Chương 710: Thần Tinh sát chiêu (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 710: Thần Tinh sát chiêu (1)

“Vậy tước vị còn có lãnh địa kia là thế nào?”

Lôi Lâm nhanh chóng đặt câu hỏi.

“Thứ này sao? Chỉ cần là thuật sĩ chính thức gia nhập vòng tròn rắn ngậm đuôi chúng ta, đều sẽ thu được một tước vị cùng phạm vi lãnh địa nhất định…” La Tân bắt đầu cặn kẽ giảng giải cho Lôi Lâm, dù sao đây là người mình.

Từ trong miệng La Tân, Lôi Lâm mới biết, đẳng cấp thành viên trong vòng tròn rắn ngậm đuôi tương tự như tước vị quý tộc!

Dựa theo năm đẳng cấp công, hầu, bá, tử, nam để phân chia, thuật sĩ cấp 1 là Nam tước, thuật sĩ cấp hai là tử tước, thuật sĩ cấp ba là bá tước, mà nơi này có một bất ngờ, thuật sĩ có huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà nếu đạt đến cấp ba, trực tiếp trao tặng tước vị hầu tước! Khiến Lôi Lâm phải cảm khái kỳ thị nơi nào cũng có, may là chính mình là có đặc quyền giai tầng, mà không phải là giai tầng bị kỳ thị. Mà thuật sĩ cấp bốn chính là công tước!

Mà tước vị lại liê quan đến địa vị cùng đãi ngộ.

Trong vòng tròn rắn ngậm đuôi tổng cộng có ba công tước, tạo thành hội trưởng lão, phân biệt xưng là Đại trưởng lão, nhị trưởng lão cùng tam trưởng lão, nắm giữ quyền lực cao nhất của toàn bộ vòng tròn rắn ngậm đuôi!

Trong này còn có khác biệt, nếu như là thuật sĩ có Khoa Mạc Âm cự xà huyết mạch hoặc là Hoắc Lạp Nhĩ hắc xà huyết mạch, tước vị và lãnh địa đều sẽ hạ xuống, nhưng nếu như là huyết mạch như Mạn Khắc Tư Đặc, vậy thì tương đối khó khăn, ví dụ như Cố Bột Lặc, tuy rằng hắn có thể được ban cho tước vị Nam tước, nhưng đến hiện tại quy trình thủ tục vẫn chưa xong , còn lãnh địa thì càng xa vời!

Nhưng Lôi Lâm không giống! Hắn vừa là thuật sĩ thuần huyết có Khoa Mạc Âm huyết mạch! Lại là học sinh của tam trưởng lão Cát Nhĩ Bá Đặc đại công, bối cảnh thâm hậu! Tự nhiên sữ khác, tước vị và lãnh địa đều có thể rất nhanh đưa xuống, đồng thời đều là đãi ngộ tốt nhất! ! !

La Tân cũng không trực tiếp mang Lôi Lâm đi ra ngoài, mà là đi về phòng dưới đất. Đây là lời dặn dò trước đó của Cát Nhĩ Bá Đặc đại công, để La Tân mang Lôi Lâm đến xem gì đó.

“Lôi Lâm, cậu đã từng thấy vu thuật của phù thủy Thần Tinh sao?”

Vừa đi, La Tân vừa nói chuyện với Lôi Lâm.

” Vu thuật của phù thủy Thần Tinh? Đương nhiên là chưa từng!” Lôi Lâm hỏi: “Lẽ nào chúng ta sắp sửa xem chính là cái này?”

Trong lời đồn, phù thủy Thần Tinh chỉ vẫy tay một cái đã đủ để di sơn điền hải. Phát huy ra thực lực khủng bố có thể hủy thiên diệt địa! Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Lôi Lâm cũng không khỏi bắt đầu sôi lên.

“Ta cũng nghĩ là chưa từng. Mà Cát Nhĩ Bá Đặc lão sư cho rằng chỉ có sau khi chứng kiến phù thủy Thần Tinh ra tay, cậu mới có thể hiểu thêm một chút đối với con đường sau đó!” Trên mặt La Tân mang theo ý cười.

“Chỉ hi vọng sẽ không doạ đến cậu!”

“Làm sao có thể?” Lôi Lâm thấy buồn cười, nếu như lúc trước thì còn có thể, nhưng trước đó hắn đã tiếp thu qua một phần ký ức huyết mạch về bò cạp nam ở thế giới hàn băng có cấp độ Thần Tinh kia, thậm chí còn quan sát một hồi đại chiến thượng cổ cấp độ thần thoại, dù thế nào cũng sẽ không bị hù dọa.

“Chỉ hy vọng như thế!” Khóe miệng La Tân mang theo vẻ mỉm cười. Cùng Lôi Lâm không rời khỏi khỏi biệt thự, mà là tiến vào khu vực phòng dưới đất.

Leng keng! Sau khi mở ra một cánh cửa sắt, một mê cung to lớn phức tạp lập tức xuất hiện ở trước mắt Lôi Lâm.

“Đây là mê cung lạc lối, một thuật thức mà phù thủy chúng ta khá là yêu thích, có thể chuyên môn dùng để canh cửa và phòng thủ…”

La Tân giải thích cho Lôi Lâm: “Làm học sinh của lão sư, chúng ta có quyền tiến vào tầng thứ nhất và tầng thứ hai, còn quyền hạn cấp độ càng sâu thì lão sư vẫn không mở ra cho chúng ta!”

Chợt hắn đứng phía trước Lôi Lâm, nở nụ cười nói với lối vào mê cung: “Mở cửa!”

Răng rắc! Răng rắc! Một vách đá rơi xuống. Từ trên vách tường mê cung lộ ra một con mắt dọc lớn.

“Nhớ kỹ, đây là một học sinh khác của đạo sư, Lôi Lâm! Sau này quyền hạn hắn tới đây cũng giống ta!”

“Chủ nhân đã phân phó rồi!”

Một gợn sóng tinh thần từ trong con mắt kia tản ra. Trong lòng Lôi Lâm hiểu rõ đây chính là hạt nhân mê cung, tồn tại tương tự trận linh.

Mắt to nhắm thảng vào Lôi Lâm, trong nháy mắt, một luồng trường lực nhẹ nhàng bao phủ Lôi Lâm, khiến thân thể Lôi Lâm căng thẳng.

May là trường lực này cũng không có tính chất công kích, chỉ là vờn quanh một vòng bên thân Lôi Lâm, sau khi lấy ra ra một tia khí tức của hắn thì biến mất.

Rầm! Mê cung tản ra, lộ ra một con đường, hai bên đường còn có từng cửa nhỏ. Trên cửa còn có đánh dấu từng môn học.

“Đây mới là phòng thí nghiệm và phòng chứa đồ của lão sư, biệt thự bên trên chỉ là ngụy trang! Đi theo ta!” La Tân đi thẳng lên đường. Mà Lôi Lâm theo sát ở phía sau.

“Ở đây!”

La Tân dẫn Lôi Lâm đi chừng năm phút, tới trước một cánh cửa.

Mà trong nháy mắt Lôi Lâm tiến vào, liếc mắt nhìn đánh dấu trên cánh cửa “Hình ảnh tư liệu phòng chứa đồ!”

Trong phòng này, ánh sáng ảm đạm, mà từng thủy tinh màu sắc lập loè khác nhau trên giá gỗ toả ra hào quang rực rỡ.

“Thủy tinh số một! Chính là cái này!” La Tân cầm lấy một viên thủy tinh màu đỏ to bằng nắm tay ở bên phải giá gỗ cuối cùng, ấn vào một vệt lõm trên đài giữa phòng.

“Đây là hình chiếu thủy tinh, bình thường chúng ta lợi dụng nó để chứa một ít hình ảnh tư liệu quý giá, ví dụ như thí nghiệm quan trọng nào đó, hoặc là cao tầng ra tay.