Chương 860: Đột phá phòng ngự (2)
“Đang vận chuyển lực lượng Đa Tí, dự đoán thời gian tối đa: 3 phút 57 giây!”
Nhìn chíp nhắc nhở, Lôi Lâm cũng không chút khách khí tăng sức mạnh thân thể đến cực hạn, va chạm cùng Lam Sơn Vương.
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Một bóng người màu xanh lục cùng một bóng người nửa trong suốt, mang theo từng ánh sáng màu xanh lam không ngừng va chạm.
Bọn hắn đánh ra mỗi một quyền, mỗi một chân, dường như đều có thể xé rách bầu trời , khiến cho đại địa không ngừng run rẩy
Tiếng nổ vang chói tai mà sắc bén không ngừng từ vị trí va chạm giữa hai người tản mát ra, tình cờ tiêu tán đi ra ngoài, lập tức chính là một một khu vực lớn biến mất.
Ầm! Một nắm đấm được khôi giáp nửa trong suốt bao quanh hung hăng đánh tới trước ngực Lôi Lâm, một tảng vảy bắn ra, hào quang màu xanh sẫm bùng lên.
Sắc mặt Lôi Lâm đỏ lên, một tay trên đột nhiên hiện ra một điểm sáng màu đen.
“Ngón Tay Tử Vong!”
Giống Tử Thần giáng thế, ánh sáng tử vong khủng bố bùng lên! Bởi khoảng cách quá gần, Lam Sơn Vương muốn tránh cũng không được.
Tuy rằng đang rơi vào tình trạng nguyên tố áp chế nhưng đối phương dù sao chỉ là một phân thân, không phải bản thể ở đây, bởi vậy nếu như Lôi Lâm dùng một lượng lực lượng tinh thần khổng lồ thì vẫn có thể mạnh mẽ đột phá lực lượng linh hồn phong tỏa của đối phương, hội tụ đến hạt nguyên tố căn bản.
Mà Lôi Lâm vẫn giữ chiêu này làm lá bài tẩy, một là bởi vì không có nhiều cơ hội, chỉ có thể đánh ra mấy lần vu thuật cấp ba, thứ hai chính là muốn dụ dỗ Lam Sơn Vương mắc câu.
Hắn vẫn có chút nhớ mãi không quên đối với tư liệu về số liệu của đối phương.
“Mày không tuân quy củ!”
Từ trên nét mặt Lam Sơn Vương, Lôi Lâm nhìn ra ý này, nhưng lại không để ý chút nào, trước đó hắn cũng không ước định với đối phương là nhất định phải dùng sức mạnh vật lý để quyết thắng bại, đồng thời đối phương còn một phù thủy Thần Tinh còn chạy tới đối phó hắn, đây còn là bước ngoặt sinh tử, tuân thủ quy củ gì chứ?
Mà Lôi Lâm lại thông qua sức mạnh thân thể giả tạo lúc trước vẫn cố gắng thể hiện ra để thành công lừa Lam Sơn Vương vào bẫy.
Chỗ kinh khủng nhất của phù thủy Thần Tinh là bọn hắn dùng lực lượng linh hồn triển khai ra vu thuật! Đây là căn bản phù thủy.
Mà nhìn thấy Lam Sơn Vương tức đến nổ phổi chuẩn bị so đấu sức mạnh cùng hắn, Lôi Lâm suýt chút nữa đã không nhịn được mà bật cười.
Ánh sáng tử vong hầu như chỉ trong nháy mắt đã đi tới trước mặt Lam Sơn Vương, va chạm cùng khôi giáp nửa trong suốt.
“A…” Lam Sơn Vương gào thét, ngôi sao hư không sau lưng run rẩy, lượng lớn ánh sáng màu lam rơi xuống, hội tụ đến áo giáp của chính mình.
“Ầm!” “Ầm!”
“Lực lượng Đa Tí hoàn toàn bạo phát! ! !” Lôi Lâm sao có thể bỏ qua cơ hội này? Hắn lập tức gào thét, phóng thích ra toàn bộ sức mạnh từ lực lượng Đa Tí ra ngoài.
Cảm thụ sức mạnh gần như cuồn cuộn không ngừng trong cơ thể, Lôi Lâm điên cuồng trùng kích phòng ngự của Lam Sơn Vương.
Nắm đấm to lớn không chút lưu tình nện nên áo giáp, khiến màng ánh sáng trong suốt run rẩy.
Răng rắc! Răng rắc!
Trong ánh mắt khó tin của Lam Sơn Vương, áo giáp trên người ông ta ầm ầm nổ tung, ánh sáng tử vong màu đen bắn xuyên ngực ông ta, từ phía sau lưng bắn ra một mũi tên máu.
“Linh hồn vòng phòng ngự của mục tiêu bị công phá, đang thu thập số liệu!” Chíp lập tức nắm lấy cơ hội này, ghi chép lượng lớn số liệu, thậm chí ngay cả dòng máu của đối phương đều bị Lôi Lâm thu lấy.
“Bóng đen lao tù! Sương mù kết giới!”
Nhìn Lam Sơn Vương chật vật rút lui, Lôi Lâm lại đánh ra một chiêu nữa.
Sương mù màu đen không ngừng sinh ra, bao trùm toàn bộ Lam Sơn Vương vào, đại địa nứt ra, từng nham thạch màu vàng hiện lên, hình thành lao tù to lớn, đem khói đen phong ấn lại ở bên trong.
“Hai tầng sương mù thuật thức, còn gia nhập kết cấu bí tỏa, ít nhất có thể ngăn cản đối phương ba phút!”
Lôi Lâm không ham chiến chút nào, lập tức xoay người rút đi.
Ngón Tay Tử Vong khiến cho đối phương bị thương không quá nặng, hơn nữa đối phương còn là phân thân của phù thủy Thần Tinh , trên người khẳng định cất giấu lá bài tẩy, hiện tại bị chọc giạn tới hai lần e là sẽ điên cuồng mà bộc phát ra, lúc này Lôi Lâm cũng không muốn liều chết cùng đối phương.
Bởi vậy, hắn lập tức hóa thành một bóng đen, nhanh chóng biến mất ở chiến trường.
Ầm ầm!
Hai phút sau, một thanh kiếm lớn màu xanh lam cắt ra đỉnh lao tù, giống dãy núi đổ xuống đất lại bị chém ngang.
Vô số đất đá tung toé, sương mù tản ra, lộ ra Lam Sơn Vương với hai mắt đỏ ngầu.
“Lôi Lâm! Lôi Lâm! Lôi Lâm! ! ! Ta muốn giết mày!”
Ông ta gào thét, nhưng nhìn thấy chung quanh đã không còn thân ảnh của đối phương, lập tức phẫn nộ rít gào lên.
Theo tiếng hú của ông, quang kiếm khổng lồ màu xanh lam quét ngang, tàn phá đại địa chung quanh.
Đất đá tung tóe, đại địa nứt ra, cảnh tượng như ngày tận thế tới…
Tất cả những thứ này đều không quan hệ với Lôi Lâm.
Sau khi trốn ra một khoảng cách, hắn lập tức thay đổi phương hướng, đồng thời bắt đầu mệnh lệnh chíp xóa đi dấu vết trên người mình.
Sau mấy lần tinh chế xong, Lôi Lâm đi đến một sơn động vừa mở ra.
“Chủ nhân!”
Trong ánh sáng u ám, một mỹ nữ vóc người lồi lõm quỳ gối hành lễ với Lôi Lâm, phía sau còn có một nhóm người Phái Khắc.
“Ừm! Xem ra ngươi đã thành công cứu bọn họ ra, làm rất tốt!”