Chương 704: Vợ chồng chưa cưới (2)
Sau khi phù thủy tiến vào cấp độ cấp 1 chính thức, mới có thể lợi dụng hạt năng lượng căn bản phóng xạ để thay đổi vẻ ngoài, duy trì dáng vẻ tuổi trẻ xinh đẹp.
Nhưng dù sao thiên tài như Lôi Lâm cùng Khiết Tây Lạp có thể thăng cấp lên phù thủy chính thức trước hai mươi tuổi vẫn có rất ít.
Rất nhiều phù thủy đều phải tu luyện tới năm mươi tuổi mới có thể trở thành phù thủy cấp 1, nữ phù thủy đương nhiên phải khôi phục thời điểm trẻ đẹp nhất, nhưng rất nhiều nam phù thủy lại lựa chọn dáng vẻ lúc đó để điều chỉnh.
Vì thế trong phù thủy giới, nam phù thủy chính thức có trẻ có già, nhưng nữ phù thủy thì đều có vẻ tầm hai mươi, ba mươi tuổi, có rất ít nữ phù thuỷ chọn mang dáng vẻ bà lão để xuất hiện.
Mà trong phòng ăn của Lôi Lâm, cũng không phải không có phù thủy chính thức, nhưng đại thể đều là dáng vẻ trung niên hoặc là ông lão.
Một ít học đồ trẻ tuổi căn bản không dám đến gần thậm chí tranh giành tình nhân cùng phù thủy chính thức.
Nghĩ tới nghĩ lui, có vẻ Khiết Tây Lạp thật sự chỉ có Lôi Lâm là một lựa chọn tốt.
Đầu tiên tuy rằng cô ta không nhìn thấu thực lực của Lôi Lâm, nhưng đối với phương khẳng định là phù thủy chính thức, điểm ấy là quan trọng nhất! Sau đó, bề ngoài của Lôi Lâm là tuổi trẻ anh tuấn, đủ khiến người đàn ông khác phải ghen tị.
Chẳng qua, đối mặt với diễm phúc hoặc là tai bay vạ gió này, Lôi Lâm chỉ có thể thầm trợn trắng mắt.
“Ta có thể ngồi ở đây sao?”
Mà vào lúc này, người thanh niên vẫn trầm mặt kia cũng đến nơi này.
Lôi Lâm gật gù, nhìn hắn cùng Khiết Tây Lạp sóng vai cùng ngồi một chỗ, mà trên mặt Khiết Tây Lạp lại hiện ra một tia không vui.
“Tự giới thiệu mình một chút, ta tên là Nữu Ân! Nữu Ân Nặc Nặc Lệ Pháp! Vị này chính là vị hôn thê của ta- Khiết Tây Lạp tiểu thư!”
Nữu Ân cười nhạt, khi nói tới Nặc Nặc Lệ Pháp cùng vị hôn thê thì ngữ khí đặc biệt nặng hơn một chút.
“Ừm! Bình tĩnh mà xem xét, hai vị là vợ chồng chưa cưới đúng là rất xứng đôi! Đều còn trẻ, cũng tràn ngập thiên phú!” Lôi Lâm gật gù.
Thông qua khí chất trên người bọn họ và ngôn ngữ khi trò chuyện, còn có gợn sóng vô thức tản mát ra thậm chí là ánh mắt, hắn có thể suy đoán ra độ tuổi cơ bản của hai người kia.
Bình thường thì đây đúng là một đôi bích nhân, nhưng rất đáng tiếc, nhà gái có vẻ rất không vừa ý đối với chuyện hôn sự này.
Tuy rằng có hai người này không mời mà tới làm loạn, nhưng Lôi Lâm vẫn ăn uống rất vui vẻ, hoàn toàn không để ý tới Khiết Tây Lạp lấy lòng và Nữu Ân sắp bạo phát.
Đến khi sắp chia tay, gia hỏa gọi là Nữu Ân kia còn âm thầm truyền âm cho Lôi Lâm: “Cách vị hôn thê của tao xa một chút, bằng không mày nhất định sẽ hối hận!”
“Chủ thượng?” Cố Bột Lặc nhìn mặt Lôi Lâm không chút cảm xúc, thăm dò hỏi.
Chỉ cần Lôi Lâm ra lệnh một tiếng, hắn sẽ lập tức đi lên giết Nữu Ân vì dám mạo phạm chủ nhân, tuy rằng đều là phù thủy cấp 1, nhưng hai người này rõ ràng là chim non vừa lên cấp, không có khả năng còn sống dưới tay Cố Bột Lặc.
“Trước tiên không vội!” Lôi Lâm khoát tay áo một cái, trong lòng đúng là còn hơi nghi hoặc một chút, phù thủy đều người là lý trí, Khiết Tây Lạp kia tuy rằng làm như thế sẽ khiến Nữu Ân có chút khó chịu, nhưng đợi đối phương bình tĩnh nhất định sẽ nghĩ lại, sẽ không vì chút việc nhỏ ấy mà kết thù với một vị phù thủy khác. Dù sao Lôi Lâm cùng Khiết Tây Lạp cũng chỉ nói mấy câu mà thôi.
Đồng thời, Lôi Lâm cũng sẽ không bởi vì chút chuyện nhỏ này mà rat ay với hai người bọn họ, làm thế không phù hợp với lợi ích của hắn.
“Bây giờ nhìn lại thì có lẽ Khiết Tây Lạp kia còn có một chút động tác nữa đây!” Lôi Lâm sờ sờ cằm, có cảm giác muốn xem cuộc vui.
“Vâng! Chủ nhân!” Nghe được Lôi Lâm phân phó, tuy rằng trong lòng Cố Bột Lặc còn có một chút không cam lòng, nhưng cũng không dám nhắc tới nviệc này nữa.
Hai ngày thời gian trôi qua rất nhanh, phi thuyền cũng ngừng lại ở cảng phi thuyền ngoài một thành thị cấp hai thuộc Hắc Hà lưu vực.
Lôi Lâm cầm một thủ trượng, đội mũ dạ, mặc trang phục tương tự âu phục, khí chất trên người càng cao quý hơn cả thiếu gia quý tộc, trên người toát ra uy nghiêm của kẻ thống trị, chậm rãi từ cầu thang đi xuống.
Mà Cố Bột Lặc lại giống một vị quản gia trung thành đi theo ở phía sau, trong tay còn nhấc theo món đồ gì.
“Lôi Lâm tiên sinh!“Giọng nói của Khiết Tây Lạp lại vang lên, hóa ra cô ta cũng dừng ở đây.
Lôi Lâm cười cợt, đi tới.
Nữu Ân cũng đứng ở một bên, chẳng qua vào lúc này trên mặt của hắn tràn ngập ý cười, giống như đã nghĩ rõ ràng rồi.
“Lôi Lâm các hạ! Xin lỗi, trước đó là ta thất lễ!”
Sau khi Nữu Ân khôi phục như cũ, hoàn toàn xóa đi vẻ táo bạo trước đó, lộ ra phong độ phiên phiên.
Giờ khắc này hắn cũng biết được sai lầm của chính mình trước đó nên đến đây xin lỗi.
“Không có chuyện gì! Nếu như ta có một vị hôn thê xinh đẹp như thế, chỉ sợ cũng phải nghi thần nghi quỷ cả ngày!” Lôi Lâm trêu ghẹo nói.
Khiết Tây Lạp liếc Lôi Lâm một chút, lại hỏi: “Lôi Lâm tiên sinh muốn đi nơi nào?”
Đây không phải lần thứ nhất cô ta hỏi vấn đề thế này, mà lần trước Lôi Lâm từ chối trả lời.
“Ta sao?” Từ trong đôi mắt Nữu Ân, Lôi Lâm nhìn thấy một điểm sốt sắng, không khỏi lắc đầu bật cười.
Mặc kệ bề ngoài phong độ thong dong cỡ nào, con mắt vẫn không lừa dối được hắn.