Chương 709: Thuật sĩ cấp bốn (2)
So sánh kết quả của hai phương án, Lôi Lâm tự nhiên làm ra lựa chọn phù hợp nhất với lợi ích của chính mình!
“Được! Rất tốt! Hy vọng sau này cậ sẽ không hối hận!”
Trong lỗ mũi Ngũ Đức phun ra hai luồng khói trắng, mạnh mẽ trừng Lôi Lâm một chút, vung áo bào, quay người đi ra ngoài, mà Kiều Y đi theo thật sát phía sau.
“Yên tâm! Một khi cậu gia nhập vòng tròn rắn ngậm đuôi chúng ta cũng sẽ được trao tặng tước vị Hầu tước, mặt ngoài Ngũ Đức sẽ không dám làm gì cậu!”
La Tân cho rằng Lôi Lâm đang lo lắng Ngũ Đức trả thù, lập tức an ủi.
“Ý này chính là nếu như ta không gia nhập, trả thù sẽ đến rất nhanh?” Trong lòng Lôi Lâm thầm khinh bỉ, nhưng cũng biết đây là đối phương đại biểu phe phái hắn mời mình, nên lập tức đồng ý: “Đương nhiên! Ngoại trừ vòng tròn rắn ngậm đuôi, ta có thể đi nơi nào đây?”
“Ha ha. . .” La Tân cười to, vỗ vai Lôi Lâm, “Không sai! Ở toàn bộ trung bộ đại lục, chỉ có vòng tròn rắn ngậm đuôi chúng ta mới là nơi đến tốt đẹp nhất của thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà, cậu lựa chọn rất chính xác!”
“Được rồi! Chúng ta không nên để đại nhân đợi lâu!” Lôi Lâm nhắc nhở, nếu không phải thấy phía sau La Tân cũng có một thuật sĩ cấp bốn, hắn mới không thoải mái đồng ý như thế.
“Ồ! Đúng! Đúng! Nhanh đi theo ta!” La Tân nhớ tới chính sự, lập tức lại bắt đầu dẫn đường.
Hai người vừa đi vừa nói, sau khi xuyên qua vài cánh cửa, rốt cục đi tới trước một biệt thự nhỏ.
“Đạo sư Cát Nhĩ Bá Đặc đại công của ta là một người rất hiền hoà, cũng không có nghi đặc biệt lễ, cậu chỉ cần thả lỏng là được!”
La Tân cười nói với Lôi Lâm, sau đó mở ra cửa lớn biệt thự, mang theo Lôi Lâm đi vào.
Từng dụng cụ trong nhà phi thường phổ thông, nhưng được bày bố rất chú ý, mơ hồ khiến người ta cảm thấy ấm áp, La Tân để những người khác ở ngoài, mang theo Lôi Lâm đi thẳng tới trước thư phòng ở tầng hai.
“Đạo sư! Em đã dẫn Lôi Lâm đến!”
La Tân nói qua cửa gỗ một câu, sau đó, cửa gỗ cọt kẹt một tiếng tự động mở ra.
“Xin chào Cát Nhĩ Bá Đặc đại công!” Sau khi Lôi Lâm đi vào cũng không lập tức đánh giá cảnh vật chung quanh hay tướng mạo của Cát Nhĩ Bá Đặc đại công, mà là lập tức hành lễ.
“Con ngoan! Ngẩng đầu lên, để ta ngắm nghía cậu cẩn thận!”
Lôi Lâm nghe vậy thì ngẩng đầu lên, ánh mắt liếc qua phía trước.
Chung quanh căn phòng xếp đầy giá sách, mùi hắc tùng lộ tràn ngập, mà sau bàn học màu đỏ, có một ông lão đầu trọc mặc áo ngủ đang ngồi, trên mặt không có râu, từng tầng nếp nhăn mơ hồ hiện lên.
“Đây chính là phù thủy Thần Tinh! Cảnh giới thuật sĩ cấp bốn sao?” Tuy rằng cảm ứng của Lôi Lâm so với thuật sĩ cấp ba phổ thông thì mạnh hơn, nhưng cũng phát hiện không được bóng người phía trước, trong nhận biết từ lực lượng tinh thần của hắn, ở sau bàn học phía trước không có một bóng người, mà ánh mắt lại chân thật nhìn thấy đối phương, loại cảm giác hư vô này khiến Lôi Lâm có chút choáng váng.
“Cậu rất trẻ trung! Còn chưa tới một trăm tuổi mà đã lên thuật sĩ cấp ba, tuy rằng có huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà thúc đẩy, nhưng thiên phú và nỗ lực của bản thân cậu cũng đáng khẳng định!”
Trong đôi mắt Cát Nhĩ Bá Đặc tỏa ra ánh sang trí tuệ, chỉ thoáng nhìn Lôi Lâm một chút đã có kết luận.
“Cậu. . . Có nguyện ý làm học sinh của ta hay không?” Sau một thoáng trầm mặc, Cát Nhĩ Bá Đặc lập tức hỏi.
“Ta đồng ý, tham kiến lão sư!” Lôi Lâm lập tức hành lễ.
Nếu như đã sớm quyết định gia nhập phe phái của đối phương, vậy có thêm một chỗ dựa có gì không tốt? Đồng thời, lấy cảnh giới thuật sĩ cấp bốn của đối phương, cũng đủ giáo dục chính mình.
“Ha ha. . . Rất tốt! Rất tốt! Không ngờ ta vốn sắp cắt đứt tâm tư bồi dưỡng học đồ, vào lúc này lạ cho ta gặp được một thiên tài. . .”
Cát Nhĩ Bá Đặc cười to, nếp nhăn trên mặt đều giãn ra.
“Chúc mừng cậu! Lôi Lâm, sau này cậu chính là học đệ của ta!” La Tân cũng lập tức tiến lên chúc mừng.
“Ừm! Đây là học trưởng La Tân của cậu, còn có mấy vị không ở nơi này, sau này lại giới thiệu cho cậu biết!” Cát Nhĩ Bá Đặc rõ ràng rất vui vẻ.
“Còn có, tước vị và lãnh địa của cậu cũng sẽ rất nhanh phát xuống, La Tân sẽ làm tốt những chuyện nhỏ nhặt này! Cậu từ đại lục khác đến đây đúng chứ? La Tân! Em dẫn hắn đi phòng chứa đồ của ta, đưa thủy tinh số một cho hắn nhìn! Để hắn hiểu biết về phù thủy ở trung bộ đại lục!”
Cát Nhĩ Bá Đặc liếc mắt là đã nhìn ra rất nhiều thứ, hoàn toàn không cho Lôi Lâm cãi lại.
“Tuân mệnh! Lão sư!” La Tân cùng Lôi Lâm chỉ có thể hành lễ, sau đó rời khỏi thư phòng.
“Chuyện này. . . Như vậy cũng tốt?” Lôi Lâm còn cảm thấy có chút không thể tin tưởng, thế này cũng quá đơn giản đi?
“Chính thức gia nhập đương nhiên không chỉ có những chuyện này, nhưng cậu là học sinh của lão sư, tự nhiên không giống nhau!” La Tân coi đây là chuyện đương nhiên.
“Đồng thời, cậu còn cần phải xử lý một chút việc vặt vãnh, ý tứ của lão sư chính là chờ cậu xử lý xong những việc này sẽ đi qua bái kiến, ông ấy sẽ suy nghĩ thêm sẽ truyền dạy cho cậu ngành học tri thức gì. . .”