Chương 949: Quyết ý và động thủ
Linh hồn hỏa diễm của phù thủy Thần Tinh có liên hệ quỷ bí cùng bản thể, mạnh yếu thường thường cũng đại biểu sóng sinh mệnh của bản thân phù thủy.
Mà hiện tại dây chuyền của Phù Nhị xuất hiện tình huống như thế, nói rõ bản thể của Tiên Huyết đại công Ái Ma ở thế giới khác khẳng định bị ái gì trọng thương!
Bởi bản thân phù thủy trọng thương, hơi thở sự sống suy nhược, mớisẽ dẫn đến linh hồn hỏa diễm lưu lại xuất hiện loại biến hóa này.
“Lão sư! Lão sư!” Phù Nhị che miệng, viền mắt lập tức đỏ lên.
Chưa kịp để Lôi Lâm tiến lên an ủi, bí pháp dấu ấn trên người hắn lập tức bắt đầu loé lên.
“Tát Nhĩ, chuyện gì?” Lôi Lâm hơi nhướng mày, mở ra bí pháp dấu ấn.
“Pháp Lôi Nhĩ đại công các hạ… Giáo viên của ta, linh hồn hỏa diễm của đại trưởng lão ở một phút trước đã hoàn toàn dập tắt…”
Âm thanh Tát Nhĩ khô khốc, giống như tử tù mất đi hi vọng, có cảm giác nản lòng thoái chí.
“Tắt?” Lôi Lâm sờ sờ cằm.
Linh hồn hỏa diễm của phù thủy Thần Tinh tự động tắt, vậy đại biểu bản thể của đối phương cũng nhất định đã ngã xuống.
Đối với những cao cấp thuật sĩ như Tát Nhĩ thuộc nhánh đại trường lão kia, trước đây ý niệm duy nhất có thể chống đỡ bọn họ chính là Đại trưởng lão vẫn khoẻ mạnh, chỉ là thất lạc ở thế giới khác, còn có hi vọng cùng cơ hội có thể trở về đến.
Mà hiện tại, hy vọng cuối cùng cùng dự định cũng thất bại, Tát Nhĩ biến thành như vậy cũng có thể hiểu được.
“Chẳng qua, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, trước đó không phải vẫn luôn cố gắng sao?” Lôi Lâm hơi nghi hoặc một chút, loại trùng hợp này, khiến cho hắn có cảm giác đầy âm mưu.
“Lôi Lâm! Lôi Lâm!”
Mà chưa kịp đợi Lôi Lâm đóng bí pháp dấu ấn của Tát Nhĩ, một thỉnh cầu liên lạc khác lại truyền tới, truyền ra giọng nói hoảng loạn của Tạp Toa.
Cũng chỉ khi trong lòng rối như tơ vò, cô ta mới sẽ triệt để quên thân phận bây giờ của Lôi Lâm, trực tiếp gọi tên.
“Xảy ra chuyện gì? Tạp Toa học tỷ?” Trong lòng Lôi Lâm càng thêm bất an.
“... Xin lỗi, đại công các hạ!” Tạp Toa bên kia đầu tiên là xin lỗi, sau đó lập tức trình bày, “Là như vậy, lão sư của chúng ta- Cát Nhĩ Bá Đặc đại công lưu lại linh hồn hỏa diễm ở chỗ ta xuất hiện hiện tượng gợn sóng rất mãnh liệt và bất ổn, ta… Ta rất lo lắng…”
“Ta đã biết rồi!”
Lôi Lâm gật đầu. Âm thanh cũng biến thành nghiêm túc lên: “Truyền mệnh lệnh của ta xuống, tất cả thuật sĩ hóa tinh đến phòng họp, e là chúng ta có phiền phức…”
So với lúc trước các thuật sĩ cao cấp luôn trời nam đất bắc, đều đóng đô ở lãnh địa của chính mình, hiện tại sức mạnh cao tầng của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi đều ngưng tụ trong đầm lầy Lân Hỏa, hầu như mệnh lệnh vừa truyền xuống, đám người đã tụ tập đến bên ngoài phòng họp.
Lôi Lâm đoán nếu không phải chuyện này liên quan đến giáo viên của bọn hắn thì những người này cũng sẽ không đến nhanh như vậy.
“Pháp Lôi Nhĩ đại công!” Đợi được Lôi Lâm mặc áo bào rộng đi đến, sắc mặt những thuật sĩ đang hoảng loạn kia mới dễ coi hơn rất nhiều.
“Mọi người ngồi đi, không cần khách khí!” Lôi Lâm ngồi xuống ở chủ vị, trên người có một loại uy nghiêm tích lũy được từ nhiều năm sát phạt, lập tức làm bầu không khí cả phòng họp nghiêm túc lên.
“Đa tạ công tước đại nhân!” Mấy phù thủy hóa tinh nhanh chóng hành lễ, rồi mới lần lượt ngồi xuống.
Trong đó Phù Nhị là vợ của Lôi Lâm, trực tiếp ngồi bên dưới Lôi Lâm, lập tức thu hút rất nhiều ánh mắt hâm mộ.
Lôi Lâm ngồi ngay ngắn, nhìn bảy, tám thuật sĩ hóa tinh ở dưới, âm thầm thở dài. Lần trước đại chiến tạo thành ảnh hưởng cho Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi thực sự quá mức nặng nề.
Đặc biệt thiếu hụt loại sức chiến đấu cao cấp này, không phải mấy năm thời gian là có thể bù đắp lại.
Muốn hoàn toàn khôi phục vẻ ngoài và quy mô như trước, e là cần mấy trăm năm thời gian.
“Sa Đặc. Anh đến nói một chút tình huống!” Lôi Lâm nhìn quét xuống phía dưới, đợi bên dưới hoàn toàn yên tĩnh lại, hắn mới tự mình điểm danh Sa Đặc.
“Đại nhân!” Sa Đặc xoa xoa sương mù trên kính mắt dày, đứng lên trước tiên khom người hành lễ với Lôi Lâm, sau đó mới nghiêm túc nói: ” Linh hồn chi hỏa của ba vị trưởng lão gửi trong bộ kỹ thuật chúng ta, 24 phút trước đều sinh ra chấn động kịch liệt, mà linh hồn hỏa diễm của đại trưởng lão còn triệt để tắt, e là…”
Trong lòng hắn cũng có chút mất mát cùng bàng hoàng. Dù sao đây là một vị Thần Tinh ngã xuống.
Tuy rằng Sa Đặc không nói tiếp, nhưng Tát Nhĩ cùng một gã thuật sĩ hóa tinh khác đã cúi đầu xuống. Mất đi Đại trưởng lão che chở, tuyệt đối là đả kích lớn đối với thế lực và tự tin của bọn hắn.
“Còn nữa, ta cũng hỏi dò học sinh của hai vị Thần Tinh khác, linh hồn chi hỏa xuất hiện gợn sóng không phải hiện tượng cá biệt, mà là toàn bộ đều như vậy, chứng tỏ hai vị trưởng lão khác nhất định cũng giới gặp phải phiền phức rất lớn ở thế giới khác…”
Nói đến đây xong thì đã không còn gì khác để nói, đợi Sa Đặc ngồi xuống, tất cả thuật sĩ ở đây lập tức chuyển mắt nhìn đến Lôi Lâm.
Nhìn thấy cảnh này, Lôi Lâm khẽ ho khan: “Sa Đặc, xác định tọa độ dị thế giới hay chưa?”
“Xin lỗi! Các đồng liêu bộ kỹ thuật và ta vẫn đang nghiên cứu vấn đề này, hiện nay đã có hai tọa độ khá là khả nghi, sau đây sẽ lập tức gửi đến chỗ đại nhân!”
Trên mặt Sa Đặc hiện ra một tia xấu hổ, chuyện này quả thực là sỉ nhục của toàn bộ kỹ thuật bộ, lúc trước vốn còn hào hung nói chỉ cần mấy ngày là giải quyết được, thế mà bây giờ đã kéo sắp tới năm năm, quả thực chính là độc chức!
“Sa Đặc! Ông là lão bất tử! Có phải là ông đang giở trò quỷ? Cố ý không tiết lộ tọa độ dị thế giới?”
Thuật sĩ hóa tinh trước đó ngồi cùng Tát Nhĩ đỏ mắt lên vỗ bàn.
“Nói bậy! Ta dùng danh nghĩa của toàn thể đồng liêu bộ kỹ thuật để tuyên thề! Tuyệt đối không có ý định này!” Sa Đặc tức giận đến mức râu mép hai bên đều dựng lên.
Ông ta cũng là có nỗi khổ mà không nói được, vốn dĩ trước đó định vị liên tục gặp phải phiền toái rất lớn, mà đến phía sau, càng có nhiều ảnh hưởng phức tạp, uy lực chồng chất nhất thời làm ôn gta luống cuống.
“Lẽ nào? Có thế lực khác nhúng tay, không muốn chúng ta cứu ra mấy vị công tước đại nhân?” Một ý nghĩ xẹt qua trong lòng Sa Đặc, rồi lại rất nhanh bị hắn ép xuống, nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Mà biểu hiện ra bên ngoài chính là trầm mặc, nhìn thấy dáng vẻ này của Sa Đặc, tên thuật sĩ kia càng ngày càng cho rằng trong lòng Sa Đặc có quỷ, nhưng không đợi hắn lần thứ hai gầm lên, cánh tay của hắn bỗng nhiên bị Tát Nhĩ kéo lấy.
“Tát Nhĩ, anh làm gì?” Tên thuật sĩ kia gầm nhẹ.
“Chú ý thân phận của anh! Áo Đa Pháp hầu tước!” Tát Nhĩ trầm thấp nói, càng là mang theo vẻ không cho cãi lời vị.
“Xin lỗi! Ta thất lễ, Sa Đặc hầu tước! Xin ngài tha thứ cho!”
Tên thuật sĩ kia đỏ mặt lên, nhưng vẫn phải xin lỗi Sa Đặc, đồng thời khom lưng với Lôi Lâm chủ vị: “Mong đại công thứ tội!”
“Quên đi!” Lôi Lâm phất phất tay, nhưng ánh mắt lại rất hứng thú nhìn kỹ Tát Nhĩ, mãi đến khi mồ hôi lạnh chảy xuông gò má của đối phương mới dời mắt.
“Bản tọa đã quyết định, ngày mai lập tức lên đường đi tới dị thế giới, giải cứu mấy vị nguyên lão!”
Cuối cùng Lôi Lâm nhìn bọn thuật sĩ trong phòng họp một chút, trầm giọng nói rằng.
Trong phòng họp xuất hiện đình trệ chốc lát, sau đó giống như khôi phục lại, chỉ là trong mắt đám phù thủy hóa tinh lóe len một tia mừng rỡ.
Đương nhiên, trên mặt bọn họ đều không dám biểu hiện ra một chút nào, trái lại hung hăng khuyên Lôi Lâm phải cẩn thận, phải bảo trọng, chú ý quỷ kế của kẻ địch cùng cạm bẫy ….
“Thân ái…”
Chờ đến sau khi hội nghị tan cuộc, các hóa tinh thuật sĩ khác đều đã rời đi, Phù Nhị lại lưu lại, trong đôi mắt không che giấu nổi vẻ lo lắng.
Tuy rằng Ái Ma là lão sư của cô, nhưng Lôi Lâm lại là chồng của cô, quan hệ trong chuyện này như mạng nhện lôi kéo tâm linh của cô.
Cuối cùng, Phù Nhị vẫn lên tiếng: “Lần này… Nguy hiểm sao?”
“Nguy hiểm đương nhiên là có một chút, nhưng cũng là một cơ hội! Tin tưởng ta! Ta nhất định sẽ cứu lão sư của em về!”
Lôi Lâm cho Phù Nhị một nụ cười yên tâm.
Nhìn nụ cười như đã định liệu trước của Lôi Lâm, Phù Nhị lập tức an tâm hơn rất nhiều, chỉ là cô lại không nhìn thấy, thần sắc phức tạp trong Lôi Lâm.
Sau khi trở lại tháp phù thủy, Lôi Lâm trực tiếp đi tới cánh cửa tinh giới, rơi vào trầm tư ở trong.
“Lần này… E là thật sự phải đi!” Lôi Lâm phi thường rõ , tiếng hô hào trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi muốn hắn đi cứu viện vẫn âm thầm truyền lưu, mà sau chuyện lần này càng là có xu thế tăng mạnh.
Hắn tuy rằng cưỡng ép áp chế lâu như vậy, nhưng lần này cũng nhất định phải động thủ, nếu không thì e là toàn bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi đều sẽ rơi vào tình huống nội bộ lục đục.
May là, tranh thủ khoảng thời gian này, đã đủ cho hắn thu được vật mình muốn, cho dù là hai vị thuật sĩ Thần Tinh toàn bộ trở về, cũng không dao động được sự thống trị và địa vị của hắn.
Đồng thời, nhận thức đối với tồn tại ở phía sau cũng khiến Lôi Lâm suy tính ra một đối sách khá là hoàn chỉnh, có thể yên lòng xuất hành.
...
Hầu như cùng thời khắc đó, trong bóng tối vĩnh hằng, trên vương tọa do lôi đình tạo thành.
Phù thủy cấp năm trên trán có phù văn mặt trăng kia, đang dùng ý chí giao lưu cùng một gã phù thủy Thần Tinh khác.
” Bố trí ở Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi thế nào?”
“Đã chuẩn bị xong xuôi toàn bộ, có thể động thủ! Chỉ cần đối phương vừa tiến vào dị thế giới, là có thể triệt để chặt đứt liên hệ của hắn, từ đó diệt toàn bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi!”
” Lần trước cậu đã làm ta thất vọng một lần, ta không muốn lại thất vọng lần thứ hai!” trong thanh âm của phù thủy Huy Nguyệt mang theo uy nghiêm và cảnh cáo nồng đậm .
“Xin yên tâm! Đại nhân!”
Ý chí Thần Tinh tự động tiêu tan, mà Huy Nguyệt phù thủy lại lẳng lặng ngồi trên vương tọa, không biết đang suy nghĩ gì.
“Lần trước di tích trong Tinh Hồng Hồ Nguyệt, đúng là tên tiểu tử kia sao? Đúng là tiểu tử thú vị a!” Một âm thanh thần bí đột nhiên vang lên trong không gian, mà tên Huy Nguyệt phù thủy này lại giống như không cảm thấy kinh ngạc gì.
“Ta không nắm chắc được bao nhiêu, nhưng Tái Bối Nhĩ đã chết rồi, hắn có hiềm nghi to lớn nhất!” Huy Nguyệt phù thủy lạnh lùng nói: “Nhất định phải bắt đối phương!”
“Chỉ là một thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà, cho dù có lá bài tẩy gì, huyết mạch ràng buộc chính là vết thương trí mệnh của hắn!” Thanh âm thần bí mang theo một tia xem thường.