Chương 843: Chấp pháp quan (2)
Nếu như không phải đi qua dưới nền đất, thậm chí Lôi Lâm không dám tin tưởng đây chính là phủ đệ của một vị phù thủy Thần Tinh .
Trong thư phòng, Lôi Lâm nhìn thấy Cát Nhĩ Bá Đặc công tước.
“Lão sư!” Lôi Lâm cung kính hành lễ.
“Ừm! Lại lên cấp hóa tinh, không tệ! Không tệ!” Cát Nhĩ Bá Đặc gật gù, ánh mắt chẳng khác nào tia chớp ra quét rất lâu trên thân Lôi Lâm.
“Chỉ là may mắn mà thôi!” Vào lúc này Lôi Lâm đương nhiên phải đẩy công lao vào vận may mịt mờ.
Cũng may Cát Nhĩ Bá Đặc cũng không truy cứu nhiều.
Ông ta cầm lấy bút lông ngỗng trên bàn, xoạt xoạt viết cái gì đó trên một tấm giấy bằng da dê, cuối cùng còn dùng con dấu của mình khắc xuống bí pháp dấu ấn.
“Cho trò! Bắt đầu từ bây giờ, trò chính là chấp pháp quan ở Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi!”
Cát Nhĩ Bá Đặc đưa nghị định bổ nhiệm vừa viết xong đưa cho Lôi Lâm, khóe miệng lộ ra một nụ cười trào phúng: “Gần đây trong tổ chức chúng ta xảy ra một ít chuyện, cần trò quan tâm một hồi!”
“Đã biết rồi, lão sư!” Lôi Lâm thầm thở dài.
Nếu như tại trước đây, Cát Nhĩ Bá Đặc hiển nhiên sẽ càng tìm căn nguyên hỏi ngọn nguồn, tuy rằng hắn cũng chuẩn bị danh nghĩa tương ứng, nhưng không nghĩ tới đối phương lại nhẹ nhàng bỏ qua như vậy.
Đặc biệt nhìn trên người Cát Nhĩ Bá Đặc còn không cởi toàn bộ trang phục phòng hộ ra, Lôi Lâm giật mình, ngoài miệng hỏi thăm: “Chuyện về thế giới Luyện Ngục. . .”
“Ừm! Chúng ta đã phát hiện ra không gian quỹ tích của nó, chỉ cần lại tốn thêm một chút thời gian, tìm được tọa độ thế giới chỉ là vấn đề thời gian!”
Hai mắt Cát Nhĩ Bá Đặc toả sáng, thậm chí có dấu hiệu muốn khua tay múa chân.
” Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi chúng ta tìm kiếm mấy ngàn năm, lần này rốt cục đã tìm tới dấu chấm, chỉ cần đi vào thế giới Luyện Ngục, thuật sĩ Khoa Mạc Âm chúng ta không chỉ vĩnh viễn không cần lo lắng vấn đề huyết mạch suy kiệt, còn có có thể đột phá ràng buộc thuật sĩ, lên cấp cao hơn. . .”
Lôi Lâm trầm mặc, nhìn lão sư lộ vẻ vui mừng, có chút nói không ra lời.
Hắn có chíp là lá bài tẩy, còn có hi vọng là thế giới Hàn Băng ở Ám Cực Vực, tự nhiên không giống thuật sĩ ở Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, có lý giải càng sâu sắc hơn và lĩnh hội đau khổ đối với loại huyết mạch ràng buộc này.
Bây giờ nhìn lại, mấy ngàn năm khổ sở chờ đợi còn có kỳ vọng, đã kéo Cát Nhĩ Bá Đặc lún vào.
Đối với ba vị trưởng lão hiện tại, chiến tranh gì đó đều là chó má, dù Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi sắp diệt vong, đứng trước thế giới Luyện Ngục thì cũng không đáng nhác tới.
Bởi vậy, Cát Nhĩ Bá Đặc mới để hắn dễ dàng qua ải như thế.
“Được rồi, trò mau ra tay, lúc cần thiết có thể nhờ Lộ Tây cùng La Tân giúp đỡ! Ta còn có thí nghiệm muốn làm. . .”
Cát Nhĩ Bá Đặc hiển nhiên phi thường vọi, trong thời gian nói chuyện với Lôi Lâm này, bí pháp dấu ấn trên tay đã sáng lên nhiều lần, cuối cùng thậm chí trực tiếp đuổi Lôi Lâm ra, tiếp theo khẳng định sẽ lại nhào vào phòng thí nghiệm.
Không biết tại sao, nhìn Cát Nhĩ Bá Đặc như vậy, Lôi Lâm lại có cảm giác bị đè nén.
Trời muốn khiến người diệt vong, trước đó tất sẽ khiến người điên cuồng, tuy rằng đây là cách ngôn kiếp trước của hắn, nhưng áp dụng ở chỗ này cũng vẫn đúng.
Dưới tình huống chiến tranh đến gần mà mấy phù thủy Thần Tinh có sức chiến đấu mạnh nhất lại đóng cửa không ra, cũng khó trách đối phương lại hung hăng đến đánh tới cửa rồi.
Lôi Lâm ngầm cười khổ trong lòng, nhưng cũng không có bất kỳ biện pháp nào.
Sức chiến đấu Thần Tinh không lộ diện, bọn họ để đám người dưới làm, hiện tại tuy rằng Cát Nhĩ Bá Đặc giao một phần quyền lực cho hắn, nhưng rõ ràng cũng là việc phỏng tay.
“Phái Khắc! Anh mang theo thủ hạ đắc lực, lập tức chạy tới tổng bộ!”
Cát Nhĩ Bá Đặc chỉ cho hắn một danh nghĩa, nhưng thủ hạ lại không có mấy người , khiến cho Lôi Lâm không biết nên nói gì.
May là trong lãnh địa của mình, hắn cũng bồi dưỡng được mấy nhân tài, hiện tại liền đến có thể sử dụng được.
Khoa Mạc Âm thuật sĩ hầu tước trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi có địa vị giống như tiểu chư hầu, dưới trướng cũng có rất nhiều thuật sĩ nương nhờ, nếu như thời gian càng thêm lâu một chút, thậm chí Lôi Lâm có thể tự mình thành lập một đoàn thuật sĩ tinh nhuệ ra, tin tưởng sẽ không kém đoàn thuật sĩ Huyết Xà.
“Tuân mệnh! Chủ nhân!”
Giọng nói của Phái Khắc thông qua bí pháp dấu ấn rất ổn, lại mang theo quyết tâm, hiển nhiên cũng đã thu được tin tức.
“Rất tốt, ta ở trang viên chờ anh!”
Lôi Lâm còn nói vài câu nữa rồi mới chủ động cắt đứt liên hệ.
Là hầu tước, trong tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi hắn cũng có một trang viên, phương tiện bên trong tuy rằng không sánh được tới tháp phù thủy ở Hắc Bảo, nhưng cũng đủ cho thuật sĩ cao cấp bình thường sử dụng.
Càng quan trọng chính là, những phương tiện này đều không cần trả giá, không cần Lôi Lâm tốn một viên ma thạch nào!
Bởi vậy, Lôi Lâm vẫn giữ lại trang viên này, coi như điểm dừng chân ử tổng bộ.
Đuổi hai phù thủy canh giữ đi, Lôi Lâm đi tới phòng của mình, rơi vào trầm tư ở.
Một lúc sau, hắn vung tay lên, rất nhiều vật phẩm hiện lên đi ra, trên bồn chứa đều dập dờn ma lực khủng bố, cả gian phòng đều tỏa ra ánh sáng lung linh lên.
Những thứ này đều là chiến lợi phẩm của hắn, đối thủ lần này là phù thủy hóa tinh, nội tình cũng vô cùng phong phú, cho Lôi Lâm kinh hỉ không nhỏ.