Chương 967: Cắm rễ (1)
Ầm!
Nắm đấm thép mang theo hỏa diễm đỏ đậm mạnh mẽ đánh trúng ông lão hồng y giáo chủ, khiến đối phương thổ huyết lùi gấp, bóng mờ phượng hoàng to lớn ở sau lưng Lôi Lâm lại hót vang, mang theo ý quyết chí tiến lên, trong nháy mắt Lôi Lâm vọt tới một gã hồng y giáo chủ khác.
“Cho dù đều là cấp bầu trời nhưng mày cũng chỉ là một kẻ mới lên cấp, chắc chắn sẽ không hiểu rõ đối với chiến đấu ở cấp bầu trời! Tiểu tử, để ta giải quyết mày!”
Hồng y giáo chủ trông coi Thạch Khắc hô to, ông lão trước đó thất bại lại bị ông ta nghĩ là do đối phương khinh địch, mới bị Lôi Lâm đánh lén thành công.
“Thả huấn luyện viên Thạch Khắc ra! Ta còn có thể tha cho ông một lần!”
Lôi Lâm rít gào rồi mạnh mẽ va chạm với vị giáo chủ kia.
Ầm ầm ầm! ! ! Màu đỏ rực không ngừng va chạm dây dưa với bão táp màu đen, thổ địa những nơi hai người đi qua đều bị tàn phá, lộ ra tầng nham thạch cứng rắn bên dưới.
“Hiện tại. . . Sẽ không có vấn đề gì chứ? Cho dù Lôi lâm trận đột phá nhưng đối phương là hai tên cấp bầu trời!” Lạc Khắc sờ sờ đồ trên tay, muốn xông ra ngoài.
Hắn mang theo nhiệm vụ mà đến đây, nhất định phải thu được tín nhiệm của Thạch Khắc, để thuận lợi trà trộn vào cao tầng đội đặc biệt, nhưng hiện tại bị Lôi Lâm đột nhiên chặn chen ngang một tay, khiến hắn phi thường khó chịu.
Phốc! Một tia sáng màu đỏ rực bỗng nhiên từ trong bão táp bắn đi ra, chỉ lung lay một hồi ở vị trí Thạch Khắc, bóng người Thạch Khắc đã biến mất không còn tăm hơi.
Bạch! Một giây sau, Lôi Lâm trực tiếp mang Thạch Khắc xuất hiện trước mặt Lạc Khắc, đẩy mạnh Thạch Khắc tới chỗ Lạc Khắc: “Mang huấn luyện viên đi!”
“. . .”
Tuy rằng Lôi Lâm không biết hiện tại vẻ mặt Lạc Khắc như thế nào, nhưng biết trong lòng đối phương nhất định đang muốn chửi má nó.
Bởi hắn lẩn trốn, bão táp trước đó mất đi mục tiêu đã cuốn về nơi này, mà ông lão hồng y giáo chủ trước đó bị Lôi Lâm đánh bay ra ngoài cũng âm trầm truy sát tới.
“Đệt! Đệt! Đệt! Lôi vốn là tầng bảy đỉnh cao, lâm trận đột phá còn nói nghe được. Nhưng trước đó thực lực của ta lộ ra chỉ có tầng sáu! Lại đột phá cũng thành vô dụng!”
Lạc Khắc nhìn hai tên hồng y giáo chủ cấp bầu trời nhào tới, ở trong lòng kêu rên.
“Mặc kệ, nhất định phải sử dụng cái này!”
Lạc Khắc cắn răng, trong tay cầm một quả trứng sắt màu đen trong nháy mắt bay ra ngoài.
Xèo! Tia sáng đen lóe lên, quả trứng sắt nhỏ nổ tung giữa không trung. Từng đợt khói mù bay ra, một mô hình cấu tạo khổng lồ chặn trước mặt hai tên hồng y giáo chủ kia.
“Mô hình cấu tạo ràng buộc! ! !” Hai tên hồng y giáo chủ kinh hô, tiếng kêu này lọt vào trong tai Lôi Lâm làm hắn thầm nở nụ cười trong lòng.
Ở trước mặt Lôi Lâm, chút âm mưu này của Lạc Khắc giống như trò đùa dai của trẻ con vậy, bị người lớn liếc mắt đã nhìn thấu, thậm chí còn ép đối phương đến trình độ này.
“Đây là. . . Mô hình con nhện! Hóa ra anh là. . .” Thạch Khắc suy nhược mà nhìn mô hình một chút, trong đôi mắt lập tức tỏa ra ánh sao, ánh mắt nhìn Lạc Khắc rõ ràng có thêm một tia thiện ý.
” Bí bảo truyền thừa gia tộc của ta nhiều nhất chỉ có thể ngăn cản bọn chúng năm phút, đi mau!”
Trên mặt Lạc Khắc lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn so với khóc, vác Thạch Khắc lên, trên người bốc lên một tầng màng ánh sáng hỏa vũ công phòng ngự.
“Chờ đã. . . Chờ ta!”
Nghe thấy bọn họ muốn phá vòng vây, một bộ thi thể trên đất đột nhiên nhảy lên, lộ ra khuôn mặt đầy máu của Mật Tư: “Lôi đại ca! Mang theo ta!”
“Hóa ra còn có một tên!” Lạc Khắc vô lực trợn trắng mắt, cảm thấy bất ngờ cả đời hắn gặp phải cộng gộp lại đều không nhiều bằng ngày hôm nay.
“Được! Đi!”
Lôi Lâm cười lớn một tiếng, trên người tràn ra hỏa kình, mở ra một con đường hỏa diễm dưới vòng vây của đám tín đồ Mạc Bi Ô.
Hai tên hồng y giáo chủ cấp bầu trời tạm thời bị cản đường, hiện tại tầng hỏa vũ công thứ tám của Lôi Lâm lập tức quét ngang toàn trường, dù là tế tự phổ thông hay tín đồ điên cuồng đều không chống lại được ngọn lửa màu vàng óng công kích. Rất nhiều giáo đồ phổ thông cho dù chỉ bị dính đến một đốm lửa đều sẽ lập tức bốc cháy lên, biến thành một bó đuốc lớn hình người.
. . .
“Các ngươi nghỉ ngơi ở đây trước! Ta muốn đi ra ngoài làm mấy chuyện!”
Sau khi trở lại trụ sở trong thành phố, Thạch Khắc đã khôi phục gần đủ rồi, thậm chí có thể tự do hành động, ở bên ngoài không nhìn ra dấu vết bị thương, ngoại trừ quần áo hơi rách nát ra.
“Tuân mệnh! Huấn luyện viên!” Ba người Lôi Lâm lập tức ưỡn ngực rống to .
“Ừm!” Ánh mắt Thạch Khắc nhìn Lôi Lâm và Lạc Khắc không khỏi mang theo vẻ cảm kích, hắn đi lên phía trước, vỗ vỗ vai Lôi Lâm và Lạc Khắc.
“Lôi! Lần này cậu làm rất khá, đồng thời còn đột phá đến cấp bầu trời! Ta sẽ giúp cậu xin công lao! Còn Lạc Khắc, ta hi vọng buổi tối có thể cẩn thận nói chuyện với anh!”
“Đây là vinh hạnh của ta!” Lạc Khắc lập tức hô to, dựa vào nét mặt của hắn thì Lôi Lâm đoán đây hẳn không phải chuyện xấu gì, xem ra mô hình con nhện trước đó còn có lai lịch khác. Rõ ràng đã đánh động tâm tư của Thạch Khắc.
” Tổ chức sau lưng của Lạc Khắc lần này vì trà trộn vào đây đã thật sự hạ không ít công phu. . .”
Trong lòng Lôi Lâm thở dài, chẳng qua lại không biết mình đã sắp bị Lạc Khắc đố kị chết rồi, nếu như ánh mắt có thể giết người thì e là hiện tại Lôi Lâm đã sớm biến thành một bó đuốc hình người.