- Ju… à Diệu Hy, cô và cậu bé chắc vẫn chưa ăn gì đúng không, vừa hay chúng tôi mới nấu xong bữa tối!
Diệu Hy khẽ gật đầu cảm ơn cô một cái rồi quay sang nhìn anh. Đôi mắt trong vắt như nước kia hướng về phía người đàn ông đang ngồi cạnh đầy tình ý nhưng lại dè dặt khiến kẻ ngoài cuộc như cô nhìn cảnh này cũng cảm thấy giữa họ giống một cặp tình nhân đang đè nén xúc cảnh mãnh liệt của bản thân do có sự xuất hiện của một con kì đà.
- Nhìn tôi làm gì, cô làm tôi tưởng chúng ta vẫn còn tình cảm với nhau đấy!
Hứa Nguyên Khải bực dọc, Diệu Hy nhìn anh như thế khiến vợ anh hiểu lầm mất. Anh không suy nghĩ nhiều ôm lấy cô vợ nhỏ ra bàn ăn.
Bàn ăn bình thường chỉ có cô và anh nhưng hôm nay nhân lên làm bốn. Con trai Diệu Hy rất ngoan, thằng bé vô cùng hiểu chuyện, nhận chén canh từ cô đã biết nói cảm ơn rất rõ ràng. Chắc có lẽ Diệu Hy đã dạy dỗ thằng bé nghiêm khắc, chẳng trách người tốt như cô ấy bảo sao lại khiến anh nhung nhớ bao năm.
Trương Cẩm Ngọc đẩy món gà hầm ra giữa bàn ăn, Diệu Hy ngồi đối diện với cô chợt mỉm cười ngại ngùng:
- Không ngờ đã qua nhiều năm rồi, hương vị của món gà này vẫn ngon như vậy!
Bàn tay vốn định múc một chén canh, sau khi nghe câu nói kia liền khựng lại. Có phải thực ra hôm nay anh sẽ đón cô ấy về đây nên cố ý nấu món cô ấy thích ăn không? Nghĩ tới nụ hôn ở bếp ban nãy, cô thấy mình giống như một kẻ thứ ba, bất giác có gì đó như chẹn lại ở cổ họng, rất khó chịu.
Anh ngồi bên cạnh không nói gì, từ lúc ngồi vào bàn anh vẫn như thói quen lọc thịt và chuẩn bị sẵn thức ăn. Diệu Hy nhìn từng động tác thuần thục kia thầm mở cờ trong bụng, hóa ra bây giờ Hứa Nguyên Khải lại có thể tinh tế tới mức này. Toan mở miệng nói cảm ơn thì chiếc bát nhỏ kia đã đặt sang phía của Trương Cẩm Ngọc khiến khuôn mặt đang tươi rói lập tức tối sầm.
- Sao nãy giờ không gắp gì thế, đưa bát này cho anh!
Vì không muốn mọi người nhìn thấy cô đang căng thẳng nên cô chỉ đành miễn cưỡng nhận lấy. Hương vị ngọt ngào ban nãy đã tan biến, giờ đây chỉ còn dư âm đắng ngắt.
…
Tối đó anh sắp xếp cho Diệu Hy ở tầng một, anh nói tầng hai là của Nguyệt Cầm, có lẽ con bé sẽ về, hơn nữa Diệu Hy có con nhỏ, ở tầng một dễ bề chăm sóc.
Sau khi anh rời đi, Diệu Hy vào phòng đóng cửa, đưa tay xoa đầu con trai rồi trèo lên giường vắt chân. Có nằm mơ cô cũng không ngờ vợ của Hứa Nguyên Khải lại là kẻ cả gan từ chối cô, căn bản chẳng có điểm nào nổi bật. Nhưng… ánh mắt của người đàn ông từng níu kéo cô sao bây giờ lại trở nên xa lạ như vậy? Nhìn như… muốn đuổi cô đi.
Diệu Hy lắc đầu bác bỏ suy nghĩ kia, nếu muốn đuổi cô đi sao lại chấp nhận cho cô ở lại đây chứ, một kẻ quê mùa như Trương Cẩm Ngọc mới phải biến khỏi đây, cô ta đâu xứng.
Đối với một diễn viên lâu năm như cô, theo như những gì quan sát được thì Trương Cẩm Ngọc tuy có cá tính nhưng lại khá dễ mềm lòng, những biểu cảm trên gương mặt lúc tiếp xúc cùng Hứa Nguyên Khải có thể thấy được Trương Cẩm Ngọc đã yêu anh, lại còn là dạng yêu rất sâu nhưng không thể nói. Ha, kể ra cũng thật đáng thương… trái tim của anh ấy chỉ có thể để ở chỗ của Diệu Hy này.
…
Cơn gió bấc đã bắt đầu xâm chiếm toàn thành phố, mang theo hơi buốt đặc trưng. Thời gian này khiến cô hay hồi tưởng tới trước đây, cái mùa cô chỉ có một mình, sáng đi học, tối đi làm tới đêm khuya. Cô quạnh và buồn tẻ, còn cả sự trống rỗng. Những xúc cảm đó bây giờ hiện về có khi cũng là điềm báo rồi…
Từng dòng nước lạnh xối lên người, cô muốn dùng nó để bản thân có thể tỉnh táo lại, không thể lún sâu thêm nữa, không thể phó mặc theo cảm tính nữa. Ban nãy khi thấy Diệu Hy đứng trước mắt anh, cô cảm thấy hai người họ rất giống một cặp trời sinh, trai tài gái sắc. Cô ấy trở về thật đúng lúc, chưa tới một tháng nữa anh và cô hết hợp đồng rồi. Thời gian cũng thật chóng vánh, cô ấy trở về, cô nên biết điều cách xa anh ra một chút nhỉ.