Chương 842: Chấp pháp quan (1)
Bởi xảy ra chuyện như vậy, đường về Lôi Lâm cũng bị lỡ, đành trở về pháo đài cổ Huyết Xà nghỉ ngơi.
“Chuyện lần này, cảm ơn cạu!”
Phù Nhị ngồi bên cạnh Lôi Lâm, tự mình châm trà, trên mặt lộ vẻ cảm kích.
Đối phương rõ ràng là đến vì phía pháo đài cổ Huyết Xà, ngăn chặn Lôi Lâm chỉ là nhất thời nảy lòng tham, nếu không phải Lôi Lâm ra tay, sáu phù thủy hóa tinh đồng thời làm khó dễ, e là pháo đài cổ Huyết Xà vì bất ngờ không kịp đề phòng cũng sẽ tổn thất nặng nề.
“Không có gì, làm bạn bè với nhau, chúng ta trợ giúp lẫn nhau cũng là chuyện đương nhiên!”
Lôi Lâm cười nói.
“Chỉ là bạn bè thôi sao?” Trên mặt Phù Nhị lóe lên vẻ thất vọng.
Lời này lập tức khiến Lôi Lâm có chút lúng túng, đành chuyển đề tài: “Cho dù là các khách mời khác, cũng tuyệt đối không cho phép đám tội phạm truy nã kia càn rỡ như thế. . .”
Trong một trận chiến ngày hôm qua, ngoại trừ Phí Ân bị Lôi Lâm bắt làm tù binh ra, năm phù thủy hóa tinh khác đều mất mạng, sau khi chiến tích khủng bố này truyền ra, lập tức khiến tập thể thất thanh, thậm chí tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi cũng vì thế mà náo động.
Tù binh Phí Ân duy nhất tự nhiên bị áp giải về tổng bộ, mà chiến lợi phẩm lại do Lôi Lâm chiếm phần lớn.
So với Phù Nhị còn phải chăm lo tới gia tộc, hắn có vẻ ung dung hơn nhiều, chỉ cần thu được thì toàn bộ là của mình, quả thực chính là phát tài, thậm chí còn có rất nhiều kinh hỉ.
Mà điểm duy nhất khiến Lôi Lâm có chút không rõ chính là tại sao Phù Nhị không mời khách mời khác đến đây cùng bắt đối phương.
Chỉ cần có thể mời thêm mấy vị thuật sĩ cao cấp, lúc trước Lôi Lâm cũng sẽ không bị ép phải lộ ra thực lực.
“Bọn hắn à. . .” Trên mặt Phù Nhị hiện ra nụ cười khổ, cả người nhìn lại có chút điềm đạm đáng yêu.
Nhìn thấy vẻ mặt này của cô, Lôi Lâm lập tức ngậm miệng không nói, cũng đoán được một số chuyện.
Trước đây tính cách của Phù Nhị tuyệt đối là coi trời bằng vung, lại có một lão sư mạnh mẽ thích bao che khuyết điểm, khẳng định đã đắc tội không ít người. E là những người này đều hi vọng nhìn chuyện cười của cô thêm một chút.
Đồng thời, trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi có rất nhiều phe phái, gần đây còn đối mặt với mây đen là chiến tranh. Xuất hiện tình huống bất ổn, trong hoàn cảnh này, thậm chí ngay cả một ngoại viện đáng tin Phù Nhị đều không tìm được, quyền lực đấu đá thường thường khủng bố hơn cả chiến tranh.
“Thế cuộc đã xấu đến mức này rồi sao?” Lôi Lâm sờ sờ cằm.
“Đúng, hiện tại người duy nhất ta có thể tin tưởng chỉ có cậu!”
Hai mắt Phù Nhị đỏ lên, tựa trên bả vai Lôi Lâm.
“Trước tiên tạm dừng một hồi!” Lôi Lâm cười khổ lắc đầu một cái, “Cô muốn tố khổ ta có thể hiểu, nhưng cô lại thả bột phấn sồi ký sinh trong ngọn nến là có ý gì?”
Sồi ký sinh là một loại thực vật quý giá của phù thủy thế giới, được coi là tượng trưng cho tình yêu, bột phấn của nó thường được dùng làm thuốc trợ hứng.
Đối với phù thủy, nó còn có hiệu dụng thần dị tăng cao xác suất thụ thai, bởi vậy rất được ưa chuộng.
Phù Nhị tức giạn ngồi sang một bên, trên mặt hiển nhiên không có vẻ áy náy gì, chỉ có thẹn quá thành giận thôi.
Nếu biết Lôi Lâm là dược tề tông sư, lại có kỹ thuật duy trì sinh mệnh hạt giống khiến Mê Lan Tháp bó tay toàn tập, cô làm như vậy đương nhiên là không muốn mạnh mẽ động thủ, nhưng vẻ ám chỉ đã hết sức rõ ràng.
Lôi Lâm lại giả làm kẻ ngu, khiến cô tức đến mức không muốn gặp lại đối phương.
“Gia chủ! Tổng bộ tin tức truyền đến!”
Vào lúc này, cửa lớn kéo dài, Vưu Lợi An đi vào, hóa giải tình cảnh lúng túng.
“Nơi này đều không phải người ngoài. Nói đi!” Phù Nhị gật đầu, ở trước mặt người khác, cô lại khôi phục vẻ uy nghiêm lúc trước.
Vưu Lợi An nhìn Lôi Lâm một chút, trong đôi mắt lóe lên một tia chợt hiểu, nhưng trên mặt vẫn mang theo nghiêm túc.
“Căn cứ vào mệnh lệnh từ tổng bộ, Lôi Lâm các hạ sắp trở thành chấp pháp giả của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, phụ trách dò xét tất cả khu vực! Có quyền lực đánh giết đối với huyết mạch quý tộc hầu tước trở xuống, cho dù là hầu tước quý tộc trở lên cũng có quyền lực bắt giữ!”
“Chuyện này. . .” Phù Nhị hầu như có chút không dám tin tưởng.
“Bọn họ muốn đặt cậu lên giàn lửa!” Cô liếc mắt là đã nhìn ra dự định của cao tầng.
“Thế nhưng đối với ta thì sẽ không có bất kỳ sự lựa chọn nào khác, không phải sao?” Lôi Lâm nhún nhún vai.
“Căn cứ vào mệnh lệnh tổng bộ, hầu tước ngài nhất định phải mau chóng đi tới tổng bộ nhận nhận lệnh!”
Vưu Lợi An hơi khom người, chấp pháp quan của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi đương nhiên có quyền lực rất lớn, nhưng chỉ cần không chú ý một chút là sẽ đắc tội với một đám người, đối với tiền đồ của Lôi Lâm, hắn không quá để ý.
Nhưng nếu như nhận lệnh, chứng tỏ tình huống trong toàn bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi đã không ổn rồi, thậm chí đến mức độ cần Lôi Lâm là người ngoại lai đến xử lý.
“Nhìn tình huống này thì ta nhất định phải rời đi!”
Lôi Lâm đứng lên, ôm ôm Phù Nhị, “Ta đi đây!”
“Ừm! Sau đó ta cũng sẽ đi tới chô lão sư ở tổng bộ, chính cậu phải cẩn thận!“Lần này hai mắt Phù Nhị thật sự đỏ lên.
“Yên tâm! Người có thể tính toán ta, hiện tại đã rất ít rồi!” Lôi Lâm cười phi thường tự tin.
. . .
Đầm lầy Lân Hỏa , trong tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi.
Trụ sở của Cát Nhĩ Bá Đặc vẫn nhỏ hẹp giống lúc trước, trên vách tường hai bên thậm chí có một vòng nấm mốc màu xanh.