Chương 708: Thuật sĩ cấp bốn (1)
Lôi Lâm đi theo La Tân, đi ngang qua mọi chỗ kiến trúc kỳ dị, những phong cách này đại thể đều rất quỷ dị, đồng thời hình dáng còn đa dạng, khi Lôi Lâm còn chưa kịp cẩn thận phân biệt đã bị La Tân mang tới chỗ tiếp theo.
Đến lúc đi qua một chỗ ngoặt, từ xa xa có một thuật sĩ khác mặc quần áo màu đen thêu viền vàng.
Mà trên mặt của hắn còn có từng vòng hoa văn thần bí màu đen.
“Kiều Y!” Cố Bột Lặc vẫn đi theo sau lưng Lôi Lâm lập tức nắm chặt hai tay, mơ hồ có chút e ngại trốn sau lưng Lôi Lâm.
“Xin chào La Tân hầu tước đại nhân!” Kiều Y đi tới trước mặt La Tân, làm lễ tiết quý tộc chào La Tân.
“Là Kiều Y bá tước à! Đến đây nào! Ta giới thiệu cho cậu, vị này chính là Lôi Lâm! Là thuật sĩ cấp ba sắp gia nhập vào vòng tròn rắn ngậm đuôi chúng ta!” La Tân mỉm cười nói.
“Hóa ra là Lôi Lâm đại nhân!” Kiều Y cũng hành lễ, “Tuy rằng chỉ là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng ta có một thỉnh cầu, không biết đại nhân có thể đồng ý hay không?”
“Nếu như là chuyện liên quan với Cố Bột Lặc thì xin thứ cho ta không thể đồng ý rồi!” Lôi Lâm lập tức trả lời.
“Vậy thì thật là đáng tiếc!” Kiều Y chỉ lạnh nhạt nói một câu, cũng không có vẻ tức giận gì khiến Lôi Lâm phải rùng mình.
“Nếu như ta nói đây là ý của ta?”
Mà đúng lúc này, một âm thanh khác lại xen vào.
“Ngũ Đức hầu tước đại nhân!” Ngoại trừ Lôi Lâm cùng La Tân ra, các thuật sĩ lập tức khom mình hành lễ.
Lôi Lâm nhìn người vừa đến, đây là một người đàn ông trung niên có mái tóc màu vàng óng, đường nét gương mặt cương nghị, lại đầy rẫy uy nghiêm, mà ở trên người hắn cũng có huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà, thậm chí mơ hồ còn vượt qua cả La Tân.
” Cố Bột Lặc này là phạm nhân trộm cướp một bảo vật quý giá của ta. Ta hy vọng cậu có thể giao hắn ra!”
Ngũ Đức nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm, một luồng áp lực lập tức thả ra ngoài.
Mà sắc mặt Cố Bột Lặc xám xịt, sau khi nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Kiều Y thì lập tức hiểu được đối phương nhìn thấy chính mình nương nhờ vào chủ mới, lập tức tìm đến chỗ dựa sau lưng để giúp đỡ.
“Hiện tại nên giao người hay không đây?” Trong nháy mắt, rất nhiều suy nghĩ xuất hiện trong đầu Lôi Lâm.
Từ mặt ngoài thì khác với Kiều Y là thuật sĩ Hoắc Lạp Nhĩ hắc xà, Ngũ Đức lại là thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà, huyết mạch cao quý, đồng thời cũng đã tiến vào cấp ba, nếu như từ góc độ lợi ích đơn thuần, từ bỏ Cố Bột Lặc càng thêm thích hợp.
Lấy một thuật sĩ Mạn Khắc Tư Đặc cấp 1 lại không có hi vọng tiến lên đổi lấy hảo cảm từ một thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà cấp ba, loại giao dịch này hiển nhiên không cần cân nhắc.
Mà Kiều Y rõ ràng điểm này nên trên mặt mới hiện ra vẻ đắc ý, còn sắc mặt Cố Bột Lặc lại xám xịt.
“Xin lỗi! Ta từ chối!”
Mà lúc này, Lôi Lâm lại lên tiếng, khiến Cố Bột Lặc đang từ trong tuyệt vọng khôi phục lại.
“Chủ thượng!” Cố Bột Lặc thở dài một hơi, mơ hồ có chút cảm động.
“Hả?” Ánh mắt sắc bén giống trường kiếm của Ngũ Đức đâm thẳng tới Lôi Lâm: “Ngươi nghĩ rõ ràng chưa?”
“Đương nhiên! Ta nghĩ phi thường rõ ràng!” Lôi Lâm không chút do dự nhìn thẳng vào hắn.
Kiếp trước có cách nói tam quan, mà giá trị của Lôi Lâm lại đã sớm định hình, đó là lựa chọn đại lợi ích! Một khi đứng trước việc phải lựa chọn, thì sẽ suy xét lợi ích của bản thân để lựa chọn phương án tốt nhất.
Loại lợi ích này cũng không phải đơn thuần là hiện tại có thể thấy được lợi ích thực thể, còn bao gồm danh dự vô hình, đối với tình thân, tình ái, cảm giác, những thứ đều này phải suy tính so sánh. Đương nhiên, tỉ lệ chính là tùy theo từng người.
Có người cảm thấy ái tình vô giá, bởi vậy lựa chọn sẽ thiên về ái tình, mà có người cảm thấy ái tình giá trị 50 ngàn, mười vạn, vậy sẽ đưa ra so sánh để làm ra lựa chọn.
Ví như là làm việc hay đi du lịch cùng người nhà, Lôi Lâm cảm thấy công tác một ngày giá trị 100, du lịch cùng người nhà tuy rằng tổn thất 300, nhưng nội tâm vui vẻ giá trị 600, vậy tổng lợi nhuận chính là 200. So sánh hai chuyện với nhau đương nhiên lựa chọn sẽ đi du lịch cùng người nhà.
Giống như thế, nếu như công tác thu được 1000, mà du lịch cùng người nhà chỉ có tổng giá trị 300. Vậy tiếp tục công việc là lựa chọn không cần do dự.
“Hiện tại, tuy rằng giao ra Cố Bột Lặc sẽ làm Ngũ Đức sinh ra hảo cảm nhất định đối với ta, đồng thời có thể tạo dựng tốt cơ sở, nhưng xét về lâu dài thì cái được không đủ bù đắp cái mất!”
“Cố Bột Lặc đi theo mình, đồng thời mang mình đến vòng tròn rắn ngậm đuôi này, mà để đánh đổi, mình bảo vệ hắn an toàn, việc này phù hợp nguyên tắc giao dịch đồng giá của phù thủy! Nếu như hiện tại mình vứt bỏ hắn, không chỉ thanh danh của mình bị hao tổn, hơn nữa giá trị quan trong lòng cũng sẽ bị xung kích!”
“Đồng thời, hiện tại khẳng định là thời kỳ khảo sát, có các vị đại nhân ở phía trên nhìn đây! Nếu như mình biểu hiện quá mức lãnh huyết, vậy khẳng định sẽ làm bọn hắn thất vọng! Đối với sự phát triển sau này sẽ có bất lợi, tổn thất này còn nghiêm trọng hơn so với đắc tội Ngũ Đức!”
Tuy rằng phù thủy đều khá lạnh lùng cùng lý trí, nhưng cao tầng khống chế tổ chức vẫn luôn muốn đề cao hi vọng, nhiệt huyết, còn có hi sinh! Bởi vì nếu như hạ tầng trong tổ chức không phấn đấu, không nhiệt huyết, không hi sinh thì lợi ích ở đâu để cung dưỡng bọn họ?
Bản chất tồn tại của bất kỳ tổ chức nào chính là sự bất bình đẳng giữa thượng tầng và hạ tầng đ!
Bình tĩnh mà xem xét, Ngũ Đức cũng chỉ là một thuật sĩ cấp ba, một khi Lôi Lâm gia nhập, địa vị khẳng định không kém gì đối phương, cùng lắm thì thực lực chỉ kém một chút, đối phương có thể làm gì được hắn?
Nhưng hện tại một khi lùi về sau, lập tức sẽ khiến đám người vây xem thất vọng, đồng thời sau này cũng sẽ không có người nào nương nhờ vào mìn.