Ây. . .” Uy Nhĩ trợn to mắt, nhưng khi hắn lần thứ hai nhìn lại thì bóng người kia đã biến mất không còn tăm hơi, giống như cảnh tượng hắn vừa chứng kiến chỉ là ảo giác.
Bạch!
Hi Lâm vén rèm cửa sổ lên, cửa sổ to lớn sát đất để cô ta có thể nhìn rõ tình hình phồn thịnh bây giờ của Tự Nhiên Chi Minh.
“Thế nào? Nhìn thấy chính mình tự tay tạo ra huy hoàng, có cảm giác gì?”
Hi Lâm cười từ phía sau lưng vòng lấy eo Lôi Lâm.
“Còn có, hoan nghênh anh đi ra! Lần này anh đã ở trong phòng thí nghiệm cả mười lăm năm rồi nhỉ?”
Hi Lâm nhu thuận dựa đầu vào trên lưng Lôi Lâm.
Thưởng thức qua tư vị quyền lực khiến cô ta càng thêm mỹ lệ làm rung động lòng người, giống hoa cây thuốc phiện làm người mê muội.
Nhưng Hi Lâm hiểu phi thường rõ ràng, tất cả quyền lực và địa vị của cô ta đều đến từ nơi nào, đặc biệt khi Lôi Lâm ở Trung Vực một khoảng thời gian, trong thời gian đó trong lòng Hi Lâm đột nhiên có cảm giác nguy cơ, thậm chí còn bỏ xuống mọi chuyện ở Đông Vực để chạy tới bên cạnh Lôi Lâm.
Đáng tiếc, lúc đó tất cả tâm tư của Lôi Lâm đều tập trung vào việc thu hoạch phương pháp minh tưởng cao cấp cùng các loại tài liệu, nên để mặc Hi Lâm ở một bên.
“Không có cảm giác gì!” Lôi Lâm đúng là không để ý chuyện này, hắn sở dĩ thành lập học viện cũng chỉ vì có thể thuận tiện thu thập tư liệu phương pháp minh tưởng và tài nguyên quý trọng mà thôi.