Chương 864: Phong bạo chôn vùi (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 864: Phong bạo chôn vùi (2)

Hẻm núi lớn TâyH.

Nơi này là một khu vực nguy hiểm cấp ba trong lãnh địa Bá Ba, từ vết nứt sâu trong cống ngầm, lúc nào cũng có thể có bão táp khủng bố thổi ra, bất kỳ sinh vật cấp bốn trở xuống nào rơi vào bão táp này đều không có hi vọng sống.

Mà lúc này Lôi Lâm đứng vách núi, cuồng phong gào thét, thổi vạt áo bào của hắn bay phần phật.

Xèo! Tiếng không khí nổ vang từ đằng xa truyền đến.

Chỉ là khí tức gợn sóng đã lập tức gợi ra phản ứng dây chuyền như biển gầm như, lượng lớn không khí bị gạt ra, hình thành chân không lĩnh vực trong chớp mắt.

Ầm! Thân thể Lam Sơn Vương vững vàng rơi xuống đất , hai hàng lông mày của ông ta dựng thẳng lên, nhìn chòng chọc vào Lôi Lâm, giống như đang sợ chỉ cần ông ta không chú ý một chút thì phù thủy gian xảo sẽ chạy trốn giống lần trước.

“Mày lại còn dám xuất hiện trước mặt ta? Ta có nên vỗ tay vì dũng khí của mày mà?”

Lực lượng linh hồn quét qua, sau khi xác định chung quanh không có phù thủy cấp bậc Thần Tinh mai phục, Lam Sơn Vương sờ sờ khuôn mặt của chính mình, tuy rằng trước đó nơi bị Lôi Lâm đã sớm không còn một tia dấu vết, nhưng cảm giác sỉ nhục vẫn quanh quẩn trong lòng ông ta.

Loại sỉ nhục này chỉ có dùng máu tươi của Lôi Lâm mới có thể cọ rửa sạch!

“Tại sao ta không dám tới?” Lôi Lâm khẽ cười một tiếng, “Mày chẳng qua chỉ là một phân thân mà thôi, không đột phá được giới hạn Thần Tinh… Đồng thời, ta là chấp pháp quan ở khu vực này, mày phạm vào hình phạt nhất định phải do ta đến thẩm phán!”

Đương nhiên Lôi Lâm không thể lộ ra tin tức toàn bộ ba vị nguyên lão thuật sĩ của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi mất tích, bởi vậy, hắn xảo diệu lợi dụng thân phận của chính mình để tạo thành giả tạo.

Bởi hắn là chấp pháp quan ở khu vực này, vì thế trước khi hắn xác định không thể hoàn thành nhiệm vụ thì viện quân từ tổng bộ sẽ không tới.

Tuy rằng không nhất định có thể đã lừa gạt đối phương, Lam Sơn Vương cũng không phải người ngu, nhưng chỉ cần có thể khiến đối phương hoài nghi, vậy là thành công.

Chỉ cần trong tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi có thể còn có Thần Tinh tồn tại, kẻ địch sẽ không dám quá mức làm càn.

Tính chất hủy diệt của Thần Tinh sát chiêu tuyệt đối là lưỡng bại câu thương, một khi Thần Tinh ở phe này bị bức ép cuống lên, xé bỏ thỏa thuận hòa bình bắt đầu trắng trợn sử dụng Thần Tinh sát chiêu, vậy sẽ tạo thành hiệu quả hủy diệt, ngay cả Huy Nguyệt phù thủy cũng không dám gánh chịu.

Nói cách khác, dù lần này bọn hắn công phá Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, chiếm được lợi ích cũng không nhất định có thể bù đắp tổn thất do Thần Tinh sát chiêu mang đến.

Phù thủy đều không phải người ngu, nếu như chiến tranh không thể mang đến lợi ích, trái lại có thể khiến cho bọn hắn phải bồi thêm một khoảng thì chỉ có kẻ ngớ ngẩn mới làm chuyện như vậy!

Chính vì loại uy hiếp này, thế lực có phù thủy Thần Tinh mới có thể tồn tại ở miền trung đại lục, hầu như không có tranh chấp lớn gì.

Dựa theo hiểu biết của Lôi Lâm lý giải, phù thủy Thần Tinh tương đương với vũ khí nguyên tử kiếp trước, quốc gia nắm giữ vũ khí nguyên tử có quyền lực kéo quốc gia khác đồng thời xuống địa ngục, bởi vậy các bên sẽ nhường nhịn lẫn nhau, duy trì hòa bình ở mặt ngoài.

Nhưng hiện tại? Một khi bị người ngoài biết toàn bộ vũ khí nguyên tử của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi biến mất, vậy tai ương ngập đầu cũng sẽ không xa.

Bởi vậy, Lôi Lâm ở trước mặt Lam Sơn Vương lại biểu hiện ra dáng vẻ một kẻ chết vì sĩ diện.

Trước khi hắn xác định không thể xử lý vấn đề ở nơi này, không cầu viện tổng bộ, vậy thì có thể miễn cưỡng giải thích tại sao sức chiến đấu cấp Thần Tinh của phe mình không có phản ứng.

Làm như vậy rồi đối phương có phản ứng gì, Lôi Lâm cũng không quản được, chẳng qua là hắn nỗ lực một hồi cuối cùng mà thôi.

Quả nhiên, trên mặt Lam Sơn Vương chỉ hơi kinh ngạc một chút rồi biến thành nụ cười trào phúng.

“Mày cho rằng ta sẽ tin tưởng chuyện hoang đường của mày?”

“Mày có tin không cũng không đáng kể!” Lôi Lâm nhún nhún vai, “Thế nhưng ngày hôm nay mày nhất định sẽ ngã xuống ở đây!”

Ầm ầm! ! !

Ngay sau đó, giống như vì chứng minh lời nói của hắn, hẻm núi lớn tây hải vẫn vắng lặng ở sau thân Lôi Lâm bỗng nhiên rít lên.

Là cao cấp quý tộc ở Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, đương nhiên Lôi Lâm có quyền hạn xem rất nhiều tư liệu, mà hoàn cảnh địa lý ở hẻm núi lớn tây hải lại không phải bí mật gì, tự nhiên cũng đã sớm thu vào trong kho tài liệu của chíp.

Mà Lôi Lâm quyết ý lưu lại phân thân của Lam Sơn Vương đã lập tức liên tưởng đến hoàn cảnh đặc biệt ở hẻm núi lớn tây hải và sức mạnh phong bạo chôn vùi.

Hắn chênh lệch với đối phương quá xa, nhất định phải mượn ngoại lực!

Sau khi trải qua khảo sát thực địa, lợi dụng chíp mô phỏng quá trình hẻm núi lớn tây hải phun trào, lại tính toán ra thời gian cụ thể, cũng chẳng qua là tiêu hao một chít lượng giải toán mà thôi.

Sau đó chính là lựa chọn thời gian thích hợp dụ Lam Sơn Vương lại đây.

Lôi Lâm tin tưởng dựa vào trình độ căm thù của đối phương với chính mình, một khi phát hiện hơi thở gợn sóng của hắn, nhất định sẽ không nhịn được đến đây.

Quả nhiên, tất cả đều phát triển theo kịch bản của hắn.

Vù vù!

Bbão táp gào thét, thật giống Cự Long màu đen bỗng nhiên rít gào, phun ra nộ diễm.

Mà Lôi Lâm đứng phía trước nộ diễm lại giống thượng cổ kỵ sĩ cưỡi Cự Long vô cùng anh dũng.