Chương 837: Tiệc rượu cùng lời mời

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 837: Tiệc rượu cùng lời mời

Trong pháo đài cổ Huyết Xà, thậm chí còn có rất nhiều hiện tượng không thể giải thích, ngay cả tộc trưởng Phù Nhị hiện tại cũng nói không rõ được

Bởi vậy, đầu tiên nhìn nhìn thấy tòa pháo đài cổ đỏ như màu máu này, Lôi Lâm lại có chút thích nơi này.

“Một pháo đài cổ như vậy mới là chỗ ở của phù thủy. . . Nội tình Hắc Bảo của mình còn kém xa!”

Lôi Lâm thở dài.

Trong lịch sử, nghe đồn ở gia tộc Phù Nhị thậm chí từng xuất hiện thuật sĩ cấp bậcThần Tinh, hắn bây giờ tự nhiên không thể so sánh được.

Nhưng Lôi Lâm rất có tự tin đối với mình, chỉ cần mình có thể lên cấp Thần Tinh, thì không cần bao nhiêu năm, Hắc Bảo cũng có thể giống pháo đài cổ Huyết Xà này, chân chính biến thành một toà pháo đài cổ phù thủy.

Lúc này trên quảng trường phía trước pháo đài cổ Huyết Xà, đã có rất nhiều xe ngựa đang đứng, còn có đủ loại sinh vật vật cưỡi thần kỳ.

Trước cửa pháo đài, vô số khách mời không ngừng ra vào, phi thường náo nhiệt, thỉnh thoảng còn có tiếng chào hỏi vang lên.

Một mình đi tới như Lôi Lâm cũng thực sự rất ít ỏi, lập tức gây nên chú ý.

Cũng may hiện tại hắn đã sớm nổi danh, đa số thành viên trong tổ chức từng thấy, dù chưa từng thấy khẳng định cũng có hình ảnh tư liệu lưu lại, đương nhiên sẽ không gây ra chuyện cười gì.

“Lôi Lâm, cậu đến rồi!”

Đứng ở cửa pháo đài tưng bừng, Phù Nhị tự mình đi ra nghênh tiếp.

Đã một thời gian khá lâu không gặp, trên mặt cô nàng vẫn chưa mất đi vẻ trẻ con kia, cho dù trên người mang theo uy thế của phù thủy hóa tinh, nhưng nhìn vẫn như một bé gái, lại tương phản với vóc người thành thục mà nóng bỏng.

“Trực tiếp kêu tên? Ta và cô rất quen sao?”

Lôi Lâm âm thầm trợn trắng mắt một cái, nhưng vẫn để Phù Nhị thân thiết kéo cánh tay, cùng tiến vào pháo đài cổ Huyết Xà.

Loại tín hiệu đầy ám chỉ này lập tức truyền ra ngoài.

Lôi Lâm đã hiểu rõ có lẽ trong lòng Phù Nhị vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ dự định trước đây, vẫn thích ở trước mặt công chúng vô tình hay cố ý tỏ vẻ thân mật với hắn.

Nhưng hắn cũng vui vẻ làm như vậy. Chí ít sẽ bớt bị các nữ thuật sĩ khác đến gây phiền phức.

Dám cướp đàn ông cùng Phù Nhị cũng chỉ có mình Mê Lan Tháp, sau này cô ta bị hắn trừng trị mấy lần. Hiện tại đã thành thật rất hơn nhiều.

“Cậu có thể tới đây, ta rất vui vẻ. Sau bữa tiệc rượu ta hi vọng có thể gặp cậu, là chuyện có liên quan đến lão sư của chúng ta!”

Phù Nhị ghé sát vào tai Lôi Lâm thì thâm rồi lại cười duyên với Lôi Lâm, sau đó mới đi chiêu đãi những khác khách mời.

Ngày hôm nay cô ta là nhân vật chính của nơi này, cũng có rất nhiều thuật sĩ cao cấp với thân phận cao quý đến đây, tự nhiên không thể chỉ bồi tiếp Lôi Lâm.

“Lão sư?” Lôi Lâm sờ sờ cằm.

Xem ra, Phù Nhị cũng có hứng thú không nhỏ đối với tin tức phát hiện thế giới Luyện Ngục. Nhưng trong mắt cô ta còn mang theo một tia ưu sầu, chỉ tính điểm ấy đã vượt qua các thuật sĩ khác.

Lôi Lâm nhún nhún vai, chính mình tìm một góc, bắt đầu lẳng lặng hưởng thụ mỹ thực và rượu ngon.

Là đại quý tộc truyền thừa mấy ngàn năm, đồ ăn trên yến hội phong phú vượt qua dự liệu của Lôi Lâm.

“Ha ha! Lôi Lâm, thích một mình ngồi đợi ở chỗ này sao? Không đi khiêu vũ à?”

Sau một lúc ngồi trên ghế salông, Lôi Lâm lập tức nhìn thấy một người quen đi tới đây.

Khí tức trên người La Tân đã càng thêm âm trầm, dấu ấn màu đen trên trán hầu như đã lan rộng khắp toàn bộ khuôn mặt, khiến Lôi Lâm có cảm giác phi thường không thoải mái.

Lúc này trên tay La Tân cầm một chén thủy tinh chứa đầy rượu vang tím, cười ra hiệu với Lôi Lâm.

Mà ở một bên khác, rất nhiều nữ thuật sĩ ăn mặc hở hang đang nhìn bên này rồi quăng ra mị nhãn.

“La Tân học trưởng!” Lôi Lâm cười gật đầu: “Ta không có hứng thú gì đối với những chuyện này. . .”

“Trước đó khi đối phó với Mê Lan Tháp, cậu không nói như vậy. . .” La Tân cười lắc lắc đầu, ngồi xuống cạnh Lôi Lâm .

Rất hiển nhiên, vừa nãy hắn nhắc tới những nữ thuật sĩ kia cũng chỉ là muốn tìm câu chuyện mà thôi.

“Khí tức trên người cậu. . . Đã đến mức ngay cả ta đều nhìn không thấu ròi. . .” La Tân trên dưới đánh giá Lôi Lâm vài lần, sau đó trong đôi mắt lóe lên tia sáng, cười nói.

Bị hắn nhìn như thế, Lôi Lâm đột nhiên cảm giác trên người phát lạnh, đặc biệt đối phương che giấu rất khá vẻ tham lam, làm hắn có chút hãi hùng khiếp vía lên.

“La Tân học trưởng nói đùa, chỉ là gần đây nắm giữ mấy vu thuật có đại uy lực mà thôi. . .”

Lôi Lâm cười chối. Nghĩ hình thuật mà phù thủy hóa tinh bình thường không thể nhìn thấu, thế mà lại bị La Tân phát hiện sơ hở, khiến hắn lập tức cảnh giác.

“Tại sao không nhìn thấy La Á?” Hắn lập tức nói sang chuyện khác.

“Hắn à. . .” Trong mắt La Tân lóe lên một tia hồi ức: “La Á đã đến bước ngoặt lực lượng tinh thần hoá khí tryếu, bình thường đều ở lại trong tộc. . .”

“Vậy ta phải sớm chúc mừng học trưởng. . .” Lôi Lâm cười nói, lại luôn cảm thấy chuyện này sẽ không đơn giản như đối phương nói.

“Lần trước thám hiểm, chúng ta đều có thu hoạch lớn, hiện ta lại có tình báo mới, thế nào? Có muốn đồng thời thám hiểm hay không? Tiền lời lần này ta có thể chia ra cho cậu bốn phần mười!”

La Tân trầm mặc lại rồi đưa ra lời mời.

“Thám hiểm, là nơi nào?” Lôi Lâm tỏ vẻ hứng thú, cơ thể thoáng ngồi thẳng lên.

“Một thượng cổ bí cảnh, ta có thể khẳng định nơi này là tác phẩm của phù thủyThần Tinh thượng cổ, thậm chí còn phi thường có thể là di tích của tổ chức Lưu Sa!”

La Tân thoáng sắp xếp lại ngôn ngữ.

“Tổ chức Lưu Sa?” Hai mắt Lôi Lâm sáng lên, nhưng cảnh giác trong lòng cũng tăng đến đỉnh.

Hắn suy nghĩ một hồi lâu, mới đưa ra câu trả lờ: “Xin lỗi! Học trưởng, ta gần đây đang tiến hành một thí nghiệm phi thường quan trọng, e là không có thời gian dài xuất hành. . .”

Lời vừa nói ra khỏi miệng na, trên người Lôi Lâm lập tức thấy lạnh đi, giống như bị một quái thú hung mãnh nhìn chằm chằm.

“Ồ! Vậy thì thật là quá đáng tiếc. . .” La Tân thở dài đứng dậy rời đi.

Nhưng Lôi Lâm rõ ràng có thể cảm giác đến đối phương đang cố nén lửa giận, còn có càng nhiều thứ đang ẩn giấu ở trong bóng tối.

“Người khủng bố!” Lôi Lâm nhìn bóng lưng La Tân, sâu sắc thở dài.

“Nhìn dáng vẻ này thì trong hành trình tới Lưu Sa pháo đài cổ lần trước, ảnh hưởng đối với La Tân thực sự quá lớn. . .”

Lôi Lâm có cảm giác, hiện tại La Tân này và La Tân nhiệt tình như ánh mặt trời lúc trước dường như hoàn toàn là hai người.

Nhưng cho dù là La Tân trước đây tới mời, e là Lôi Lâm cũng sẽ từ chối.

Hiện tại hắn không thiếu tài nguyên, trong tình huống bên ngoài đang rối loạn mà còn muốn ra ngoài thám hiểm, rõ ràng chính là lo mình chết không đủ nhanh.

Càng không cần phải nói, hiện tại La Tân căn bản là không thể khiến Lôi Lâm.

Loại tiệc rượu của giới quý tộc thế này khá tẻ nhạt, chí ít Lôi Lâm cảm thấy như vậy.

Các huyết mạch quý tộc cùng khen tặng khoe khoang, cuối cùng thậm chí ra sức uống đến say khướt.

Rất nhiều tuấn nam mỹ nữ không ngừng ở trên vũ đài ôm ấp nhau, cuối cùng cùng rời đi tiệc rượu, tiến vào phòng riêng, căn cứ vào truyền thuyết, những phòng riêng này có tính bảo mật tương đối khá, cho dù là trời long đất lở, tiếng động bên trong cũng tuyệt đối không truyền ra ngoài, người bên trong có thể yên lòng làm tất cả chuyện muốn làm.

Hiện tại thực lực Lôi Lâm lộ ra ngoài cũng là hoá lỏng đỉnh cao, bản thân lại là hầu tước quý tộc trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, tự nhiên hấp dẫn không ít thuật sĩ cao cấp, cho dù trốn ở góc cũng không được thanh nhàn, càng nhận được khá nhiều lời mời ám muội.

Nếu như tại bình thường, Lôi Lâm cũng không ngại vui đùa một chút, nhưng sau khi tiệc rượu kết thúc còn có Phù Nhị mời riêng, La Tân xuất hiện cũng làm hắn có chút bất an, dĩ nhiên là không có tâm tình.

Đến khi Lôi Lâm cảm giác bắp thịt trên mặt mình đã cứng ngắc vì cười, yến hội mới long trọng tuyên bố kết thúc.

Đây chỉ là lễ mừng của những quý tộc cao cấp bọn hắn này, thuật sĩ cấp thấp bên ngoài thậm chí lĩnh dân thì có được sáu ngày nghỉ ngơi, thậm chí gia tộc Phù Nhị còn có thể miễn phí cung cấp bánh bao trắng và rượu Rum.

Xem ra, gia tộc cảu cô ta đã rất lâu không có việc vui cấp bậc này, bởi vậy nhất định phải trắng trợn chúc mừng.

Lôi Lâm không quan tâm những chuyện này, đợi sau khi tiệc rượu kết thúc, hắn được một hầu gái dẫn đường, tiến vào nơi sâu trong pháo đài cổ Huyết Xà.

Bởi trải qua rất nhiều phù thủy phóng xạ, chất liệu cả tòa pháo đài cổ Huyết Xà đều sinh ra biến hóa.

Trên vách tường tràn ngập màu huyết hồng, giống bắp thịt người, thậm chí còn có một chút co dãn.

Trên mặt đất trải thảm đỏ, thỉnh thoảng còn có miệng lớn thổi qua, hút rác rưởi trên mặt đất vào, còn liếm liếm môi, dáng vẻ phi thường mỹ vị.

Trong toàn bộ pháo đài cổ Huyết Xà không có một người bình thường nào, ngoại trừ hầu gái là thuật sĩ cấp thấp đi trước Lôi Lâm này, cũng lắm là nô bộc dị tộc.

“Hoắc Phu Lâm?”

Lôi Lâm hơi kinh ngạc mà nhìn một đội sinh vật như người lùn hành lễ với mình, những người lùn này có thân hình gầy gò, nhưng lỗ tai rất thính.

“Vâng! Đại nhân! Hoắc Phu Lâm không chỉ có tuổi thọ dài lâu, còn là người làm vườn và đầu bếp ưu tú, có thể đảm nhiệm được các loại công tác khác nhau, cũng có kháng tình rất cao đối với phóng xạ phù thủy!”

Hầu gái trầm thấp giải thích cho Lôi Lâm.

“Loại nô lệ gia dụng này, ta tự nhiên đã nghe nói qua!” Lôi Lâm gật gù.

Trên thực tế, khi xây dựng Hắc Bảo, hắn cũng từng có ý muốn mua nô lệ Hoắc Phu Lâm, nhưng loại tài nguyên là nô bộc chất lượng tốt này luôn luôn phi thường thiếu, cũng chỉ có gia tộc huyết mạch quý tộc như Phù Nhị mới sẽ có lượng lớn Hoắc Phu Lâm tồn tại.

“Chủ nhân đang ở thư phòng chờ ngài!”

Hầu gái cung kính kéo cửa lớn bằng gỗ hồ đào, đứng một bên.

Lôi Lâm sửa sang lại cổ áo, đi vào.

“Hoan nghênh tới chơi! Cậu còn chưa từng thấy thư phòng của ta đúng chứ?” Hiện tại Phù Nhị đã đổi sang mặc trường bào rộng rãi, ở eo chỉ đơn giản buộc lại một dải lụa, xuân sắc đầy người hầu như muốn tràn ra.

“Đúng, nhiều tàng thư như vậy, thật sự khiến ta kinh ngạc!”

Lôi Lâm gật gù, làm như không thấy Phù Nhị mê hoặc.

Hắn biết rõ người nào có khả năng, người nào không chơi nổi, như Mê Lan Tháp loại kia, việc lăn giường cũng không đáng kể, nhưng Phù Nhị rõ ràng không giống.

Lôi Lâm có thể khẳng định, nếu như chính mình chơi đối phương lại không chuẩn bị phụ trách, nhất định sẽ bị Tiên Huyết đại công truy sát đến chết.

“Chỉ cần cậu thích, thư tịch nơi này sẽ tùy cậu lật xem!”

Đáy mắt Phù Nhị lóe qua vẻ thất vọng, lại đưa ra ra hứa hẹn.