Chương 705: Trò khôi hài
“Ta muốn đi chung quanh đây trước một chút, ở đây cáo biệt là được rồi!”
Lời vừa ra khỏi miệng, Lôi Lâm đã nhận thấy vẻ thất vọng trong mắt Khiết Tây Lạp, mà Nữu Ân lại khẽ thở ra một hơi.
Hắn nở nụ cười rồi xoay người phất tay một cái, biến mất trong dòng người, Cố Bột Lặc lập tức đuổi theo.
Thể chất kinh người khiến Lôi Lâm mơ hồ nghe được tiếng cãi vã ngột ngạt của hai người sau lưng.
“Thực sự là…” Lôi Lâm lắc lắc đầu: “Không chú ý tinh lực vào việc theo đuổi chân lý, trái lại chỉ để ý máy chuyện này…”
“Chẳng qua, đây cũng chính là lạc thú của phàm nhân đi!”
Hắn lắc đầu rồi lại gật đầu một cái, bắt chuyện với Cố Bột Lặc một tiếng, rồi tiếp tục lữ đồ của chính mình.
“Sau khi tiến vào Hắc Hà lưu vực, khoảng cách tới tổng bộ vòng tròn rắn ngậm đuôi——Đầm lầy Lân Hỏa rất gần…”
Cố Bột Lặc rất quen thuộc với nơi này, càng có vẻ sợ hãi và nhớ nhung.
Hắn quen cửa quen nẻo đi thuê một chiếc xe ngựa, sau đó ngồi trên xe ngựa cùng Lôi Lâm, thưởng thức cảnh sắc ven đường.
Vốn dĩ nếu như bọn họ dốc toàn lực chạy đi, đương nhiên sẽ không chậm rì rì như thế, nhưng Lôi Lâm không sốt ruột, lại muốn xem thêm cảnh vật ở trung bộ đại lục, nên lựa chọn phương thức giao thông là xe ngựa.
Tới gần buổi tối, đám Lôi Lâm đến một trấn nhỏ.
Khách sạn ở nơi này rất nhỏ, ở gian phòng phía trước có thể ngửi rõ thấy mùi cồn, mùi mồ hôi lẫn mùi phân ngựa.
Loại đãi ngộ này khiến Lôi Lâm cau mày, nhưng nơi này là một nhà khách sạn duy nhất trên tiểu trấn, cũng chỉ có thể chấp nhận, dù sao mặc kệ như thế nào, ở khách sạn cũng tốt hơn bọn hắn ăn gió nằm sương.
Lôi Lâm cùng Cố Bột Lặc bỏ hành lý vào phòng xong mới trở lại phòng khách, chuẩn bị ăn chút đò ăn.
Bữa tối là khoai tây hầm thịt bò, phối hợp với một số loại rau dưa mới mẻ. Trên tiểu trấn chỉ có những thức ăn này, nhưng nấu nướng cũng không tệ lắm, khoai tây và thịt bò tỏa ra mùi thơm mê người. Khiến người ta có chút muốn ăn.
“Hả?”
Vừa lúc đó, vẻ mặt Cố Bột Lặc đột nhiên biến đổi.
Một tia xám trắng thâm trầm từ cửa tiệm nổi lên, đồng thời không ngừng lan tràn, bao phủ cả lữ khách cùng chủ quán trong tiểu điếm vào.
Răng rắc! Răng rắc!
Những người bình thường bị màu xám trắng bao phủ này, thân hình tất cả đều cứng lại, giống như biến thành thành tượng sáp vậy.
“Là thuật thức đọng lại! Có phù thủy, mục tiêu là chúng ta!”
Cố Bột Lặc giận dữ nói, rồi đứng lên, một vòng hạt năng lượng căn bản màu vàng đất ở trên người hiện lên. Đồng thời không ngừng hướng khuếch tán ra bốn phía.
Một vòng ánh sáng bảo vệ quanh bàn tròn của bọn họ, tránh khỏi vận mệnh như những lữ khách kia.
Mà Lôi Lâm giống không thấy những chuyện này, vẫn đầy hứng thú thưởng thức rượu gạo trên tiểu trấn.
Ầm!
Cửa gỗ tiểu điếm nổ tung, hai phù thủy mặc áo bào đen đi vào, trước ngực còn đều đeo ru-bi huy chương mà Lôi Lâm từng gặp qua.
“Nữu Ân! Lại gặp mặt rồi!” Lôi Lâm nâng chén, cười nhạt chào một câu.
Trong hai phù thủy xông tới, Nữu Ân quả nhiên có ở bên trong, chỉ là lúc này bắp thịt trên mặt của hắn vặn vẹo, nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm: “Khiết Tây Lạp đâu? Ở nơi nào? Mau giao cô ấy ra đây!”
“Khiết Tây Lạp? Cô ta không phải cùng một chỗ với cậu sao?”
Lôi Lâm nở nụ cười.
“Sau đó cô ấy đã rời đi, tao nghi là bị người nào bắt đi. Đồng thời căn cứ vào đánh dấu định vị trên người cô ấy, tao có thể khẳng định cô ấy chính là ở đây!”
Con mắt Nữu Ân hơi đỏ lên.
“Đánh dấu định vị?” Lôi Lâm thấy buồn cười: “Cậu không có lòng tin với chính mình đến mức nào mới gieo trên thân người yêu loại thuật thức này?”
“Tao mặc kệ. Cậu! Nhất định là hắn! Nhất định là phù thủy này mang Khiết Tây Lạp đi!” Nữu Ân lôi kéo ống tay áo phù thủy bên cạnh, chỉ tay tới Lôi Lâm.
Mà phù thủy đi cùng với hắn con ngươi hơi động, bỗng nhiên tiến lên một bước.
Một vầng sáng màu bạc lóe lên, vầng sáng nguyên tố trên người Cố Bột Lặc lập tức đổ nát.
“Phù thủy cấp hai!” Cố Bột Lặc thấp giọng lẩm bẩm nói.
Sau khi nghe được lời nói của hắn, bên trong đôi mắt Nữu Ân hiện lên qua vẻ đắc ý, mà trên mặt vị phù thủy cấp hai khác lại không có một chút vui mừng nào.
Ở trong mắt hắn, Cố Bột Lặc chỉ là bán nguyên tố hóa tự nhiên không tính là gì, nhưng Lôi Lâm vẫn ngồi yên ở đó bất động lại khiến hắn nhìn không thấu.
“Hai vị, Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc chúng ta tuyệt đối không có ý bức bách, chỉ là gần đây vị hôn thê của người thừa kế chúng ta mất tích. Đây là một việc lớn, cần kiểm tra nơi này. Hi vọng các vị phối hợp…” Vị phù thủy cấp hai kia nói rõ ý của mình.
Đầu tiên là triển lộ thực lực, lại biểu lộ ra lễ tiết nhất định, lưu lại chỗ trống, không thể không nói, đây mới là cách làm thông minh, chí ít so với Nữu Ân thì tốt hơn nhiềurồi.
“Có thể!” Nằm ngoài dự liệu của Cố Bột Lặc chính là, Lôi Lâm lại trực tiếp gật đầu đồng ý.
“Đa tạ!” Thấy Lôi Lâm phối hợp như vậy, vẻ mặt phù thủy cấp hai hòa hoãn rất nhiều, ngay cả Nữu Ân cũng không nói gì nữa.
“Ở đây!”
Nữu Ân móc ra một tấm gương quái lạ, sau khi nhìn một chút, đột nhiên vọt tới trên lầu.
“Đi xem xem!” Sau khi Lôi Lâm ăn uống no đủ thì hờ hững đứng dậy, cùng Cố Bột Lặc đi theo, mà phù thủy cấp hai kia lại vững vàng đi phía sau của bọn họ, giống như là sợ Lôi Lâm đột nhiên đào tẩu.
“A…Khiết Tây Lạp… Khiết Tây Lạp…”
Chờ đến khi Lôi Lâm cùng Cố Bột Lặc đi tới cửa gian phòng lại đột nhiên nghe được tiếng Nữu Ân gào khóc.
“Không được!” Cố Bột Lặc vọt vào, lập tức phát hiện một bộ áo đầm màu trắng bị ném lên giường, ở vị trí bụng dưới còn có rất nhiều vết máu đã khô cạn một phần, biến thành màu đen.
“Chuyện gì thế này?”
“Khiết Tây Lạp!Khiết Tây Lạp! Các ngươi lại dám…” Nữu Ân đỏ mặt lên, gào thét vọt lên.
“Phiền phức!” Cố Bột Lặc nhíu chặt lông mày, trên người hiện lên một tầng vảy màu vàng, bàn tay khổng lồ màu vàng đất đè Nữu Ân đã có chút thất thố xuống đất, đã khống chế lên.
” Thuật sĩ vòng tròn rắn ngậm đuôi?”
Phù thủy cấp hai kia cũng biến sắc mặt, sau đó lập tức biến thành vẻ hung hãn.
“Dù là người của vòng tròn rắn ngậm đuôi, mạnh mẽ cướp đi vị hôn thê của gia tộc chúng ta, đồng thời còn đối xử với người thừa kế của Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc như thế, cũng nhất định phải cho ta một lời giải thích!”
Trong mắt hắn tỏa ra ánh sáng màu bạc, một roi bạc đã xuất hiện trong tay .
“Chờ chút đã!” Vào lúc này Lôi Lâm lại khẽ nở nụ cười, tay đã đưa lên trên bả vai phù thủy cấp hai.
“Hả? Xảy ra chuyện gì?” Tuy rằng chỉ là một cái tay, nhưng lại chẳng khác nào ngọn núi trầm trọng, thậm chí, phù thủy cấp hai cảm giác thân thể mình cứng đờ, ngay cả ngón tay đều không nhấc lên nổi.
“Thiên phú vu thuật —— chống cự hỏa hoàn!” Trên người phù thủy cấp hai bốc lên một tầng hỏa diễm, hình thành một vongg lửa, bên ngoài còn mang theo từng tia màu bạc, khiến không khí chung quanh bị thiêu đến vặn vẹo bất định.
“Dập tắt!” Nhưng sau đó, hắn nghe thấy Lôi Lâm lạnh lùng phun ra hai chữ .
Xì xì! Hỏa diễm lập tức tắt đi, thậm chí ngay cả khói trắng cũng không kịp toát lên.
Một luồng lực lượng tinh thần khủng bố mạnh mẽ phá vỡ phòng ngự của phù thủy cấp hai, tràn vào thức hải của hắn, giam cầm lực lượng tinh thần của hắn.
“Ba… Phù thủy cấp ba? !” Vị phù thủy cấp hai kia khó khăn quay đầu, giọng nói có khô khốc.
Trước đó Lôi Lâm vẫn lợi dụng kỹ thuật áp súc lực lượng tinh thần để che dấu sóng năng lượng của chính mình, vào lúc này mới dần tản ra, năng lượng khổng lồ như thuỷ triều , khiến không khí chung quanh đều có cảm giác như đọng lại.
“Các ngươi nói nếu như ta muốn nữ phù thuỷ gọi là Khiết Tây Lạp kia, còn cần lén lén lút lút như vậy sao?”
Lôi Lâm liếc hai tên phù thủy một chút, lạnh lùng hỏi.
“Đương… Đương nhiên không cần! Là chúng ta hiểu lầm! Xin lỗi!” Phù thủy cấp hai vội vàng lắc đầu, ở miền trung đại lục, tuy rằng phù thủy giới vô cùng phồn thịnh, nhưng phù thủy cấp ba cũng không phải dễ dàng xuất hiện như thế, mà trong những thế lực cỡ lớn kia, phù thủy cấp ba cũng là tồn tại có quyền cao chức trọng, thuộc hàng cao tầng, muốn đối phó với hai phù thủy cấp 1, căn bản không cần nhiều thủ đoạn như vậy.
Mà vào lúc này Nữu Ân đã không nói được lời gì, cho dù Cố Bột Lặc đã không còn đè ép hắn thì hắn vẫn tê liệt ngã trên mặt đất, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống.
Toàn bộ phù thủy cao cấp nhất của Nặc Nặc Lệ Pháp cũng chỉ mới đến trình độ cấp ba, nếu như Lôi Lâm nhìn bọn hắn khó chịu mà làm thịt bọn họ, gia tộc có thể báo thù hay không còn là một chuyện phi thường khó nói.
Trong nháy mắt Lôi Lâm cũng thực sự đã động sát cơ, nhưng sau đó lại thu lại.
Đối với hắn mà nói, giết hai phù thủy này, thậm chí là Khiết Tây Lạp, đều không có lợi ích gì, thậm chí còn chọc tới gia tộc có phù thủy cấp ba.
Tuy rằng Lôi Lâm cũng không sợ đối phương, nhưng cũng không muốn có thiêm phiền phức.
“Đi theo ta!” Bởi vậy, hắn chỉ lạnh nhạt nhìn phù thủy cấp hai và Nữu Ân trên đất một chút, trực tiếp đi ra ngoài.
Cố Bột Lặc theo sau thật sát, sau đó chính là phù thủy cấp hai cùng Nữu Ân, bọn họ ở trước mặt một phù thủy cấp ba, căn bản không dám giở trò gì, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo Lôi Lâm dặn dò.
Lôi Lâm trực tiếp đi ra khỏi trấn nhỏ, đi tới một khu rừng cây ngô đồng.
Mặc dù Nữu Ân có chút không rõ, nhưng vẫn phải tiếp tục đi theo.
Lôi Lâm đi tới bên cạnh một cây ngô đồng lớn nhất, nhẹ nhàng gõ gõ thân cây, giống như đang gõ cửa vậy: “Có người sao?”
Thùng thùng! Thân cây phát ra tiếng vang trầm nặng, nhưng không có bất cứ động tĩnh gì.
“Cố rất thông minh! Bố trí cũng rất cẩn thận, nhưng còn chưa đủ thành thục, sau khi hoàn thành một cái tác phẩm, lại không nhịn được muốn trở lại hiện trường, quan sát phản ứng phía sau!”
“Ta đã sớm phát hiện ra cô, tốt nhất là nên sớm đi ra! Nếu không…” Âm thanh Lôi Lâm trở nên lạnh.
“Hừ! Đi ra thì đi ra, anh còn có thể làm gì ta?”
Ba! Thân cây tách ra, lộ ra một cánh cửa vòng tròn, mà thiếu nữ Khiết Tây Lạp lúc trước từng gặp trên phi thuyền lại nhảy ra ôm lấy cánh tay Lôi Lâm.
“Lôi Lâm ca ca! Anh thật là lợi hại nha! Làm sao lại phát hiện được ta?”
Một bên khác, sắc mặt phù thủy cấp hai cùng Nữu Ân kia đã bị tức đến vặn vẹo.