Chương 706: Đầm lầy Lân Hỏa (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 706: Đầm lầy Lân Hỏa (1)

“Khiết Tây Lạp, em đang làm gì? Còn không mau trở lại!”

Nữu Ân nhìn Khiết Tây Lạp không kiêng dè chút nào ôm cánh tay Lôi Lâm, gần như ghé sát cả bộ ngực lên, trong đôi mắt đều sắp bốc ra lửa.

Mà phù thủy cấp hai ở bên khác lại lập tức nhanh tay vỗ vào sau gáy Nữu Ân một hồi, khiến cả người hắn bị đánh đến mức phải cúi người xuống.

“Phù thủy đại nhân tôn kính! Xin tha thứ vì sự mạo phạm của chúng ta!”

Mồ hôi lạnh! Từng giọt mồ hôi lạnh từ trên trán vị phù thủy cấp hai này không ngừng lướt xuống.

Chuyện ngày hôm nay rõ ràng là bọn họ hiểu lầm người ta, vấn đề là thực lực của bọn họ còn không mạnh mẽ bằng đối phương, đây đúng là rất đòi mạng.

Đồng thời chỉ cần xử lý không ổn là có thể lập tức mang lại cho gia tộc mình một vị phù thủy cấp ba là kẻ địch, thậm chí còn liên lụy đến việc sẽ ảnh hưởng xấu tới quan hệ với vòng tròn rắn ngậm đuôi, trong lúc nhất thời, vị phù thủy cấp hai này còn có suy nghĩ muốn tự tử luôn đi.

“Dù sao cũng chỉ là một hiểu lầm nhỏ! Quên đi!” Lôi Lâm lạnh nhạt nói.

Không chờ phù thủy cấp hai lộ ra vẻ vui mừng, đã nghe thấy thanh âm lạnh như băng của Lôi Lâm tiếp tục truyền tới: “Nhưng đây là cái giá phải trả vì dám mạo phạm ta!”

Ầm! Ầm! Ầm!

Phù thủy cấp hai, Nữu Ân, còn có Khiết Tây Lạp cùng bay ngược ra ngoài, khóe miệng đều có một tia máu tươi chảy xuống.

“Các ngươi đi đi! Ta không muốn gặp lại được các ngươi nữa!”

“Đa tạ Đại nhân hạ thủ lưu tình!” Phù thủy cấp hai lập tức hành lễ, mang theo Nữu Ân cùng Khiết Tây Lạp sắc mặt không cam lòng nhanh chóng rời đi.

“Phiền phức này e là còn chưa kết thúc…”

Nhìn ánh mắt của Nữu Ân cùng Khiết Tây Lạp lúc rời đi, Lôi Lâm lập tức biết được chuyện lần này còn chưa kết thúc.

Hai người kia đều đã căm hận chính mình, nói không chừng sau này còn có thể kết thành đồng minh.

“Chuyện đùa gì đây?” Chuyện vợ chồng chưa cưới của người ta, cuối cùng còn kéo tới trên đầu mình, khiến Lôi Lâm có chút buồn bực.

“Chủ thượng, có muốn tiểu nhân …?” Cố Bột Lặc đứng cạnh lập tức hỏi. Trong đôi mắt lóe lên hung quang.

“Không cần!” Lôi Lâm lắc lắc đầu.

Mà ở trong tay của hắn đang nhẹ nhàng xoa xoa một đồng tiền xu màu vàng sậm, lặng lẽ không nói gì.

...

Đầm lầy Lân Hỏa.

Nơi này là tổng bộ của tổ chức thuật sĩ vòng tròn rắn ngậm đuôi. Có rất ít các phù thủy khác đến đây.

Đầm lầy màu đen lan tràn, ở phía trên còn thỉnh thoảng có lân hỏa màu xanh lục thoáng hiện. Một cảm giác âm lãnh lại nóng rực không ngừng truyền đến.

” Nồng độ hạt năng lượng căn bản trong không khí rất cao! Khó cho các ngươi tìm tới nơi này!”

Lôi Lâm nhìn số liệu bản đồ mà chíp thu thập được về hạt năng lượng căn bản thì gật gật đầu, sau sang nói với Cố Bột Lặc.

Tuy rằng nồng độ năng lượng bình quân ở trung bộ đại lục đã vượt qua Nam Hải bờ cùng Ám Cực Vực mấy lần, nhưng cảm giác ở đây càng thêm rõ ràng.

Trong đầm lầy Lân Hỏa, hạt năng lượng căn bản hệ âm u có nồng độ cao nhất, hệ hỏa kém hơn, bình quân nồng độ hai loại hạt căn bản này thậm chí đã gấp mười lần ở Ám Cực Vực!

“Mà đây mới chỉ là bên ngoài, nếu như bố trí ao hạt nguyên tố căn bản, hoặc là bí cảnh gì đó thì chênh lệch sẽ càng kinh khủng…”

Lôi Lâm âm thầm nghĩ.

“Đúng, hoàn cảnh địa lý có hệ âm u phối hợp hệ hỏa thế này phi thường hiếm thấy, trong lịch sử, lúc trước vòng tròn rắn ngậm đuôi chúng ta vì chiếm lấy vị trí này, đã từng có năm vị thuật sĩ cấp bậc Thần Tinh liên hợp ra tay, chống lại vài thế lực đối địch, còn có cả một quốc gia phàm nhân…”

Cố Bột Lặc giới thiệu cho Lôi Lâm, trong giọng nói có vẻ vô cùng tự hào.

“Chủ thượng, bởi thân phận của tiểu nhân nên ở đây có thể có chút phiền phức!” Sau đó, Cố Bột Lặc lại nói.

Hắn vốn là thuật sĩ bị vòng tròn rắn ngậm đuôi truy nã, tuy rằng chỉ là người khác vu oan hãm hại. Nhưng trước khi lệnh truy nã không được giải trừ trước, e là vẫn bị xem là phạm nhân mà đối xử.

“Không phải là có thể, mà là đã đến rồi!”

Lôi Lâm có ý riêng, sau đó, vài bóng đen thâm trầm đột nhiên từ trong đầm lầy gần đó xông ra.

“Hống hống! ! ! !”

Hai sinh vật năng lượng cao hình rắn bỗng nhiên vọt ra, bọt nước bắn lên đầy trời, mà trên đầu rắn lại có hai phù thủy đang đứng.

“Đây còn chưa tới tổng bộ đúng chứ? Chỉ là tuần tra bên ngoài mà đã dùng tới sinh vật năng lượng cao cấp hai và thuật sĩ cấp hai! Xem ra cơ sở của vòng tròn rắn ngậm đuôi rất hùng hậu!”

Đúng! Từ trên người hai phù thủy điều khiển sinh vật loại xà này, Lôi Lâm cảm nhận được khí tức của huyết mạch thuật sĩ. Đồng thời còn là Khoa Mạc Âm huyết duệ có đẳng cấp thấp hơn chính mình!

“Là Cố Bột Lặc! Mày lại còn dám trở về? Đi luôn không tốt sao?”

Từ nơi hai thuật sĩ đứng thẳng truyền tới một tiếng kêu có chút kinh ngạc. Nghe vào cũng không có vẻ tức giận gì.

Thấy tình huống như vậy, Lôi Lâm thầm gật đầu, xem ra Cố Bột Lặc thật sự chịu oan uổng, đồng thời quan hệ với tầng dưới chót trong tổ chức đều khá tốt, mới không đến mức vừa thấy mặt đã động thủ.

“Đó không phải lỗi của ta, đều là do Kiều Y hãm hại ta!” Sắc mặt Cố Bột Lặc đỏ lên, lớn tiếng cãi lại.

“Bọn ta mặc kệ chuyện này, hiện tại cậu còn dám bước vào đầm lầy Lân Hỏa, đồng thời còn mang theo người ngoài, chúng ta nhất định phải bắt cậu!”

Một thuật sĩ khác lập tức tiếp lời.

“Xin lỗi! Chẳng qua ta không phải người ngoài!”

Lôi Lâm cười nhạt, bước lên trước một bước, huyết mạch Khoa Mạc Âm ở trong thân thể cùng khí thế của thuật sĩ cấp ba bỗng nhiên bộc phát ra.