Chương 965: Mạc Bỉ Ô
Khác với quân đội phổ thông, tiểu đội tinh anh do toàn bộ cường giả siêu phàm tạo thành, vừa bắt đầu đã muốn xuất phát làm nhiệm vụ.
Toàn bộ liên bang tiêu tốn rất nhiều nhân lực vật lực để nuôi đội đặc biệt, tự nhiên cũng không phải ăn không ngồi rồi, nhưng phương pháp vừa đánh vừa dạy học này khiến một số thành viên bất mãn.
Đương nhiên, dưới sự trấn áp của cường giả bầu trời như Thạch Khắc, cũng không xảy ra chuyện gì cả.
“Này! Lôi! Ta tên là Mật Tư, đây là lần thứ nhất ta ra chiến trường, cậu thì sao? Căng thẳng không?”
Thanh niên trắng xám kiểm tra đầu tiền kia mon men lại gần, trên khuôn mặt là nụ cười lấy lòng.
“Vẫn được!” Lôi Lâm lạnh nhạt ứng phó, vừa chỉ chỉ đại hán tu luyện hỏa vũ công tầng sáu kia: “Hắn tên là gì?”
“Hắn à? Hắn là Lạc Khắc, nghe nói trước đây là một lính đánh thuê phi thường lợi hại, hiện tại bày ra dáng vẻ này cho ai xem chứ?”
Mật Tư đóng vai một tên chó săn rất tốt, lập tức chọn tốt phe phái, trợ giúp lão đại chèn ép lão nhị hầu như trở thành bản năng.
“Ồ!” Lôi Lâm chỉ thuận miệng đáp một câu, cũng không có hỏi thăm thêm nữa.
Là người mới, những đội viên đội đặc biệt bọn họ đều được phát quần áo mới, rất dẻo dai tính, thậm chí có thể phòng ngự nhiệt độ cao và đao kiếm bình thường chém giết, xem như là bảo vật không tệ trên thế gian.
“Xem này! Đây là quần áo mới, quá phong cách!”
Mật Tư nhìn chế phục màu đen thống nhất trên người, không khỏi có chút mê luyến sửa lại cổ áo của mình.
Nhìn dáng vẻ ngớ ngẩn này của hắn khiến Lôi Lâm có chút không biết nên nói gì: “Chúng ta đang đi làm nhiệm vụ đấy! Chú ý ảnh hưởng!”
Nghe vậy, Mật Tư còn đang xoay quanh rơi vào sững sờ, chợt có chút chột dạ nhìn tới huấn luyện viên Thạch Khắc, đến khi phát hiện Thạch Khắc không chú ý tới bên này mới yên lòng thở phào nhẹ nhõm.
“Lôi, cậu nói. . . Chúng ta sẽ đi chấp hành nhiệm vụ gì?”
Mật Tư dần bình tĩnh lại, cảm giác căng thẳng lập tức làm hắn có chút bất an, không khỏi nhìn về phía Lôi Lâm.
Ở trong mắt hắn, người đồng bạn này không chỉ thần bí phi thường, còn có sự trấn định mà người bình thường không có, cho dù chỉ là chờ bên cạnh đối phương cũng khiến hắn có cảm giác an tâm.
“Dù sao cũng sẽ không dễ dàng hoàn thành!”
Lôi Lâm trầm giọng nói, trên thực tế, hắn suy đoán nhiệm vụ lần này chỉ là thử thách cho những thành viên mới vào này!
Không có gì có thể chứng minh rõ vấn đề bằng thực chiến, thông qua chiến đấu khốc liệt, đào thải người thất bại và người yếu, để người càng mạnh tiếp tục sống sót, thu được nhiều tài nguyên hơn, vốn là quy tắc tàn khốc của tự nhiên.
Lôi Lâm đoán lần hành động này nói không chừng chính là chế tạo riêng vì bọn họ, nếu như vậy, e là độ khó không nhỏ, thậm chí sẽ khiến hơn một nửa thành viên tử thương, toàn quân bị diệt cũng không phải không thể.
Dù sao đối với Á Đặc Lan liên bang thì bọn họ có đủ thực lực và nội tình, có thể hấp dẫn được rất nhiều kẻ liều mạng, tự nhiên không sợ tiêu hao.
“Chỉ là. . . Lẽ nào nhiệm vụ lần thứ nhất đã gặp phải Tam Xà giáo?” Một tia nghi ngờ xẹt qua trong đầu Lôi Lâm.
Hiện tại hắn còn chưa thu thập đủ tình báo, căn bản không rõ ràng nội tình của Tam Xà giáo, mạo muội tiếp xúc tuyệt đối không phải một đề nghị hay.
“Nhiệm vụ lần này của chúng ta chính là tiêu diệt một giáo phái cực đoan tà ác máu tanh—— Phân bộ Mạc Bi Ô ! Chém giết tất cả nhân viên nơi đó!”
May là, vào lúc này Thạch Khắc đứng phía trước lại lạnh lùng mở miệng, loại bỏ nghi ngờ của Lôi Lâm.
Lúc này bọn hắn đã rời đi quân doanh cùng thành thị, mà đi tới một vùng hoang dã, dung nham đỏ đậm chiếu ra ánh sáng màu đỏ quất, thậm chí nhuộm cả chân trời thành đỏ như máu.
Bởi vì có hỏa vũ công bổ trợ, khiến cho những đội viên này đều duy trì thể lực dồi dào, cho dù bôn ba đường dài cũng có thể duy trì trạng thái tốt nhất.
“Mạc Bi Ô?” Mật Tư đứng cạnh lập tức phát sinh ra một tiếng thét kinh hãi, “Chính là buồn nôn giáo phái thích huyết tế và giải phẫu kia sao?”
” Giáo phái buồn nôn thích huyết tế và giải phẫu?” Lôi Lâm cau mày, giống như mơ hồ nghe được đại hán tộc Hỏa Vũ lúc trước hán kết giao từng nhắc qua tin tức về phương diện này.
Giáo phái này có vẻ phi thường quỷ bí, nhân viên cao tầng có sức mạnh to lớn. Nghe đồn ở đế quốc Bái Hỏa cũng có truyền bá, căn bản cấm giết không dứt.
Đương nhiên, bởi vì cách làm cực đoan của bọn hắn nên cũng sẽ không được hoan nghênh.
“Chính là Mạc Bi Ô kia sao?” “Trời ạ! Nghe nói bọn hắn phi thường điên cuồng. Đã từng vì báo thù thay một giáo chủ mà tàn sát cả một thành thị. . .”
Tiếng ầm ĩ dồn dập vang lên, các đội viên đội đặc biệt lập tức châu đầu ghé tai bàn luận.
“Yên lặng! ! !” Thạch Khắc nhìn thấy cảnh này, trên mặt lóe lên hồng quang, tiếng gầm lớn lập tức bao trùm chung quanh, nếu không phải Lôi Lâm cảm ứng được một tầng kết giới cách âm bị hắn bố trí phía bên ngoài trong nháy mắt thì đã cho rằng hắn chính là một kẻ nằm vùng, đang cố ý mật báo cho Mạc Bi Ô.
“Chúng ta là quân nhân! Nhất định phải coi phục tùng mệnh lệnh làm thiên chức! Không phải chỉ là một Mạc Bi Ô hoàn sao? Sợ cái gì? Đừng quên hiện tại các người đã là đội viên đội đặc biệt! Một khi trái quân lệnh, ta sẽ liền lập tức xử quyết , cho dù có thể chạy thoát, cũng nhất định phải bị toàn bộ Á Đặc Lan liên bang truy sát!”
Thạch Khắc nói lời toát ra khí lạnh, phối hợp với trường lực gợn sóng cấp bậc bầu trời của hắn, lập tức hóa giải được rối loạn bên dưới.
“Các người muốn phản bội liên bang sao?” Cuối cùng, Thạch Khắc âm trầm nói, lập tức lệnh khiến đám người đứng dưới hạ quyết tâm, đồng lòng hô to: “Không! Tuyệt không!”
“Rất tốt! Đây mới là chiến sĩ mà liên bang chúng ta cần!” Thạch Khắc lộ ra vẻ phi thường hài lòng, “Đối phương mới chỉ có mấy kẻ cấp đại địa tọa trấn, đáng là gì? Sau khi thành công lần này, chỉ là thù lao thu được đã đủ cho các người tiêu dùng mấy tháng! Thậm chí còn có tước vị điểm khen thưởng. . . Hiện tại chúng ta bắt đầu bố trí nhiệm vụ. . .”
“Hả? !” Chỉ là khi Thạch Khắc đang thao thao bất tuyệt giảng giải, lại không phát hiện vẻ mặt Lôi Lâm đột nhiên trở nên cực kỳ đặc sắc.
Lực lượng linh hồn quét qua, gợn sóng bí mật phía đối diện thậm chí là toàn cảnh kiến trúc lập tức hiện lên trước mặt Lôi Lâm, khiến Lôi Lâm không khỏi lộ ra một nụ cười trêu tức.
“Nhìn tình huống này thì trong liên bang khẳng định thu được tình báo tương ứng, nắm rõ binh lực trong cứ điểm như lòng bàn tay, vốn dĩ dựa theo dự định của Thạch Khắc thì tỷ lệ thắng của chúng ta ở bên này rất lớn, nhưng rất đáng tiếc. . .”
Thông qua lực lượng linh hồn quét hình, Lôi Lâm phát hiện trong phân bộ Mạc Bi Ô ở phía trước không chỉ có vài tế ti cấp bậc đại địa, còn có mấy ông lão mặc giáo phục màu đỏ, trên người bắn ra sóng năng lượng khủng bố cấp bậc bầu trời.
“Đây rõ ràng chính là một cái bẫy, chính là không biết có phải là chuyên môn nhằm vào Thạch Khắc, dù sao hắn cũng thảm. . .”
Trong lòng Lôi Lâm thầm thương hại đối phương.
“Được rồi, kế hoạch tổng thể chính là như vậy, hành động!” Thạch Khắc đương nhiên không biết suy nghĩ lúc này của Lôi Lâm, mà ngược lại, hắn còn muốn cẩn thận quan sát biểu hiện của Lôi Lâm cùng Lạc Khắc, để tiện âm thầm chấm điểm.
“Ầm ầm!”
Sau một tiếng tiếng nổ cực lớn, khu đất hoang vốn không còn gì cả lập tức nổ tung, lộ ra đỉnh một tầng kiến trúc lớn.
Nổi lên đầu tiên là một tượng đá vặn vẹo màu đen, đường nét vô cùng đơn giản thô lỗ, khiến Lôi Lâm cảm thấy phi thường yêu dị.
Mà dưới pho tượng là lượng lớn hoa văn, tạo thành hình thức tương tự tế đàn, bên trên tràn đầy tứ chi và nọi tạng của một ít sinh vật, dòng máu ở trên vẫn chưa hoàn toàn khô cạn, từng giọt máu tươi không ngừng nhỏ xuống, lấp kín toàn bộ vu trận.
Một quá trình tế tự rõ ràng bị đánh gãy, mà một số tín đồ cấp thấp lại phát ra tiếng rít gào phẫn nộ.
“Không giữ lại ai! Tiêu diệt bọn chúng!” Thạch Khắc điên cuồng hét lên.
Kỳ thực không cần hắn kêu gào, thành viên đội đặc biệt nhìn thấy cảnh tượng như thế này đã sớm đỏ mắt nhào tới, quang diễm cực nóng lấp lóe trên người, hỏa vũ công vận chuyển, cung cấp sức mạnh cho bọn hắn.
“Phốc!” Một bàn tay che kín hỏa diễm bỗng nhiên xuyên qua thân một cái tế tự, hỏa diễm trên tay trong nháy mắt đã đốt cháy tế tự có sắc mặt dữ tợn thành tro bụi: “Các ngươi! Đều đáng chết!”
Âm thanh Lạc Khắc lạnh lẽo, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi , khiến cho Thạch Khắc bí mật quan sát không ngừng gật đầu.
Mà tuy rằng trước đó Mật Tư luôn giữ vẻ nhát gan sợ phiền phức, hiện tại lại giống như cũng bị kích thích, đặc biệt nhìn thấy phe mình liên tiếp thắng lợi, sĩ khí các đội viên càng kiêu ngạo hơn, một đường không ngừng thâm nhập về lòng đất.
“Lôi kia rốt cuộc đang làm cái gì?”
Thạch Khắc rất hài lòng gật gật đầu, nhưng khi tầm mắt của hắn dời nhìn tới Lôi Lâm lại có chút bất mãn nhíu mày.
Ở trong lòng hắn, người nên xông vào trước tiên phải là Lôi Lâm, nhưng lúc này hắn vẫn nằm ở giữa đội ngũ, cho dù tình cờ ra tay cũng có chút sợ hãi rụt rè, dáng vẻ phờ phạc, thu hoạch kém xa Lạc Khắc.
“Hả? Không đúng! Con đường tiến tới của hắn rõ ràng là có sự kiêng dè đối với một vài thứ, lẽ nào đã phát hiện cái gì?”
Trong nháy mắt Thạch Khắc tỉnh táo lại, so hành động của Lôi Lâm với tình báo mà mình biết trước được, đặc biệt nhìn thấy các đội viên bởi thắng lợi mà liên tiếp tiến quân, đã mất đi trận hình thì con ngươi không khỏi co rút nhanh.
“Không được! Trở về! ! !”
Thạch Khắc ầm ĩ hô to, thế nhưng đã không kịp rồi.
Ầm! Ầm! Ầm! Đốm lửa nổ tung lên, hình thành sóng nhiệt nhấn chìm các đội viên, cho dù có hỏa vũ công phòng ngự, nhưng độ nhiệt độ cao vượt qua giới hạn chịu đựng vẫn lập tức khiến những đội viên kia biến thành từng bộ thi thể nám đen.
“Hê hê! Thạch Khắc! Chúng ta lại gặp mặt!”
Mấy vệt sáng bao vây bóng người che phía trước Thạch Khắc, bên cạnh chính là một đám tế tự và võ sĩ mặc tông giáo phục.
“Cấp bầu trời! Hai tên cường giả cấp bầu trời! ! !”
Mật Tư may mắn còn sống nhìn hai thân ảnh cao to trên bầu trời, không khỏi đau đơn hô lên, trên mặt là vẻ tuyệt vọng.
“Là các ngươi! Hóa ra đây là một cạm bẫy!”
Vào lúc này Thạch Khắc đã hoàn toàn bình tĩnh lại.
“Đúng, đây chính là một cái bãy chuyên môn đối phó mày! Chuyện mười lăm năm trước, hiện tại cũng có thể kết toán một lần!”
Trong đôi mắt hai tên hồng y giáo chủ tràn đầy vẻ cừu hận.