Chương 690: Phát hiện thuật sĩ (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 690: Phát hiện thuật sĩ (1)

Hi Lâm nhìn Lôi Lâm đứng dưới ánh sang của Thái Dương thạch, trong ánh mắt hiện ra vẻ mê say.

Vẻ ngoài của Lôi Lâm vẫn là một thanh niên anh tuấn, giống như thời gian trôi qua cũng không thể lưu lại một chút dấu vết nào trên người hắn.

Cả người Lôi Lâm toả ra vầng sáng màu vàng, lúc này nhìn giống như một Chiến Thần khoác kim bào.

Mà chính người tuổi trẻ này đã đứng trên đỉnh cao của Ám Cực Vực! Nắm giữ quyền lực lớn mà thế nhân khó có thể tưởng tượng nổi!

“Kết quả thí nghiệm thế nào?” Hi Lâm hỏi.

“Khá tốt!” Tuy rằng trên mặt Lôi Lâm vẫn mang theo ý cười, nhưng lại có một chút âm trầm giấu diếm, khiến Hi Lâm lập tức thức thời câm miệng không hỏi nữa.

Bàn tay Lôi Lâm không ngừng vuốt ve trên thân Hi Lâm, tâm tư lại bay tới nơi khác.

Sau khi dùng rất nhiều phương pháp minh tưởng cao cấp bổ sung, lúc này cơ sở dữ liệu về phương pháp minh tưởng của chíp đã gần hoàn thiện, thậm chí có thể thôi diễn ra một bộ phận tầng thứ tư Khoa Mạc Âm chi đồng!

Nhưng Lôi Lâm vẫn có chút không yên lòng, tiếp theo chuẩn bị đi tìm phương pháp minh tưởng Khoa Mạc Âm chi đồng nguyên bản để tiến hành so sánh và cải tiến.

Đối với chuyện liên quan đến linh hồn, có cẩn thận từng li từng tí hơn nữa cũng không quá đáng.

Nếu như nói tiến độ về phương pháp minh tưởng vẫn tính là một tin vui, thì ở một phương diện khác lại khiến tâm tình Lôi Lâm triệt để không thể tốt lên, hắn liếc mắt nhìn số liệu thân thể của chính mình.

“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là thuật sĩ cấp ba có huyết mạch: Khoa Mạc Âm cự xà; sức mạnh: 23. 6; nhanh nhẹn: 20. 1; thể chất: 35. 7; tinh thần: 206. 5 pháp lực: 206(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định) ”

“Mười lăm năm! Ròng rã mười lăm năm! Phương pháp minh tưởng tiến bộ nhỏ đến mức có thể không kể, nếu như không phải chip đưa ra số liệu, thậm chí mình cho rằng nó đã hoàn toàn ngưng lại. . .”

Sắc mặt Lôi Lâm âm trầm, trong thời gian mười lăm năm này, hắn vẫn bồi hồi ở cấp độ mới vào thuật sĩ cấp ba, thậm chí ngay cả cấp độ lực lượng tinh thần hoá khí đều chưa đạt đến. Mà tốc độ như thế này khiến hắn hoàn toàn xù lông.

Tuy rằng Lôi Lâm khá yêu thích hưởng thụ, nhưng đây đều là điều hoà sau khi theo đuổi thực lực. Tuy rằng thực lực hiện tại của hắn đã đủ để tung hoanh ngang dọc ở toàn bộ Ám Cực Vực mà không có địch thủ. Có thể yên lòng làm thổ hoàng đế, nhưng kiểu sinh hoạt này sao có thể là chờ mong của hắn được?

Trước khi chưa leo đến đỉnh cao nhất, nắm giữ sức mạnh mạnh nhất, Lôi Lâm chưa từng có dự định dừng bước chân của mình.

“Tài nguyên ở Ám Cực Vực đối với phù thủy cấp 1 cấp hai vẫn tính là phong phú, nhưng đối với phù thủy cấp ba thì có chút không đủ. . . Đồng thời, căn cứ vào chíp tính toán. Muốn lên cấp đến phù thủy cấp ba hoá khí, nhất định phải nắm giữ một vu trận chuyên môn hoá khí phối hợp, mà thứ này hiển nhiên không có ở Ám Cực Vực!”

Lôi Lâm không ngừng suy nghĩ, “Đồng thời, còn có phương pháp minh tưởng Khoa Mạc Âm chi đồng, tuy rằng chíp đã thôi diễn ra một phần, nhưng vẫn phải tìm được nguyên bản để so sánh sẽ tốt hơn.”

“Mà những thứ này đều không thể tìm được ở Ám Cực Vực!”

Lôi Lâm hạ quyết tâm, mà mỹ nhân bên người cũng phát ra một tiếng thở gấp nhẹ nhàng.

Lôi Lâm phục hồi tinh thần lại mới phát hiện tay của mình có vẻ đã thăm dò đến chỗ rất sâu khiến Hi Lâm không ngừng thở dốc.

Không nói kế hoạch của chính mình cho Hi Lâm biết, Lôi Lâm trực tiếp ôm mỹ nhân mạnh mẽ lăn lên trên giường. . .

. . .

Sau khi tùy ý hưởng thụ một phen, Lôi Lâm cũng không bị mê muội đến mất lý trí. Cũng từ chối lời đề nghị của Hi Lâm liên quan tới triệu tập phù thủy của học viện Tự Nhiên Chi Minh, mà là phi thường khiêm tốn rời khỏi nơi này, bắt đầu du lịch khắp toàn bộ Ám Cực Vực.

Thứ nhất là Lôi Lâm cũng có hiếu kỳ đối với Ám Cực Vực, dù sao hắn chưa từng hoàn toàn du lịch qua một lần, chỉ từ địa đồ và tài liệu mà chíp thu thập để tưởng tượng lại quá mức phiến diện.

Mà càng quan trọng là Lôi Lâm còn muốn đi thử vận may, nói không chừng chính mình có thể phát hiện ra di tích của phù thủy thượng cổ!

Bởi vấn đề thói quen nên Lôi Lâm cũng từ chối thỉnh cầu đi cùng làm bạn của Hi Lâm. Mà chọn một mình lên đường.

Từ đây, bước chân của hắn đi khắp Ám Cực Vực, vừa thâm nhập qua sào huyệt của hắc ám thú, cũng đến điểm cuối đại lục. Nhìn thấy hải dương dung nham mênh mông vô bờ.

Trên lữ đồ, Lôi Lâm hoá trang thành một phù thủy du đãng bình thường, dựa vào chip và kim tệ vận mệnh chỉ dẫn, cũng phát hiện được không ít truyền thừa.

Thế nhưng rất đáng tiếc, đều là chút thu hoạch nhỏ, đối với Lôi Lâm hiện tại thì có cũng được mà không có cũng chả sao.

Mà những nơi càng nguy hiểm, chính là nơi tương tự thế giới hàn băng hay Quỷ Khấp Chi Lĩnh, nhưng nơi sử dụng vận mệnh kim tệ đều sẽ bị hao tổn địa, thì hiện tại Lôi Lâm không thể đi vào.

Tuy rằng như vậy, nhưng đi theo cảm giác trong lòng mình, còn có vận mệnh kim tệ thỉnh thoảng chỉ dẫn, Lôi Lâm vẫn không ngừng du đãng.

Hắc ám đày đặc vẫn luôn bao phủ đại địa, chỉ có ánh sáng trên xe ngựa vẫn ngoan cường mà kiên trì, chiêu sáng một khu vực chung quanh.

“Nói như vậy, hẻm núi lớn Ngải Phi kia đúng là di tích mà phù thủy Thần Tinh lưu lại?”

Mà ở trên xe ngựa, Lôi Lâm đang trò chuyện cùng một phù thủy du đãng khác.

Lúc này Lôi Lâm đã che lấp khí tức cấp ba khủng bố trên người, rồi lại tiến hành điều chỉnh vẻ ngoài nên người khác căn bản không nhận ra hắn chính là người bảo vệ vinh quang trong truyền thuyết.