Chương 838: Ngăn chặn và mai phục
“Vậy thì thật cảm tạ!”
Lôi Lâm mỉm cười biểu thị lòng biết ơn.
Mà Phù Nhị lại lôi kéo cánh tay Lôi Lâm tới ngồi trên ghế salông.
Đối với động tác có chút thân mật này, Lôi Lâm chỉ khẽ cau mày, cũng không để ý.
“Cô tới tìm ta, rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Lôi Lâm cũng không nghĩ đối phương không có chuyện gì sẽ tìm người, đổi thành Mê Lan Tháp còn có khả năng.
“Chuyện về thế giới Luyện Ngục, cậu biết chưa?” Nói đến chính sự, Phù Nhị cũng thu hồi biểu hiện khác, trở nên nghiêm túc.
“Biết một chút, các lão sư dường như phát hiện ra một chút manh mối, đang tìm tọa độ cụ thể!” Lôi Lâm cũng nghiêm túc.
“Trên thực tế, tìm kiếm đã rất gần thành công , dựa theo dự định của lão sư ta, e là sau đó tất cả chúng ta đều cần đi tổng bộ tham dự thí nghiệm!” Phù Nhị cười khổ nói.
“Đây là trách nhiệm của chúng ta!” Lôi Lâm vẫn nghiêm túc nói.
“Chỉ là. . . Trong lòng ta có dự cảm không tốt. . .” Trên mặt Phù Nhị nổi lên vẻ buồn rầu: “Thế giới Luyện Ngục cho dù ở thời đại thượng cổ cũng là thế giới phi thường mạnh mẽ, làm sao có khả năng dễ dàng bị tìm tới như thế? Cho dù tìm tới, sao có thể vượt qua người thủ hộ để tiến vào?”
“Những vấn đề này chắc các lão sư cũng suy nghĩ qua. . .” Lôi Lâm tìm từ ngữ.
“Chỉ hy vọng như thế!” Phù Nhị thờ dài, rồi giống như nhớ ra cái gì đó: “Gần đây bên ngoài không yên ổn lắm, cậu phải cẩn thận, những thứ này cho cậu. . .”
Một cái hộp bị Phù Nhị đẩy tới, Lôi Lâm mở ra xem, rất nhiều thủy tinh óng ánh long lanh chỉnh tề đặt ởtrong.
“Lực lượng tinh thần kết tinh? Còn là loại hoàn toàn xóa đi dấu ấn của chính mình rồi?”
Lôi Lâm hơi kinh hãi, phù thủy hóa tinh tự nhiên có thể bảo tồn lại tinh thần lực kết tinh của mình, lưu đến sau đó sử dụng.
Nhưng loại màu sắc tinh khiết này chứng tỏ Phù Nhị không chỉ có xóa đi nguyên tố hóa bên trong, còn xóa cả dấu ấn tinh thần của mình đi.
Đối với phù thủy hóa tinh, đây chính là mạnh mẽ khiến tinh thần lực của mình giảm xuống. Tuy rằng không phải không thể bổ sung về lại, nhưng cũng phi thường phiền phức.
Loại lực lượng tinh thần kết tinh sau khi tẩy đi dấu ấn có thể cho phù thủy khác sử dụng, còn có thể nhanh chóng bổ sung lực lượng tinh thần, là báu vật hiếm thấy, vẫn luôn là một loại vật ngang giá cao cấp, chỉ lưu chuyển trong phạm vi phù thủy hóa tinh trở lên.
Đối với Phù Nhị vừa hóa tinh, phần lễ vật này khá quý giá.
“Đừng chối từ, đây là vật cậu nên được. Ta vẫn chưa cảm ơn cậu về huyết mạch tinh thạch lần trước. . .” Phù Nhị cắt ngang lời Lôi Lâm.
“Cảm ơn. . .”
Lôi Lâm có chút trầm mặc, cuối cùng chỉ trả lời một câu.
. . .
Một chiếc xe ngựa màu đen, chậm rãi từ cửa lớn pháo đài cổ Huyết Xà chạy ra.
Trong buồng xe vàng son lộng lẫy, Lôi Lâm nhìn chiếc hộp trên tay, trên mặt hiện ra vẻ cười khổ.
“Cũng coi như là có ý. . .” Hắn khẽ thở dài, vào thời điểm phong ba quỷ bí này mà vẫn có thể nhớ tới hắn, không khỏi khiến đáy lòng Lôi Lâm dâng lên một chút hảo cảm.
Không chỉ như vậy, ngay cả bộ xe ngựa này cũng là do Phù Nhị nhìn thấy một mình Lôi Lâm đến đây nên đưa cho hắn thay đi bộ.
“Sau này có năng lực sẽ giúp cô một chút!”
Lôi Lâm âm thầm hạ quyết định trong lòng.
. . .
“Xác định mục tiêu ở bên trong sao?”
Mà ở cách đó không xa, mặt đất khẽ nhúc nhích. Hai cái bóng màu vàng hiện ra: “Đã xác định rồi, ngồi ở trong chính là huyết mạch hầu tước của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi —— Lôi Lâm!”
Một giọng nói có chút khàn khàn vang lên.
“Hắc hắc. . . Đây là phù thủy mà liệp ma giả đại nhân từng âm thầm ra giá cao treo giải thưởng! Đồng thời thực lực mới chỉ là hoá lỏng!”
Người nói chuyện trước lập tức cười lạnh nói.
“Đã chuẩn bị kỹ càng rồi, một khi đối phương tiến vào phạm vi chúng ta phục kích sẽ lập tức động thủ!” Trong giọng nói khàn khàn mang theo vẻ khát máu.
“Hả? !”
Lôi Lâm đang ngồi trong xe ngựa nhắm mắt dưỡng thần lại bỗng nhiên mở mắt ra, lộ ra một nụ cười cân nhắc.
“Lại có người muốn đối phó với ta?”
Tuy rằng không nghe thấy đối thoại, nhưng dựa vào năng lực trinh trắc khủng bố của chíp, Lôi Lâm có thể phát hiện ra cạm bẫy trong rừng cây cách đó không xa.
Cho dù đối phương đã rất cẩn thận bố trí ba tầng vu trận ẩn nấp khí tức, nhưng Lôi Lâm nhìn tới thì những vu trận này đều giống cái sàng vậy, đầy rẫy lỗ thủng.
Đặc biệt gợn sóng phù thủy ẩn giấu trong vu trận lại càng giống bó đuốc trong đêm tối vạy.
“Vu Lợi An!” Hắn trầm thấp hô một tiếng.
“Chuyện gì vậy? Hầu tước đại nhân?” Người đánh xe ở bên ngoài lập tức lên tiếng đáp.
“Duy trì tốc độ này, ở phía trước chúng ta còn có mấy người bạn cần chiêu đãi!” Lôi Lâm trầm thấp đáp. Mà hắn có thể khẳng định phù thủy đối diện đã nghe hiểu rồi.
“Tuân mệnh! Đại nhân!” Sau khi nghe được tin tức này, Vu Lợi An vẫn rất ổn định đánh xe, giống như không hề lo lắng một chút nào.
Xe ngựa xa hoa dùng tốc độ cố định tiến lên, giống như không hề có cảm giác địa tiếp tục đi trên con đường bên cạnh rừng cây kia.
“Ầm!”
Một hỏa cầu màu vàng đánh tới, phá hủy thành xe xe ngựa, trong nháy mắt đánh cho xe ngựa chia năm xẻ bảy, bánh xe bay ra ngoài.
Mà ở bên ngoài, một tầng sương mù mỏng lập tức cuốn tới, ngăn cách một mảnh địa vực này ra.
Vài bóng người màu đen lập tức đánh về phía xe ngựa, trong đó có một thân ảnh giơ cao chuỳ sắt lớn, trực tiếp nện xuống!
Ầm ầm ầm! Giống như động đất xảy ra vậy, búa lớn mang theo sóng gợn quỷ dị không chút lưu tình đánh xuống xe ngựa, đập ra một hố to trên mặt đất.
“Hả? Không có?” Tiếng nói chuyện chính là giọng một đứa trẻ, thân hình cũng chỉ lớn cỡ đứa nhỏ bảy, tám tuổi, lại giơ chuỳ sắt khổng lồ còn to hơn cả mình, nhìn có chút buồn cười.
” “Rèn luyện giả- Mễ Á” ? Dường như ta và các hạ vốn không có thù oán gì mới đúng!”
Rất nhiều xúc tu màu đen trải rộng toàn trường, Lôi Lâm nhấc theo người đánh xe run lẩy bẩy từ trong bóng đen đi ra.
“Hì hì! Ta muốn giết ngươi còn cần lý do sao?”
Mễ Á xốc mũ trùm lên, lộ ra một gương mặt bé gái tầm bảy, tám tuổi, trên gương mặt hẳn là đầy vẻ ngây ngô, lúc này lại có thêm vẻ khát máu.
Rèn luyện giả Mễ Á là đạo phỉ tiếng tăm lừng lẫy ở toàn bộ trung bộ đại lục, có thực lực phù thủy hóa tinh đỉnh cao, trên người cõng rất nhiều lệnh truy nã, nghe đồn dưới vẻ ngoài như bé gái này là một con cự thú hung tàn khủng bố, đã từng dùng chuỳ sắt đập chết toàn bộ người của một gia tộc phù thủy, bất luận nam nữ già trẻ, đềubiến thành một bãi thịt nát.
“Còn có mấy vị này, cũng báo danh đi chứ?” Lôi Lâm lại nhìn những bóng đen khác, vô số hạt nguyên tố căn bản tạo thành tấm khiên, trôi nổi ở trước mặt hắn.
“Người ám sát Hi Nhĩ!” “Bạo hùng Phí Ân!” . . .
Mấy phù thủy lần lượt báo ra tên thật, đều là nhân vật hung danh lan xa, không hề che giấu thả ra gợn sóng hóa tinh trên người.
“Cũng thật là đã để mắt ta. . .” Lôi Lâm cười lắc lắc đầu, nhưng lập tức động thủ!
“Đi chết đi!”
Hắn đưa tay ném người đánh xe đi, giống một bao cát đập về phía Mễ Á, trên tay còn đồng thời ném ra mấy ống thuốc.
” Thuốc tổ hợp vu thuật cấp ba —— Thiên hỏa liêu nguyên!”
Ngọn lửa rừng rực, lập tức hình thành một bức tường lửa trước thân hắn, ngăn Tịch Nhĩ và Phí Ân ở một bên.
Mà một chỗ khác, người đánh xe bị Lôi Lâm ném đi, trên người cũng sinh ra biến hóa kỳ dị.
Mễ Á ở trước mặt hắn lại liều mạng xoay một chiếc búa tạ trực tiếp đập tới, nhìn dáng vẻ là muốn nghĩ trực tiếp đánh cho người đánh xe này thành thịt vụn.
Chỉ thấy người đánh xe bị Lôi Lâm ném đi đang ở giữa không trung lại móc ra một thanh chủy thủ màu vàng, khí chất cả người lập tức thay đổi đổi, từ vẻ sợ hãi rụt rè biến thành hung tàn điên cuồng, giống như từ một con thỏ nhu nhược biến thành con cọp vậy.
“Rèn luyện giả Mễ Á?” Hắn cười lạnh một tiếng, thân thể mềm mại giống như rắn, dựa vào động tác vặn vẹo mà người thường không thể nào làm được, né tránh búa lớn, hung hang đâm chủy thủ vào trong lồng ngực Mễ Á.
Vù!
Một tầng màng ánh sáng màu vàng từ trên người Mễ Á nổi lên, lại bị chủy thủ mạnh mẽ cắt vào, hình thành chỗ lún kinh người.
Răng rắc! Hầu như chỉ trong nháy mắt, thiên phú phòng ngự vu thuật của Mễ Á bị chủy thủ công kích thành mảnh vỡ.
Chủy thủ sắc bén lập tức không chút lưu tình chém rách da Mễ Á, đâm lưỡi dao sắc tới lồng ngực đối phương, cắt ra huyết nhục tiến vào nội tạng.
Nhìn thấy máu đỏ tươ trào ra, trên mặt người đánh xa hiện ra vẻ vui mừng.
Mà vào lúc này, hắn lại nhìn thấy vẻ mặt điên cuồng của Mễ Á, trong lòng bỗng nhiên căng thẳng.
“Chết đi cho ta!” Mễ Á buông búa lớn ra, hai tay cầm lấy chủy thủ, cả người hung hăng va chạm về phía trước!
Răng rắc! Răng rắc!
Tiếng xương cốt nổ tung từ trên thân người đánh xe truyền đến, trên mặt hắn mang theo kinh ngạc, một đường thổ huyết bay ngược về sau.
” Vu Lợi An – Rắn không có xương ? !” Trên người Mễ Á có một tầng màng thịt không ngừng nhúc nhích, nối liền nội tạng và vết thương, trong mắt nhìn Vu Lợi An không hề che giấu vẻ hận thù.
“Không hổ là phù thủy luyện thể nghe đồn đã từng ngâm trong đầm lầy ăn mòn! Với thực lực của ta và cả ma khí cũng không thể một đòn giết chết!”
Lúc này gương mặt người đánh xe đã điều chỉnh rất nhỏ, từ trên người tỏa ra gợn sóng hoá lỏng, bất ngờ cũng là một phù thủy!
Không, phải nói là một tên thuật sĩ cao cấp có thực lực đạt đến hoá lỏng.
Vu Lợi An- Rắn không có xương chính là một trong mấy thuật sĩ cao tầng nhất trong Phù Nhị gia tộc, nổi danh vì khả năng ám sát, là tồn tại khiến cho kẻ địch nghe tiếng đã sợ mất mật.
“Đáng chết, ta biết kế hoạch của người chim kia không ổn mà!”
Mễ Á biến sắc, “Lập tức lui lại!”
Tịch Nhĩ cùng Phí Ân liếc mắt nhìn nhau, trên mặt hiện ra vẻ do dự.
Cho dù Vu Lợi An cùng Lôi Lâm sóng vai cùng một chỗ, cũng chỉ là hai phù thủy hoá lỏng, mà bọn hắn lại là cường giả hóa tinh đã thành danh nhiều năm, làm sao có khả năng xám xịt rút đi như thế?
Nhưng tiếp đó, sắc mặt của bọn hắn lại cuồng biến.
“Hí!”
Một bóng mờ huyết xà khủng bố bỗng nhiên đánh đến ngoài lớp sương mù, toàn bộ vu trận lập tức bị công phá.
Từng phù thủy mặc áo bào màu đỏ sậm, bên trên còn có hoa văn thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà, bao chặt nơi này, cầm đầu chính là Phù Nhị vừa lên cấp hóa tinh.
” Đoàn thuật sĩ Huyết Xà? !”
Hi Nhĩ hô khẽ một tiếng, cũng biết chuyện ngày hôm nay đã gặp khó khăn.