Chương 861: Nguy cơ to lớn (1)
Vị nữ phù thuỷ này chính là Tháp Na Toa.
Là phù thủy hóa tinh ở vùng đất bị lãng quên, thân phận của cô ta phi thường mẫn cảm, vẫn chỉ có thể là lực lượng trong tối của Lôi Lâm.
Trong mấy lần tác chiến tiêu diệt phản đồ, Tháp Na Toa cũng âm thầm ra tay.
Mà lần này sau khi phát hiện dị biến ở Bá Ba gia tộc, Lôi Lâm lập tức ra lệnh cho Tháp Na Toa cứu các phù thủy trong pháo đài cổ ra.
“Phái Khắc! Báo cáo thương vong!”
Dù là như vậy nhưng bộ hạ của hắn vẫn không tránh được chuyện tử thương một ít, nhưng dù sao cũng hơn là toàn quân bị diệt.
“Chủ nhân, lần này chúng ta có hai thuật sĩ cấp ba chết trận, trong đó còn có một vị hoá khí…” Sắc mặt Phái Khắc không được tốt, hiển nhiên tổn hại lần này không nhẹ.
Sau khi cẩn thận nghe xong, Lôi Lâm thở dài.
Phù thủy thế giới luôn tràn ngập nguy hiểm, phù thủy chuyên phụ trách chiến đấu mỗi ngày đều đang chạm đến ngưỡng cửa tử vong, một số thuật sĩ cũng đã sớm coi nhẹ.
Nhưng hắn thân là chúa công, không thể không nói mấy lời được.
” Thuật sĩ lần này đi theo ta mà chết trận, gia tộc của bọn hắn đều nhận được nên được trợ cấp, ta lấy danh Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ thề!”
Lôi Lâm giờ ba ngón tay lên, nói ra lời thề.
Những phong thần này sở dĩ đi theo hắn, ngoài việc hi vọng bản thân được cơ hội thì có rất nhiều người như Phái Khắc muốn vì gia tộc, bởi vậy, sau khi nghe thấy Lôi Lâm nói ra lời thề, tâm tình của đám người lập tức hòa hoãn hơn rất nhiều.
“Đồng thời, chuyện đã xảy ra ở Bá Ba gia tộc phi thường phức tạp, cho ta một địa điểm đơn độc, ta muốn liên lạc với tổng bộ!”
Biết rõ gặp nguy hiểm còn tự mình xông lên là hành vi của kẻ ngu si.
Sau lưng Lôi Lâm có chỗ dựa, tự nhiên là cần chỗ dựa xuất động, một kẻ chỉ là phân thân cấp ba, nếu như chạy trốn chậm một chút, thậm chí sẽ bị chặn giết ở đây.
Lôi Lâm có tự tin về thực lực của tổ chức mình.
“Gian phòng của đại nhân đã sớm an bài xong. Mời đi theo ta!” Tháp Na Toa dẫn Lôi Lâm đi tới nơi sâu trong hang động.
Mặc dù tạm thời mở ra chỗ ở, nhưng dùng vu thuật cải tạo mấy gian phòng cũng không phải vấn đề lớn lao gì.
Phái Khắc nhìn trên mặt Tháp Na Toa đeo vải đen che mặt, muốn nói lại thôi.
Mãi đến lúc này hắn mới biết chủ nhân của mình còn có một thủ hạ là phù thủy hóa tinh! Từ gợn sóng lạnh lẽo tản mát ra trên người đối phương, khiến cho một người có kinh nghiệm từng trải phong phú như hắn lập tức sinh ra cảm giác nguy hiểm.
Rốt cuộc chủ nhân của hắn còn ẩn giấu bao nhiêu lực lượng nữa?
Phái Khắc cảm thấy vị chủ nhân quen sáng tạo kỳ tích của mình lại có một tấm màn che bí ẩn phủ lên.
Đương nhiên, mơ màng thì mơ màng, muốn hắn tìm hiểu bí mật của chủ nhân là chuyện dù hắn chết cũng không dám, thậm chí ngay cả thân phận của người phụ nữ kia là gì hắn cũng không dám hỏi đến, đây mới là đạo lý làm thuộc hạ.
Không chỉ có hắn, các thuật sĩ khác cũng lập tức tiếp nhậnTháp Na Toa. Giống như cô ấy vốn là một phần tử trong đám bọn họ.
Mà có Tháp Na Toa tọa trấn, cứ điểm này lập tức trở nên ngay ngắn trật tự.
Sức mạnh to lớn vào thời khắc nguy hiểm này có thể tạo lòng tin cho người khác, dù là người bình thường hay phù thủy cũng đều là như vậy.
Trong hang động, một gian phòng dùng vu thuật hệ thổ mở ra, Lôi Lâm tìm một nơi sạch sẽ để ngồi xuống, lấy ra bí pháp dấu ấn trên eo để truyền tin, lật đến một tờ.
Hắn đưa tay điểm lên dấu ấn, ánh sáng màu đen lập tức bao trùm cả.
Mấy phút sau, sắc mặt Lôi Lâm trở nên nặng nề: “Lại không có phản ứng!”
Hắn lại tiếp tục vươn ngón tay, điểm lên dấu ấn: “Liên lạc viên! Tổng bộ! Có người ở đó không?”
Sau mấy lần thí nghiệm, hắn bất đắc dĩ thừa nhận, vị liên lạc viên mà tổng bộ chuyên môn phái cho hắn vốn nên thời khắc chờ đợi tin tức từ hắn lại tự ý rời vị trí.
Phát hiện này lập tức khiến Lôi Lâm cau mày.
Hắn ở miền trung đại lục cũng không có căn cơ gì, chỗ dựa duy nhất chính là Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, nếu như tổng bộ xảy ra đại sự gì, vậy hắn sẽ rất nguy hiểm, chỉ là thành Lam Sơn truy đuổi đã có thể khiến hắn suốt ngày chỉ có thể trốn trong cống thoát nước âm u, làm bạn cùng lũ chuột.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lôi Lâm lại lật đến một trang khác, dấu ấn của Tạp Toa cũng không thông, của Lộ Tây thì vẫn còn, nhưng căn bản không nói gì với Lôi Lâm. Chỉ là tùy ý nói xảy ra chút chuyện, tất cả hành động bên ngoài đều ngừng lại.
“Đình chỉ? Hiện tại dừng lại?”
Lôi Lâm cười lạnh, trực tiếp nhấn tắt bí pháp dấu ấn của Lộ Tây, từ trong giọng nói của đối phương thì e là tổng bộ thật sự đã xảy ra đại sự, không có năng lực phản ứng với bên ngoài.
Mà từ hành vi che che giấu giấu của đối phương có thể thấy bọn hắn vẫn không coi mình là người trong vòng, thời khắc mấu chốt còn nghi kỵ!
Nếu như tình báo không thông suốt sẽ hại chết người!
Sắc mặt Lôi Lâm trầm như nước suy tư một chút, mở ra một dấu ấn màu đỏ ngòm khác.
Sau một khoảng kết nối, đối diện rốt cục có đáp lại: “Là Lôi Lâm sao?”
“Là ta!” Âm thanh Lôi Lâm trầm thấp: “Phù Nhị, cô đã đến tổng bộ sao?”
“Đã đến rồi, Lôi Lâm! Tình huống bây giờ gấp vô cùng gấp gáp, tốt nhất cậu nên lập tức trở về, không cần lại ra ngoài!” Từ phía đối diện truyền đến giọng nói có chút hoảng loạn của Phù Nhị , khiến Lôi Lâm có chút giật mình.