Chương 966: Nhiệt huyết

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 966: Nhiệt huyết

“Toàn đội viên tập trung phá vòng vây!”

Nằm ngoài dự liệu của hai hồng y giáo chủ chính là Thạch Khắc chỉ trầm một lát rồi lập tức hô to lên, trên người phun trào quang diễm màu đỏ, thậm chí ở sau lưng còn hình thành bóng mờ một con chim lớn.

Đây là một sinh vật hoàn mỹ như trong thần thoại, cả người tắm trong lửa, giống như thần linh sinh ra từ hỏa diễm!

” Tầng hỏa vũ công thứ tám! Thạch Khắc, mày già rồi mà chẳng có tiến bộ gì!”

Hai tên hồng y giáo chủ liếc mắt nhìn nhau, cùng bước lên trước một bước, áp lực khổng lồ đột nhiên bắn ra, áp chế bóng mờ hỏa phượng phía trước.

Giống như đêm tối giáng lâm, sương mù màu đen lập tức bao phủ bọn hắn và Thạch Khắc lại, đại chiến động một cái lập tức bùng nổ!

“Giết bọn họ!”

Thành viên của Mạc Bi Ô hô to, từng huyễn ảnh mặc áo bào màu đen, trong tay cầm chủy thủ từ trong bóng tối lao ra.

Tiếng quát tháo không ngừng vang lên, đa số thành viên đội đặc biệt đều là lính mới, trước đó lại gặp tập kích, tử thương nặng nề, hiện tại sĩ khí lập tức giảm mạnh, thậm chí bên ngoài có mấy thành viên đang hô to rồi bỏ chạy tứ tán.

Ầm! Thạch Khắc bị một quyền mạnh mẽ đánh rơi trên mặt đất, vô số hoa văn như nguyền rủa leo lên trên người hắn, cho dù là hỏa diễm khủng bố từ hỏa vũ công tầng thứ tám đều không làm được gì.

Lượng lớn hỏa diễm thậm chí bị phù văn nguyền rủa ô nhiễm, dần dần tắt đi.

Dần dần, ngay cả bóng mờ hỏa phượng sau lưng Thạch Khắc cũng gào thét lên, sắc mặt Thạch Khắc trắng bệch, trên người xuất hiện mấy vết thương lớn, đông đảo phù văn màu đen như giun chui vào.

“Ha ha… Thạch Khắc! Ngày hôm nay mày chết chắc rồi!” Một vị hồng y giáo chủ lộ ra nụ cười vui sướng: “Để ta…”

“Thả huấn luyện viên ra!”

Đúng lúc này một tiếng rống lớn đột nhiên vang lên, lập tức đánh gãy lời nói của hồng y giáo chủ làm hắn cau mày, nhìn thấy hai người tộc Hỏa Vũ cả người bị ngọn lửa thiêu đốt giống như đang phát rồ vọt tới, trên mặt còn có vẻ hoảng loạn.

“Hê hê… Đúng là thanh niên nhiệt huyết! Thạch Khắc, mày vẫn giống y như lúc trước, rất hiểu tẩy não!” Một gã hồng y giáo chủ khácnở nụ cười: “Vậy để ta làm thịt bọn chúng trước rồi lại tới xử lý mày…”

Trên mặt ông lão có vệt đỏ ửng bệnh trạng, chỉ đánh giết đối phương đã không thỏa mãn được hứng thú của lão nữa, cừu hận kéo dài mười mấy năm. Làm lão không khỏi nghĩ tới chuyện dằn vặt đối phương một quãng thời gian, đặc biệt sau khi khiến Thạch Khắc tuyệt vọng rồi lại giết hắn, báo thù như vậy mới là hoàn mỹ nhất!

“Các người…” Thạch Khắc che ngực, quay đầu nhìn bóng người đang xông lại, trên mặt có cảm động cùnglo lắng: “Đi mau! Các cậu không phải là đối thủ của lão! Tận lực phá vòng vây!”

“Hê hê… Chạy không thoát đâu! ! !” Ông lão hắc hắc cười lạnh, để đồng bạn coi chừng Thạch Khắc. Chính mình lại chặn đường hai thanh niên tộc Hỏa Vũ kia.

“Huấn luyện viên! Cố chịu đựng!” Vẻ mặt Lôi Lâm đỏ bừng kêu to, hỏa vũ công ở trên tay phát huy ra uy lực toàn thịnh, hỏa diễm khủng bố thiêu đốt thậm chí khiến vài tên tế tự cấp đại địa đều mạnh mẽ bị thiệt lớn, trên mặt bọn hắn hiện ra vẻ kiêng dè, nhanh chân mà rời đi một khoảng cách.

“Biểu hiện này chỉ sợ đã là nhân vật chính nhiệt huyết trong tiểu thuyết kiếp trước, cuối cùng còn muốn tự bạo…”

Trong lòng Lôi Lâm vừa tự trêu ghẹo chính mình, vừa toàn lực diễn xuất, thậm chí còn có thời gian dùng tinh thần nhìn quét cảnh tượng phía sau.

Bởi đội đặc biệt bị phục kích, hiện tại đã tử thương nặng nề, hầu như tất cả thành viên đã chết trận, tên tiểu Mật Tư tử kia lại trực tiếp lau máu lên mặt rồi ngã xuống mặt đất, dùng bí pháp nào đó che lại khí tức trên người. Vẫn sống đến nay, so với những đồng bạn vội vàng chạy trốn đến cuối cùng bị đuổi theo chém giết kia lại may mắn hơn, thậm chí còn không bị tổn thương lớn gì, cũng có thể nói là dị sổ.

Nhìn vẻ mặt Thạch Khắc đầy cảm động, Lôi Lâm có chút không biết nói gì.

“Nếu như anh biết hai người này nhìn như liều mạng tới cứu anh nhưng trên thực tế đều là có mục đích khác, không biết có thể trực tiếp thổ huyết hay không…”

Ánh mắt Lôi Lâm liếc mắt về bên cạnh, đại hán Lạc Khắc tu luyện hỏa vũ công tới tầng sáu kia lúc này cũng đang ra sức chém giết, trên khuôn mặt là nhiệt huyết cùng kích động, dáng vẻ chính trực trung tâm.

Nhưng trên thực tế, đây cũng là kẻ không có ý tốt, trên người có khí tức dị tộc rõ ràng. Nhưng bị che dấu rất tốt, nếu không phải Lôi Lâm có chíp và lực lượng linh hồn cùng dò xét, nói không chừng cũng bị đối phương che đậy.

“Lôi! Ta ngăn cản bọn họ! Cậu đi cứu huấn luyện viên!”

Nhìn thấy Lôi Lâm nhìn tới bên này, Lạc Khắc lập tức hô to lên, đồng thời từ trên người bắn ra lượng lớn hỏa diễm, bao phủ mấy tế tự cấp đại vào trong, tiếng khí bạo không ngừng truyền đến, hiển nhiên chiến đấu vô cùng kịch liệt.

“Em gái mày! Chính mình tìm một đống bia đỡ đạn cấp thấp làm yểm hộ, lại ném hai kẻ cấp bậc bầu trời cho ta!”

Lôi Lâm trợn trắng mắt, nhưng vẫn phải hô lớn rồi xông lên, vung ra một quyền với lão hồng y giáo chủ đang chặn đường!

Rít! ! ! Tiếng khí bạo chói tai vang lên, giống tiếng phượng hót, một con Hỏa Phượng Hoàng còn lớn hơn cả hư ảnh xuất hiện sau lưng Thạch Khắc lúc nãy hiện lên ở sau lưng Lôi Lâm, ngọn lửa màu đỏ rực như ánh mặt trời, phủ thêm cho Lôi Lâm một tầng chiến giáp màu vàng.

“Hả? ! Hỏa vũ công tầng thứ bảy! Đỉnh cao! ! !” Lão hồng y giáo chủ chặn giữa đường hơi kinh ngạc kêu lên, tuy rằng hỏa vũ công là công pháp mà toàn bộ tộc Hỏa Vũ đều học, hầu như mỗi thành niên tộc Hỏa Vũ đều có ít nhất ba tầng hỏa vũ công trên người, nhưng người tu luyện năm tầng trở lên đã phi thường hiếm thấy, bảy tầng đỉnh cao chính là chỉ cách cấp bầu trời một bước! Với độ tuổi hiện nay của kẻ tộc Hỏa Vũ này thì đây tuyệt đối là thiên phú hiếm thấy!

“Tiểu tử! Vận may của mày không tốt! Gặp phải ta!” Hồng y giáo chủ cười lạnh, chuyện bóp chết thiên tài như vậy là chuyện lão thích làm nhất.

Cho dù thành tựu sau này của những thiên tài kia không thể hạn lượng, nhưng thiên tài chết rồi thì còn chẳng bằng một con chó.

Đùng! Khí lưu màu đen sôi trào mãnh liệt xẹt qua hư không, hình thành một con bò cạp lớn, chặn đường của Lôi Lâm.

“Phá cho ta!” Theo tiếng quát lớn, kình khí màu đỏ trên tay Lôi Lâm càng mạnh hơn, giống như một đám lửa vậy, vọt tới trước mặt bò cạp.

“Chít chít!” Hỏa vũ công bắn ra hỏa diễm lập tức lan ra trên thân con bò cạp lớn kia, hầu như chỉ trong nháy mắt đã lưu lại một khoảng cháy đen, khói đen bốc lên rồi tiêu tán.

Nhưng cũng chỉ có chút công năng ấy thôi, đùng! Một cái kìm khác của bò cạp vung lên, cả người Lôi Lâm lập tức bay ngược ra ngoài, khóe miệng tràn máu tươi.

“A a a! ! ! ! Mau thả huấn luyện viên ra!” Lôi Lâm “Trọng thương” ngã xuống đất, lại nhanh chóng bò lên, lần thứ hai xông lên, bóng mờ hỏa phượng to lớn tuy rằng không kinh khủng bằng lúc trước nhưng vẫn phát ra tiếng nổ vang.

Ầm! Ầm! Ầm!

Lôi Lâm lại một lần nữa bị đánh văng ra ngoài, tên hồng y giáo chủ kia giống như muốn dây dưa đến lúc Lôi Lâm chết, lấy chuyện này để kích thích Thạch Khắc, mỗi một lần đều cố ý lưu lại một điểm lực, khiến Lôi Lâm còn có thể giãy dụa đứng lên.

“Lôi…” Nhìn Lôi Lâm ngoan cường như thế, cho dù trọng thương cũng không từ bỏ, cho dù trước đó nội tâm của Thạch Khắc cứng rắn lạnh lẽo như sắt thép, hiện tại cũng không khỏi thấy trong ngực nóng bỏng, hai luồng nhiệt khí xông thẳng vào viền mắt, suýt chút nữa đã bật khóc lên.

“Từ bỏ đi! Bé ngoan! Đi mau!” Thạch Khắc hô to.

“Không! Ta tuyệt đối không từ bỏ!” Lôi Lâm vừa hô lớn lời thoại khiến chính mình buồn nôn vừa vung vẩy nắm đấm, hỏa kình bắn ra thiêu mặt đất thành đỏ đậm.

“Ầm!” Hắn lần thứ hai bay ngược ra ngoài, hồng y giáo chủ tiến lên vài bước: “Loại trò chơi này ta đã chán rồi, lần sau sẽ giải quyết mày!”

Rầm! Bò cạp bằng hắc khí khổng lồ tản ra, lượng lớn khí lưu tụ đến trước người lão hồng y giáo chủ kia, sóng năng lượng khủng bố bắn ra.

“Tên Lôi kia lẽ nào thật sự là kẻ ngu si?”

Một nơi khác, Lạc Khắc cũng “Vừa vặn” giải quyết vài tên đối thủ, lặng lẽ đến gần một khoảng cách.

“Gần đủ rồi, đợi Lôi chết đi, ta là có thể dùng vật kia cứu Thạch Khắc ra, để mưu cầu địa vị cao…”

Trong mắt Lạc Khắc lóe lên vẻ kiên định, bàn tay của hắn đã đưa vào trong quần áo, tìm thấy một vòng tròn.

“Lôi! Cậu là một người tốt! Cũng có thiên phú kinh người! Nhưng rất đáng tiếc! Đây là một thế giới mạnh được yếu thua, người nhiệt huyết xưa nay đều không có kết cục tốt, chỉ có thể làm cậu vỡ đầu chảy máu, yên ngủ đi…”

Lạc Khắc lẩm bẩm trong lòng, giống như con báo sắp bắt đầu đi săn, lẳng lặng mà ẩn núp bắt đầu chờ đợi.

Đột nhiên, con mắt của hắn trừng lớn, con ngươi như muốn rơi ra, cái miệng há to, thét lên một tiếng không thể tin tưởng: “Ta… Mẹ nó! Điều này cũng có thể! ! !”

“Vì yêu cùng chính nghĩa! ! !” Dục hỏa bao quanh khiến Lôi Lâm càng thêm thần thánh, nhìn hồng y giáo chủ không ngừng áp sát, trên mặt hắn lộ ra vẻ thánh khiết.

Sau đó, hắn hô lớn một tiếng, lượng lớn ngọn lửa màu vàng óng tuôn ra, vết thương trên người hắn hoàn toàn khôi phục, thậm chí sau lưng của hắn lại xuất hiện bóng mờ một con Phượng Hoàng khủng bố che kín bầu trời.

Nếu như nói trước đó Lôi Lâm gọi ra bóng mờ kia chỉ là hư ảnh thì hiện tại Phượng Hoàng trôi nổi sau lưng của hắn, mỗi một sợi lông chim đều vô cùng chân thực, giống như thượng cổ hỏa phượng chân chính giáng lâm.

Gợn sóng hỏa vũ công mạnh mẽ trong nháy mắt đột phá giới hạn tầng bảy đỉnh cao, tiến vào một tầng khác càng mạnh mẽ hơn!

“Được! Lại đột phá! ! !” Lạc Khắc trực tiếp hô lên.

Tầng hỏa vũ công thứ tám đã là cấp độ bầu trời, nói cách khác, hiện tại Lôi đã ngang hàng với hai gã hồng y giáo chủ, còn cùng cấp bậc Thạch Khắc!

“Lại… Lại còn có chuyện như vậy?”

So với Lạc Khắc, hồng y giáo chủ là người trong cuộc lại càng kinh hãi, cảm giác thế giới quan của bản thân đều bị xung kích khủng bố.

Loại nhiệt huyết ngu ngốc này lại còn có thể khiến một kẻ sắp chết đột phá? Hiện tại còn thăng cấp trở thành tồn tại tương đương với mình? Chuyện này không khoa học! ! !

Thạch Khắc ở nơi khác lại lộ ra vẻ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.

“Giết!” Sóng khí khủng bố tầng hỏa vũ công thứ tám trong nháy mắt đã bao bọc Lôi Lâm, vọt tới trước mặt ông lão hồng y giáo chủ kia, kình khí cực nóng quét ngang, thậm chí đột phá phòng ngự của đối phương, khiến cho lông mày và râu mép của ông lão đều bị thiêu cháy.