Chương 948: Kinh biến (2)
Tren hai bên vách tường, từng tia khí lưu màu đen đang không ngừng lưu động, mang theo ánh sáng lộng lẫy và sắc thái thần bí, khiến cho tranh sơn dầu trang trí đều sinh ra biến hóa nhỏ bé.
Nơi này là trong tháp phù thủy của Lôi Lâm, bởi vì có hắn gia nhập, còn có Áo Khắc gia tộc vô tư giúp đỡ nên đã hoàn toàn dựng xong.
Đồng thời đối phương còn trợ giúp lượng lớn tinh giới chi thạch, trợ giúp Lôi Lâm xây dựng một toà cánh cửa tinh giới hoàn toàn thuộc về mình, chính là cánh cửa khi nãy.
Căn cứ vào tình báo, vì xây dựng tháp phù thủy cùng cánh cửa tinh giới cho Lôi Lâm, Áo Khắc gia tộc hầu như đã tiêu hao hết tài nguyên tồn kho, thậm chí còn bán đi rất nhiều sản nghiệp, cả gia tộc đều có vẻ hơi suy sụp.
Lôi Lâm đương nhiên sẽ không quan tâm chuyện này này, ngược lại, hắn phi thường thoả mãn đối với tòa tháp phù thủy cấp bậc Thần Tinh này.
Đồng thời, sau khi nhiễm phóng xạ trong lúc bất tri bất giác hắn thả ra, cả tòa tháp phù thủy đều có hiện tượng hoạt hoá nhất định, thân tháp dung hợp thành một thể, thậm chí còn tự động sinh thành một số nô lệ bóng mà cùng ám xà xúc tu, hoàn toàn hoàn thiện hệ thống phòng ngự của tháp phù thủy.
“Thông báo cho chủ mẫu, ta đã trở về, đêm nay chuẩn bị sẽ cùng cô ấy đi ăn tối!”
Giống như nhớ ra cái gì đó, Lôi Lâm phân phó tháp linh.
“Ý của ngài sẽ được thực hành!” Tháp linh khom người rồi nhanh chóng lui xuống.
Buổi tối, trong phòng khách của tháp phù thủy, đâu đâu cũng có một dải sáng dật thải, vài tên thuật sĩ cao cấp may mắn được chọn vào tháp phù thủy làm hầu gái bận rộn, trải bàn ăn cùng xếp đặt bát đĩa tinh mỹ cùng với ngọn nến.
Chờ đến khi tất cả đều khẩn tương hoàn thành, Lôi Lâm cầm tay Phù Nhị, chậm rãi đi vào nơi này.
“Công tước! Công tước phu nhân!” Mấy hầu gái vội hành lễ với Lôi Lâm cùng một vị quý phụ bên cạnh hắn.
Ở bên cạnh Lôi Lâm đương nhiên là Phù Nhị của gia tộc Huyết Xà, từ mấy năm trước cô đã thành hôn cùng Lôi Lâm, đổi sang trang phục quý phụ, dáng vẻ lộ ra phi thường ung dung, có một loại khí chất cao quý như từ lúc sinh ra đã có, chỉ là giữa hai lông mày còn có một tia tối tăm.
“Ta biết em đang sầu lo chuyện gì…”
Lôi Lâm thấy thế không khỏi an ủi: “Thế nhưng ta cảm giác huyết mạch của ta còn có một cơ hội hoàn thiện, thậm chí lên cấp cảnh giới mạnh mẽ hơn, bởi vậy hiện tại huyết mạch vẫn không thuần thục, bởi vậy hài tử sinh ra cũng sẽ có khuyết điểm, chúng ta cũng không muốn nhìn thấy chuyện như vậy xảy ra, đúng hay không?”
Sau khi nghe được Lôi Lâm giải thích, sắc mặt Phù Nhị mới dễ nhìn hơn một chút, lộ ra một nụ cười khiến mấy hầu gái đều có chút mê say.
Lôi Lâm cười cợt, lời hắn mới vừa chỉ là nửa thật nửa giả.
Chẳng qua, thông qua trò chuyện cùng với cùng trí tuệ cổ thụ trước đó trong di tích Tinh Hồng Hồ Nguyệt, hắn thật sự có một chút ý tưởng giải quyết huyết mạch ràng buộc, tự nhiên không vội vã lưu lại dòng dõi vào lúc này.
Nếu không, chính là hại huyết mạch của chính mình.
Mà đợi chính mình lên cấp cao hơn, sinh ra huyết mạch hậu duệ cũng chắc chắn có khởi điểm và tiềm lực càng cao hơn, đây là chuyện có lợi đối với song phương, cho dù hiện tại Phù Nhị có chút không rõ, Lôi Lâm cũng nhất định phải kiên trì.
“Tất cả đều nghe lời anh!” Phù Nhị hé miệng nở nụ cười rồi lại ngồi xuống sát bên cạnh Lôi Lâm.
Hiện tại trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, Lôi Lâm chính là tồn tại, một tay che trời ý chí của hắn chính là toàn bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi ý chí của tất cả thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà, Phù Nhị đương nhiên không dám nói thêm cái gì.
Đồng thời, dưới đáy lòng, cô cũng rất tin tưởng Lôi Lâm, dù sao điều này cũng quan hệ đến vấn đề truyền thừa của Pháp Lôi Nhĩ gia tộc.
“Đúng rồi! Phái Khắc cùng Tát Nhĩ như thế nào… Còn có Sử Lư Bi, hắn tới yêu tinh hoa viên thuận lợi sao?”
Ăn món ngon do bếp trưởng tỉ mỉ nấu nướng ra, Lôi Lâm thỉnh thoảng trò chuyện cùng Phù Nhị, phần lớn thời gian đều là hắn hỏi còn Phù Nhị trả lời.
Chờ đến bữa tối ấm áp qua đi, Lôi Lâm hưởng thụ hồng trà, Phù Nhị rốt cục mở miệng hỏi: “Lôi Lâm… Lần này anh ở chỗ này bao lâu?”
Từ trong mắt Phù Nhị không khỏi né qua vài tia chờ mong.
“Có lẽ sẽ tương đối dài, nhiệm vụ trước đó đã xong xuôi toàn bộ, còn có mấy thí nghiệm đều phải tiến hành trong tháp phù thủy…”
Lôi Lâm từ tốn trả lời, mà Phù Nhị lại chống cằm lắng nghe, bên trong đôi mắt tràn đầy sự sùng bái cùng mỉm cười, gần như sắp muốn bốc lên ngôi sao.
Răng rắc!
Thời khắc ấm áp cũng không kéo dài bao lâu đã bị đánh vỡ, khi một tiếng thủy tinh vỡ vụn từ trên người Phù Nhị vang lên, sắc mặt của cô lập tức đaih biến.
“Đây là dây chuyền mà giáo viên Ái Ma công tước để cho ta, bên trong còn bảo tồn một tia linh hồn hỏa diễm của bà!”
Phù Nhị lấy ra một dây chuyền vàng, ở giữa sợi dây chuyền còn có một khối bảo thạch màu lam lớn, bên trong có một ngọn lửa màu đỏ ngòm không ngừng nhảy lên, chỉ là vào lúc này rõ ràng đã uể oải đi.