Chương 863: Phong bạo chôn vùi (1)
Sự kiện lần này rõ ràng chính là một âm mưu, một âm mưu lớn nhằm vào Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi!
Đầu tiên là tung ra tọa độ thế giới, hấp dẫn ba vị thuật sĩ Thần Tinh, cùng lúc nhốt cả ba người bọn họ.
Sau đó lập tức để đại quân áp cảnh, đầu tiên là tạo thành hỗn loạn trước để thăm dò, nếu như xác định ba thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà cảnh giới Thần Tinh đều không ở đây, tiếp đến chính là cuộc chiến diệt tộc!
Trong thời điểm bấp bênh này, Lôi Lâm là một thuật sĩ cấp ba hóa tinh cũng chỉ là con kiến hơi lớn một chút thôi, bất lúc nào cũng có thể bị một cước giẫm chết!
“Nếu muốn không bị giẫm chết, thậm chí đi ngược dòng nước! Nhất định phải thoát khỏi vận mệnh giun dế!”
Trầm tư trong chốc lát, trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ kiên nghị.
“Dưới Thần Tinh đều là giun dế, nhưng nếu như lên cấp Thần Tinh thì sao?”
Ánh sáng gần như thực chất từ trong mắt Lôi Lâm bắn ra: “Chỉ có lên cấp Thần Tinh , mới có thể nắm vận mệnh của mình, không bị tùy ý vứt bỏ hoặc hủy diệt!”
“Chíp, việc thu thập số liệu cảnh giới Thần Tinh thế nào rồi?”
Lôi Lâm lập tức đặt câu hỏi.
“Keng! Thôi diễn cảnh giới Thần Tinh đạt34. 5%!” Chíp lập tức trả lời.
Vốn Lôi Lâm luôn rất chú ý tới nội dung ở phương diện này, nhưng bởi thiếu hụt hàng mẫu nên chỉ có tiến độ mười mấy phần trăm, lần này có phân thân Lam Sơn Vương làm mẫu nên tiến độ lập tức tăng cao.
Lôi Lâm nghĩ lại những trợ giúp để chính mình lên cấp Thần Tinh : “Xương ngón tay xà nữ đã sớm chuẩn bị kỹ, thí nghiệm đốt cháy huyết mạch cũng thôi diễn qua rất nhiều lần, tuyệt đối không có sai lầm, chỉ còn dư lại chíp thôi diễn về Thần Tinh !”
Ba chỗ dựa này đều là then chốt để Lôi Lâm có tự tin lên cấp Thần Tinh .
Mà chíp cung cấp thôi diễn về Thần Tinh cũng là một khâu phi thường then chốt: “Tiến độ hiện tại không đủ, ít nhất cần 50% trở lên, mới có thể tránh khỏi sai lầm khi xây dựng chất!”
“Một phân thân Thần Tinh làm hàng mẫu là đủ! ! !”
Trong đôi mắt Lôi Lâm lóe lên vẻ kiên định. Lật bàn tay một cái, một viên tinh thạch ở vị trí trung tâm có một lỗ nổi lên.
“Nếu như vẫn không được, thi cộng thêm cái này…”
Một phù thủy vừa hóa tinh lực lượng tinh thần. Nếu muốn thử nghiệm xây dựng chất, lên cấp Thần Tinh . Ít nhất còn cần khổ cực tích lũy mấy trăm năm, đương nhiên Lôi Lâm cũng biết điểm ấy, nhưng thời gian không chờ ai, đồng thời những lá bài tẩy hắn ấn giấu cũng đủ, thậm chí vượt qua những phù thủy hóa tinh có hơn trăm năm tích lũy kia!
...
Biên giới lãnh địa Bá Ba gia tộc, một phù thủy có mái tóc dài màu xanh lam, đôi mắt như ngôi sao, trên mặt mang theo lửa giận bạo ngược.
Mà trước mặt ông ta, đông đảo thuật sĩ cao cấp, cùng với rất nhiều quân đội phàm nhân đã máu chảy thành sông từ lâu.
Cách đó không xa còn có thể nhìn thấy một đường viền thành thị rất lớn, khói đen và lửa đỏ bắt đầu bốc lên, cư dân gào khóc, tiếng oán than dường như xuyên thấu tưởng lửa, đi tới trước mặt hắn.
Loại tâm tình oán hận này, còn là loại thống khổ tích lũy đến cực hạn, thậm chí có thể gợi ra năng lượng biến chất, sinh ra nhân vật đáng sợ!
So với kiếp trước của Lôi Lâm, ở thế giới năng lượng càng hoạt bát này, tất cả đều có thể xảy ra!
Thế nhưng Lam Sơn Vương không nhíu mày một lần. Giống như việc đồ diệt mấy trăm ngàn thậm chí hơn triệu người này chỉ đơn giản là đập chết một con ruồi hoặc là giẫm chết mấy con kiến, không đủ để lay động tâm tình của ông ta.
“Đã phá hủy bảy cái thành thị rồi, phàm nhân tử thương năm triệu trở lên, ngay cả thuật sĩ cao cấp đều chết trận hơn mười tên…”
Khóe miệng Lam Sơn Vương nổi lên nụ cười lạnh: “Mà Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi vẫn như chim cút rụt đầu, xem ra đám Cát Nhĩ Bá Đặc thật sự đã bị giam ở thế giới khác rồi…”
Mục đích lần đến này của ông ta đương nhiên không chỉ là vì Lôi Lâm, mà chủ yếu là muốn thăm dò phản ứng của phù thủy Thần Tinh của đối phương .
Nếu như đối phương còn ở đây, đâu thể nào để ông ta tàn phá như thế. Dựa vào tính tình nóng nảy của thuật sĩ, nói không chừng sẽ trực tiếp giết tới thành Lam Sơn. Nhưng hiện tại sao vẫn không có phản ứng gì?
Sức chiến đấu cao cấp của đối phương rõ ràng bị bắt dừng lại, thậm chí ngay cả những thuật sĩ cao cấp này tiếp viện này cũng đã hỗn loạn tưng bừng. Nên mới bị dễ dàng tàn sát như vậy.
“Vốn dự định để cỗ phân thân này bồi ở đây, bây giờ nhìn lại thì có vẻ mình thu hoạch được càng nhiều…”
Trong đôi mắt Lam Sơn Vương bắn ra vẻ tham lam không che giấu nổi, nhưng chợt sờ sờ khuôn mặt của chính mình, vẻ mặt lại lập tức âm trầm lại.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ ~” Ôn gta trầm thấp thốt lên cái tên làm ông ta bị thiệt lớn, thậm chí bồi thêm một tộc trưởng.
“Hy vọng mày có thể sống tiếp đến lúc ta công phá tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi…”
Lam Sơn Vương cười lạnh.
Đột nhiên, lông mày của ông ta khẽ nhíu, hai mắt mở trừng trừng.
“Loại khí tức gợn sóng này? ! Hắn còn dám xuất hiện ở đây?”
Vẻ mặt Lam Sơn Vương biến thành dữ tợn: “Nếu như mày muốn chết, thì ta sẽ thỏa mãn mày!”
Ầm! Cả người Lam Sơn Vương đều hóa thành một vầng sáng màu xanh lam, trong nháy mắt xẹt qua chân trời biến mất không còn tăm hơi, mà hơn nửa canh giờ sau, trong biển thi thể cách đó không xa mới có mấy thuật sĩ cấp thấp sợ hãi rụt rè bò ra, trên mặt bọn họ mang theo vẻ kinh hoàng, cũng không dám nhìn theo phương hướng của Lam Sơn Vương, mà lập tức ôm đầu rời đi, chuyện xảy ra ngày hôm nay sẽ trở thành ác mộng vĩnh viễn trong đời bọn hắn.