Chương 715: Nữ thuật sĩ (2)
“Lôi Lâm hầu tước! Cậu là lần đầu tiên tới nơi này sao? Không bằng để ta mang cậu đi dạo nơi này nhé, thuận tiện còn có thể cậu về trang viên của ta, hưởng thụ một hồi sự nhiệt tình của nữ thuật sĩ chúng ta!”
Hai mắt Mễ Lan Tháp toả sáng nhìn Lôi Lâm, không khỏi lè lưỡi liếm môi một cái, động tác này do một đại mỹ nữ làm lại càng khiến cô ta thêm mấy phần mị hoặc, làm không ít nam thuật sĩ vây xem cảm thấy có một luồng nhiệt từ bụng dưới dâng lên.
“Xin lỗi! Ta vẫn để La Tân học trưởng dẫn dắt được rồi!” Lôi Lâm cự tuyệt nói, tuy rằng hắn khá yêu thích nữ sắc, nhưng luôn lấy tự thân làm chủ , làm công cụ lai giống này, thực sự là quá tổn thương lòng tự ái.
“Không cần vội vã từ chối như thế mà! Năm ngàn điểm cống hiến! Một đêm năm ngàn điểm! Thế nào?”
Mễ Lan Tháp không chút do dự mà trả giá, mà thuật sĩ chung quanh đều cùng hít khí lạnh, xem ra năm ngàn điểm cống hiến này là cái giá không nhỏ.
“Đủ rồi!” Sắc mặt Lôi Lâm một hồi âm trầm lại, bàn tay đã đặt lên chuôi thập tự kiếm màu đen bên hông.
“Hóa ra cậu yêu thích chơi kiểu này! Ha ha! Vậy hãy để tỷ tỷ đến thu phục cậu!” Mễ Lan Tháp không sợ hãi chút nào, thậm chí còn có mấy phần trêu tức trên mặt.
Cô ta liếc mắt đã nhận ra khí tức gợn sóng trên người Lôi Lâm, là thuật sĩ mới vào cấp ba, ngay cả cấp độ hoá khí đều chưa đạt đến, mà cô ta đã là thuật sĩ hoá lỏng.
Trong cấp bậc phù thủy cấp ba chia làm ba giai đoạn nhỏ là hoá khí, hoá lỏng, hóa tinh, sự chênh lệch giữa mỗi một giai đoạn đều vô cùng lớn, Lôi Lâm kém cô ta hai giai đoạn nhỏ, dù nắm giữ lá bài tẩy gì, cũng không thể lọt vào trong mắt của nàng.
“Ở ngay đây sao?” Con mắt Mễ Lan Tháp đã biến thành thụ đồng, từng tia cảm giác nguy hiểm từ trên người cô ta tản mát ra, trên người càng hiện ra hoa văn như lớp vảy, khiến cả người cô ta trở nên càng thêm yêu diễm.
“Mễ Lan Tháp! Dừng tay!”
Một giọng nữ lanh lảnh khác vang lên, sau đó chính là một xà ảnh màu máu lóe lên.
“Là cô!” Mễ Lan Tháp vung tay lên, vô số khí lưu màu đen bao quanh thân thể, va chạm với xà ảnh đỏ như màu máu.
Ầm!
Tiếng không khí nổ tung truyền đến, lại bị La Tân áp chế xuống.
Tuy rằng như vậy nhưng vẫn có rất nhiều thuật sĩ vây xem ngã xuống.
“Lại tới một người! Lôi Lâm! Ngày hôm nay vận may của cậu thật là kém!” La Tân hạ giọng cảm thấn khiến Lôi Lâm chỉ biết cười khổ.
“Lại tới một người?” Lôi Lâm nhìn tới nơi vừa phát ra âm thanh.
Xà ảnh đỏ như màu máu vừa công kích cũng là một nữ thuật sĩ, mái tóc dài màu đen như thác nước dài tới eo nhỏ, vóc người nóng bỏng dị thường, khuôn mặt lại vô cùng thanh thuần, hình thành tương phản mãnh liệt.
“Đây là Phù Nhị hầu tước! Ta chưa từng nghe nói cô ấy có hành vi bất lương như cướp đoạt nam thuật sĩ, nhưng gần đây gia tộc của cô ta xuất hiện hiện tượng huyết mạch suy kiệt, bởi vậy đang tìm đối tượng ở rể thích hợp, chính cậu phải cẩn thận rồi!” La Tân âm thầm nói với Lôi Lâm, mà Lôi Lâm ngoại trừ không nói gì ra thì không biết nên làm gì khác.
“Phù Nhị! Cô muốn đàn ông, trong pháo đài của tỷ tỷ có đầy, đều đưa cho cô, nhưng cô không thể đoạt người này với ta!” Mễ Lan Tháp hiển nhiên coi Lôi Lâm là con mồi của chính mình.
“Mễ Lan Tháp, đồ dâm phụ! Ta không phải đến tìm tình nhân, mà là muốn hắn gia nhập gia tộc chúng ta!” Phù Nhị không chút khách khí phản bác lại.
“Không được! Người này là ta nhìn thấy trước!”
“Cô thấy trước thì là của cô sao?” Hai người phụ nữ càng cãi càng hăng, bầu không khí nguy hiểm không ngừng lan tràn , khiến cho thuật sĩ chung quanh đều lùi về sau rất xa.
Lôi Lâm đứng ở chính giữa, nhìn hai bên không hề muốn cân nhắc đến ý kiến của chính mình, mà tự nhiên chuẩn bị thông qua quyết đấu để quyết định mình thuộc về ai, không khỏi có chút dở khóc dở cười: “Ta nói này! Các vị có cân nhắc qua ý kiến của ta không thế!”
“Cậu?” Mễ Lan Tháp khẽ cười một tiếng: “Người yếu là không có quyền phản kháng, chuyện như vậy dù giáo viên của cậu cũng sẽ không có bất kỳ ý kiến gì, phía sau ta cũng có trưởng lão đây!”
Mà Phù Nhị đứng bên kia tuy rằng không có nói gì, nhưng cũng tỏ vẻ đồng ý.
“Xem ra! Ta cần thiết để cho các vị nhận thức xem ai mới là người yếu!”
Lôi Lâm quát lạnh một tiếng, thập tự kiếm màu đen bên hông ra khỏi vỏ.
Vù! Trường kiếm Vẫn Lạc đạt đến cấp bậc vật phẩm ma hóa cao đẳng, thậm chí mơ hồ chạm tới ma khí tản mát ra gợn sóng khủng bố.
Từng tia kiếm khí màu đen mang theo độc tố Khoa Mạc Âm ăn mòn khủng bố, nhanh chóng đâm tới hai nữ thuật sĩ.
Mà trên thân Lôi Lâm, thiên phú cấp ba khủng bố kinh sợ bạo phát, lập tức khuếch tán ra bốn phía.
Trên người hai nữ thuật sĩ tuy rằng cũng có gợn sóng tương tự tản mát ra, nhưng sau khi va chạm với lĩnh vực hoảng sợ của Lôi Lâm thì lập tức truyền ra tiếng vang không chống đỡ nổi, liên tục bại lui.
“Trình độ Hoảng Sợ Chấn Nhiếp như thế này?” La Tân lùi qua một bên nhìn rất nhiều cấp thấp thuật sĩ ngã xuống đất, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng: “Xem ra độ tinh khiết huyết mạch của Lôi Lâm còn cao hơn mình dự đoán!”
Răng rắc! Đùng!
Sau khi hắc quang lóe lên, hai tiếng nổ vang nhẹ nhàng liên tiếp xuất hiện.
Một roi da màu đỏ trên tay Mễ Lan Tháp đứt thành hai đoạn, mà Phù Nhị liên tục lùi mấy bước, một viên chiếc nhẫn màu đỏ đã biến thành bột phấn.