Chương 716: Phương pháp minh tưởng tầng 4 (1)
“Ta yêu thích tìm ai là tự do của ta! Sau này các cô không nên chọc ta! Bằng không…”
Thu kiếm vào vỏ, Lôi Lâm lạnh lùng nói ra lời này rồi lập tức lôi kéo La Tân rời đi.
Trong lòng hắn thực sự có chút sợ hai người phụ nữ điên này.
” Độc tố Khoa Mạc Âm cự xà tinh khiết! Còn có Hoảng Sợ Chấn Nhiếp đạt trình độ như thế này! Huyết mạch của hắn chính là thứ ta cần!” Phù Nhị nhìn theo bóng lưng của Lôi Lâm rồi lẩm bẩm nói, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.
“Ha ha! Có cá tính! Ta thích!” So với Phù Nhị, Mễ Lan Tháp lại càng thêm hưng phấn.
“Này này! Cô cũng nhìn thấy thực lực của hắn rồi đấy, tuy rằng còn không bằng chúng ta, nhưng nếu như một chọi một nhất định sẽ để hắn chạy mất, không bằng chúng ta liên thủ?”
Mễ Lan Tháp tiến đến bên người Phù Nhị, dụ dỗ: “Đến lúc đó, ta có thể để cô đến trước! Đương nhiên, nếu như cô thích ba người cùng chơi, ta cũng không có ý kiến…”
“Tẻ nhạt!” Phù Nhị lườm một cái, đi thẳng ra ngoài.
...
“Hô…” Sau khi đi ra, Lôi Lâm mới thở dài một hơi.
“Ha ha! Chuyện như vậy chỉ cần quen là tốt rồi! Cậu vẫn tính là may mắn đấy, sau khi đạt đến cấp ba mới gia nhập, hai người này chính là nữ thuật sĩ lợi hại nhất, bọn họ không được thì những nữ thuật sĩ khác càng không thể!”
“Nhớ đến ta lúc đầu… Ai…” La Tân thở dài, giống như nhớ tới chuyện cũ gì đó.
Mà Lôi Lâm vẫn trầm mặc, sáng suốt quyết định không kích thích đối phương.
“Đến đây nào, đây chính là trang viên thuộc về cậu!”
Sau khi xuyên qua rất nhiều kiến trúc, La Tân dẫn Lôi Lâm tới trước một trang viên rộng lớn hoa.
Ở hai bến lối vào có hai tòa tượng đá màu xám trắng hình rắn đứng sừng sững, trên bức tượng này mơ hồ có một luồng gợn sóng sinh vật truyền đến, hiển nhiên đây không phải vật trang trí bình thường.
Mà Cổ Bột Lặc lại mặc trang phục quản gia, đứng trước cửa chờ đợi, sau khi nhìn thấy Lôi Lâm, mắt hắn sáng lên, rồi viện tiến lên khom mình hành lễ: “Chủ thượng!”
“Bố trí cụ thể trong trang viên ta đã phái người dặn dò Cổ Bột Lặc, còn đây là chìa khoá tổng và thủy tinh nhận chủ!”
La Tân giao một khối hồng tinh thạch màu phấn cho Lôi Lâm: “Cậu vừa tới chắc là còn có rất nhiều chuyện phải xử lý. Nhưng đừng quên, sáng ngày mai, tới chỗ hôm nay đi, Cát Nhĩ Bá Đặclão sư muốn gặp cậu…”
La Tân dặn dò một câu xong mới cười rời đi.
“Mang ta đi dạo trong trang viên đi! Còn có, chuyện của anh đã giải quyết rồi!”
Lôi Lâm cảm khái mà nhìn kiến trúc bốn phía, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nơi này sẽ làm bạn với hắn trong một quãng thời gian rất dài.
“Tuân mệnh! Chủ nhân của ta!” Trong đôi mắt Bột Lặc đầy vẻ cảm kích.
Tuy rằng chuyện như vậy muốn giải quyết chỉ cần chủ nhân nói một câu. Nhưng có thể cân nhắc vì hắn như thế, đã là chuyện phi thường hiếm thấy rồi.
Hiện tại Lôi Lâm không chỉ gia nhập Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, trở thành hầu tước quý tộc, còn là học sinh của Cát Nhĩ Bá Đặc đại công, tiền đồ sau này không thể đo lường.
Cổ Bột Lặc tự nhiên cũng càng tập trung tinh thần, chuẩn bị cố gắng làm việc cho Lôi Lâm: “Trong trang viên phân ra phòng ngủ chuyên dụng của chủ nhân, thư phòng, phòng thí nghiệm, ngoài ra còn có sân thí nghiệm phụ năng lượng, ao huyết mạch hỗn hợp, tượng yên tĩnh… Đồng thời, còn có các thiêt bị chuyên môn chuẩn bị cho phù thủy, đủ cho thuật sĩ cấp ba trở xuống sử dụng…”
Trước đó rõ ràng Cổ Bột Lặc đã được dặn dò, hiện tại giới thiệu rất trôi chảy.
“Các thiết bị chuyên môn cung cáp cho thuật sĩ sử dụng? Xem ra là chuyên môn cho tùy tùng sử dụng!” Lôi Lâm gật gật đầu.“Anh cũng đi chọn một bộ đi!”
“Đa tạ chủ thượng!” Cổ Bột Lặc cúi người càng sâu, trên mặt có vẻ vui mừng.
Loại bố trí cho tùy tùng hầu tước, tự nhiên là dựa theo tiêu chuẩn cao cấp. Còn cao hơn so với đồ vật mà chính hắn dựa theo tước vị để thu được.
“Trang viên này quá lớn, có chút lạnh lẽo, anh đi xem thử có phải nên chiêu thu một số học đồ hoặc là mua nô lệ…”
Lôi Lâm thuận miệng dặn dò mấy chuyện, mà Cổ Bột Lặc lại cẩn thận lắng nghe.
...
Trong thư phòng.
Cát Nhĩ Bá Đặc mở một văn kiện trên tay ra nhìn kỹ một chút.
“Hừm, căn cứ vào tin tức mà Lôi Lâm để lộ ra, huyết mạch của hắn chiếm được từ thuật sĩ Nặc Khoa Cổ Lạp Đồ Pháp Tư!”
“Đúng, lão sư!” Vẻ mặt La Tân phi thường cung kính.
“Cái này Nặc Khoa Cổ Lạp Đồ Pháp Tư này cũng có đăng ký trên ghi chép của bọn ta, đã từng là một vị hầu tước có huyết mạch Khoa Mạc Âm. Sau đó đã mất tích trong một lần thám hiểm, bây giờ nhìn lại thì có lẽ vị này đã lưu lạc đến Nam Hải bờ, đồng thời còn để lại truyền thừa…”
“Nam Hải bờ! Khi ta còn trẻ đã từng du lịch tới nơi đó, thật là một nơi cằn cỗi…”
Cát Nhĩ Bá Đặc thở dài.
Đối với phù thủy ở trung bộ đại lục tới nói, Nam Hải bờ và Ám Cực Vực các chính là nông thôn nghèo nàn, không chỉ có nồng độ hạt năng lượng căn bản trong không khí thiếu thốn tới cực điểm, cũng không có tài nguyên hữu dụng, khiến bọn hắn thật sự không muốn dừng lại ở đó.
“Còn thuật sĩ Nặc Khoa Cổ Lạp Đồ Pháp Tư, ông ta cũng coi như là tiền bối của ta! Nếu Lôi Lâm có thể nhận được truyền thừa từ ông ta thì thời gian cũng hợp lý, lai lịch hẳn là phi thường rõ ràng!”
“Đúng, nhân thủ của chúng ta ở Nam Hải bờ cũng truyền đến một phần tư liệu về hắn!” La Tân gật gù.
“Đáng tiếc, hắn chỉ được một phần truyền thừa, thậm ngay cả tầng bốn của phương pháp minh tưởng Khoa Mạc Âm chi đồng đều không chiếm được!”
Cát Nhĩ Bá Đặc thở dài, nhìn dáng vẻ này có vẻ biết rất rõ biểu hiện của Lôi Lâm khi ở phòng chiếu phim.