Chương 90: Chuyện năm đó

person Tác giả: Nhiếp Bạch Cẩn (Kin) schedule Cập nhật: 10/01/2026 13:38 visibility 4,032 lượt đọc

Cô nghe anh nói thì im lặng rồi cúi mặt, cánh môi mềm ghì chặt vào nhau biểu lộ sự khó xử. Một tháng không gặp, rồi một tháng nữa… chấm dứt.
- Bản thiết kế đó em hủy rồi, sau này nếu có cơ hội sẽ thiết kế riêng cho anh một bản hoàn hảo nhất, được không? Hứa Nguyên Khải khó hiểu nhìn cô rồi nhanh chóng mỉm cười, vợ anh hôm nay chắc có lẽ vì không đoạt được giải nên buồn sao? Cái gì mà sau này có cơ hội, cơ hội của hai người bọn anh vẫn còn cả đời mà. Bỏ qua suy nghĩ kia, Hứa Nguyên Khải đưa cô tới một nhà hàng năm sao, anh nắm tay cùng cô lên tới tầng cao nhất, nơi đó có nến và hoa, lung linh và đẹp đẽ.
- Ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau có lẽ em không nhớ, không sao cả, anh nhớ giùm em!
Bàn tay nhỏ nắm chặt vạt váy, chiếc áo măng tôi ban nãy anh đã khoác lên cho cô ủ ấm, anh lại để tâm tới ngày này sao, cô còn tưởng…
Cô và anh ngồi vào bàn, anh theo thói quen giúp cô cắt lát sẵn steak, cả hai nâng ly rượu vang uống cạn. Cô rất ít khi uống rượu nhưng tửu lượng lại rất tốt, chắc có lẽ là nhờ gen của bố truyền lại, chẳng biết nên vui hay buồn.
Bầu trời hôm nay khá âm u, từ trên cao nhìn toàn cảnh, thành phố nay đã khác nhiều, khang trang và hiện đại hơn. Tất cả đã đổi thay, chỉ còn cô vẫn luôn ôm ấp những kí ức xưa cũ năm tháng còn nhỏ ở quê nhà.

Đêm đó cô nằm trong lòng anh, bàn tay ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn. Thấy cô chủ động lòng anh như mở cờ, xem ra chuyến đi công tác này không tệ, lại là xúc tác vẽ thêm cho cô và anh một con đường tươi sáng.
Đầu cô kê lên cánh tay rắn chắn của anh, eo được anh siết chặt áp sát, cảm giác an tâm khi kề cạnh chưa một lần vơi bớt, chỉ đáng tiếc cảm giác như bây giờ mãi mãi sau này cô có kiếm khắp chân trời góc bể cũng không thể tìm được.
- Em đã từng thất hứa với anh điều gì chưa?
Âm vực trong câu hỏi kia rất nhẹ nhưng lại đủ anh nghe thấy, Hứa Nguyên Khải hôn lên trán cô một cái rồi đáp khẽ:
- Tất nhiên là chưa, chưa từng!
Nghe thấy âm thanh trầm thấp khẳng định chắc nịch đó, cô vô thức cong môi. Ít ra trong suốt khoảng thời gian qua, cô vẫn luôn hoàn thành tốt vị trí của mình, không phải để anh bận lòng. Bất giác cô lại muốn bản thân ích kỉ một lần, cô ước thời gian có thể thiên vị cô một chút, có thể trôi chậm lại một chút để cô được gần anh thêm một chút…
- Nguyên Khải, anh cũng nên để ý sức khỏe, đừng chỉ lo cho người khác mà tàn nhẫn với chính mình!
Bởi sau này nếu anh vì lo cho cô ấy mà bỏ bê bản thân, em sẽ đau lòng.
Rất hiếm khi anh nghe thấy cô gọi tên mình chợt cảm thấy trái tim chệch đi một nhịp. Cô nói rất nhẹ nhàng, anh cảm thấy đây như một tuýp Vaselin, thoa dịu đi những vết nứt nẻ thô ráp, an ủi bội phần.
- Anh chỉ quan tâm tới người mình để tâm, có thiệt thòi cũng chẳng sao.
Nghe được câu trả lời kia, trong nơi ngực trái khẽ nhói. Cô không nói gì nữa, cánh tay ôm trên eo anh vội thu về.
Hứa Nguyên Khải cảm thấy hụt hẫng, anh trở mình đặt cô dưới thân, tức thì đặt xuống một nụ hôn sâu. Bị bất ngờ, cô dùng sức đẩy anh ra nhưng bàn tay to lớn nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô ghì xuống mặt đệm rồi từ từ tiến tới đan chặt vào nhau.
Trước đây vô tình chạm mắt vào những cảnh nóng trên phim, cô thấy hai nhân vật đan tay, nhân vật nữ vùng vẫy muốn thoát nhưng không được, cô còn cười cho rằng cô ấy làm màu, chỉ là đan tay có gì lại không thể thoát được nhưng giờ thì cô hiểu rồi, càng muốn vùng ra lại càng bị siết chặt, căn bản không có đường lui.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right