Chương 11: CHƯƠNG 11
Lão lí đem chăn bông đến sau ngày thứ hai, hôm sau Chương Vân dậy thật sớm vì hôm qua đã nói đại cữu sẽ đưa nàng về nhà.
Sáng sớm Lí thị dùng vải thô bao bọc chăn bông rồi dùng dây thừng cột chặt, lại gói thêm một bao đậu phộng, một bao táo hái sau viện nhà, người trong thôn còn đưa đến một chút cá ướp mặn, bao lớn bao nhỏ đủng đỉnh treo đầy hai đầu đòn gánh, cái này cũng chưa tính, đợi đến khi Chương Vân thu thập xong từ trong phòng đi ra thì Lí thị còn bưng một giỏ trúc đi tới.
"Vân nhi, cái này cũng cầm về". Lí thị đi đến trước mặt Chương Vân chỉ tay lên giỏ trúc, Chương Vân hướng bên trong nhìn thì thấy mười mấy hai mươi con gà con, mặt khác còn có một lọ sành bên trên có nắp đậy, không biết bên trong là cái gì.
Lí thị lôi kéo Chương Vân đi ra ngoài cổng, đại cữu Chu Dân cùng gánh đồ đã đứng đợi ở đây, vừa đi Lí thị vừa phân phó nói:" Vân nhi, trong này có hơn chục quả trứng gà, mọi người đưa cho con, về bảo nương nấu bồi bổ thân thể, còn có trong bình này có tuyết hồng mới muối, về nói nương phải để mấy ngày nựa mới lấy ăn được".
Lí thị vừa dặn dò xong, lấy trong rổ trúc một bao bố nhỏ đưa cho nàng,"Trong này có mấy khối đường mạch nha, ông ngoại con mua cho Hưng Tử, Trình Tử nếm chút".
"Dạ, bà ngoại, cháu biết rồi". Chương Vân liên tục gật đầu, phía trước Chu Dân lại nở nụ cười:" Nương nhà nhị muội cũng không xa, nếu người muốn thì con đưa người đi một chuyến".
Lí thị biết con cười mình dài dòng, liền liếc mắt hắn một cái rồi nói :" Ngươi thì hiểu được cái gì, nhà muội tử ngươi cũng không rảnh rỗi, Vân nhi cũng khó mới tới được một chuyến, liền không cho ta nói chuyện với ngoại tôn nữ nhiều một chút".
Chu Dân lúc này liền cười nói:" Đi, đi, đi, nương muốn nói bao lâu thì nương cứ nói".
Lúc này Lí thị cũng nở nụ cười, nhìn sắc trời cũng không còn sớm, nên cũng không nói nữa để hai người đi, đem giỏ trúc cho Chu Dân nói:" Được rồi, không nói nựa, đi nhanh đi, trên đường nhớ chú ý ".
Chương Vân lúc này nói lời cáo biệt với bà ngoại rồi đi theo phía sau đại cữu Chu Dân, đi ra cửa thôn không bao lâu, đại cữu mang theo nàng đi hướng bờ ruộng, nói đi xuyên qua ruộng thì sẽ nhanh hơn một đoạn đường.
Một đường đi men theo bờ ruộng đi tới, doc đường gặp chào hỏi rất nhiều hương thân, Chu Dân vội vàng đáp lại, Chương Vân nhìn xung quanh ruộng đất nay mùa thu hoạch bông vải cơ hồ đều ngắt xong, người nông dân vội vàng chặt cây bông, con có nhiều gia đình khác thì bẻ ngô, chặt cây thu dọn gọn gàng.
Hai người xuyên qua các bờ ruộng, lại đi thêm một đoạn đường dài thì bắt đầu thấp thoáng thấy đồn điền cửa thôn hiện ra.
Chu Dân gánh một gánh bao lớn bao nhỏ đi trên đường, dẫn tới sự chú ý của nhiều hương thân, các cô nương ngày thường có hay lui tới chạy đến trước mặt nàng tán gẫu, nông dân mọi người đều ngay thẳng, nói vài câu liền hỏi mấy thứ này ở đâu đến, Chương Vân cười nói chuyện cùng các nàng, thấy các nàng hỏi thì nói nhà bà ngoại đưa tới.
Chương Vân đi tới gần chân núi Thanh Truân Lĩnh, bên này cách ruộng đất có chút xa nên vào trong thôn không có nhiều người lắm, nên quanh cảnh một mảnh thanh tịnh. Đợi đến khi Chương Vân vòng qua Thanh Lĩnh Hà, các cô nương cũng chầm chậm tan tác đi, lại đi thêm vài bước, xa xa có thể nhìn thấy cổng nhà mình hiện lên.
"A Phân, ta đem khuê nữ của ngươi đã trở lại". Chu Dân đến ngoài cổng thì nhìn thấy Chu thị đang quét rác trong sân liền lên tiếng gọi lên.
Chu thị ngẩng đầu nhìn lên, đem chổi trúc dựa vào tường đất rồi cười đi ra đón:" Đại ca, sao ngươi lại đưa nhiều đồ như vậy, lần nào đến cũng vậy, ta còn không biết xấu hổ mà nhận lấy".
Chu Dân đi vào hướng nhà chính một bên nói:" Muội tử có gì mà phải ngượng ngùng, lại nói bên trong có rất nhiều đồ nương đưa đến, ngươi cũng không thể từ chối ý tốt của nương".
Sải bước tới phía sau nhà chính, Chu Dân đặt đòn gánh xuống, đặt giỏ trúc lên bàn , Chu thị nắm tay Chương Vân theo sau đi vào,"Đại ca nói với nương, lần sau đừng như vậy nựa, nếu còn đưa nhiều đồ thế này muội cũng không dám về nhà mẹ đẻ đâu".
Chu thị nói chuyện vừa nhìn về phía đòn gánh, lấy tay sờ qua liền biết bên trong là chăn bông, nhìn đến hai đầu bộ dáng thật dày vội la lên:" Nha, cái này cho bốn giường, thu hoạch xong thì đem bán lấy tiền đi, sao lại đưa tới nhiều như vậy".
Chu Dân lấy khăn lau mặt, ngồi xuống băng ghế cười nói," Năm rồi ngươi không lấy nên năm nay đưa tới cho ngươi luôn, năm nay thu hoạch tốt, ngươi cũng đừng chối đẩy nựa, nhà chúng ta năm nay tiền thu bông vải nhiều hơn mọi năm, cái này còn có không ít công lao của Vân nhi".
"Cái này cùng Vân nhi có liên quan gì đâu?". Chu thị nghe xong cũng không hiểu, quay đầu tìm con gái,
Chương Vân thừa dịp bọn họ nói chuyện đi về phòng ngủ cất đồ rồi đi xuống phòng bếp rót mấy chén nước sôi để nguội bưng lên nhà chính, vừa vặn Chu thị tìm nàng, vừa nàng tiến vào vội hỏi:" Vân nhi, vừa rồi đại cữu nói có công lao của con, đây là có chuyện gì?".
Chương Vân nhất thời không biết nhất thời nên nói như thế nào, đem bát nước cho đại cữu uống rồi mở miệng giải thích, đem chuyện hạt bông phát sinh rồi chuyện làm dụng cụ tách hạt làm bông nói ra cho Chu thị biết, khiến nàng nhất thời kinh ngạc không thôi, nhưng nhiều hơn là vui mừng thay nhà mẹ đẻ.
"Vân nhi, chuyện con gặp ngoại hương nhân kia, tới bây giờ nương chưa thấy con nhắc tới ". Chu thị cao hứng rất nhiều, liền lôi kéo khuê nữ vội hỏi.
Chương Vân mỉm cười nói:" Con gặp lúc đi chơi, cũng không để trong lòng nên quên không nói với nương, nếu không phải là lần này đi tới nhà bà ngoại nhìn thấy bông vải, con cũng không nhớ chuyện này đâu".
Một bên Chu Dân ngồi một mình uống hết ấm nước sôi nguội rồi lấy mu bàn tay lau khoé miệng, cười nói:" Cha nói Vân nhi nhà chúng ta là phúc tinh, thực nói không sai, chỉ là một chuyển nhỏ mà giúp gia đình chúng ta thành một việc lớn".
Nghe nhà mẹ đẻ cứ thế khen con gái của mình, Chu thị trên mặt cười đến nở hoa nhưng miệng lại nói:" Đừng cứ khen nàng, đại ca ở lại ăn cơm nước xong rồi đi về, ta bây giờ đi làm ngay".
"Đừng, bây giờ cũng không phải canh giờ ăn cơm, ngươi cũng không bận việc, vẫn là ngồi xuống nói chuyện với ta đi, ta ngồi một lát liền trở về nhà". Chu Dân vội đứng dậy ngăn cản, nhường nàng ngồi xuống một bên.
Chu thị thấy đại ca luôn ngăn cản, mà cũng không đi được, liền gọi Chương Vân nói:" Vân nhi, con đi nấu vài cái trứng gà đến đây, đại ca, cơm huynh không chịu ăn vậy ăn chút trứng gà đi".
Chu Dân còn định đứng dậy ngăn cản nhưng Chương Vân đã chạy ra nhà chính đi vào phòng bếp rồi.
Lấy hai cái trứng gà trong bình ra, rồi đem nồi ra múc nước, Chu thị thường nấu trứng gà với nước, nàng lại nghĩ tới hồi nhỏ thường ăn trúng gà với nước tương, so với nấu bình thường thì ăn ngon hơn, hơn nữa cũng đơn giản, nấu nước nóng lên sau đó đánh trứng gà đổ vào, lại bỏ thêm nước tương cùng dầu ăn, chỉ cần vài phút là có một bát canh trứng, rải thêm một chút hành lá xắt nhỏ khiến hương vị thơm ngon hơn.
Chương Vân làm hai ba động tác là nấu xong một bát canh trứng, điều đáng tiếc duy nhất là trong nhà không có bao nhiêu dầu ăn, nàng không dám bỏ nhiều, chỉ bỏ một chút lên phi với hành cho nó dậy mùi thơm.
Bưng trứng gà nước tương đi lên đặt xuống bên trên bàn, Chu Dân liền bị hấp dẫn hương thơm, Chương Vân mang theo đôi đũa đưa qua cười nói:
" Đại cữu, cháu nấu xong rồi, người đừng khách khí, mau ăn một chút đi".
Chu Dân chưa ăn qua kiểu nấu trứng gà này bao giờ, hương thơm vấn vương trên mũi, cũng không chống đỡ được liền cầm đũa bưng bát lên ăn, miệng luôn luôn khen ngon, nói nàng tâm tư khéo léo, nấu trứng gà so với người khác ăn ngon hơn.
Chu thị lại một trận vui vẻ, Chương Vân sau đó chạy về phòng bếp múc nước rửa sạch nồi, bát đũa, chờ dọn dẹp xong nàng liền đi ra mảnh đất trồng rau, nhiều ngày như vậy không ở nhà, nàng muốn nhìn chút đất trồng rau nay ra sao rồi, lần này nàng theo đại cữu, nhị cữu mua được một ít loại mầm mống mới, chuẩn bị ngày mai lấy ra một ít gieo trồng trên đất.
Đến phía sau đất trồng rau, nhìn thấy hàng giá cà tím phát triển rất tốt, cải bó xôi cũng rất cao, trước đó khi cải tạo đất trồng rau vẫn là một mảnh đen nhánh, không phân biệt được loại nào.
Chương Vân ngồi ở đất trồng rau bắt đầu nhổ chút cỏ dại, mãi cho đến khi ngoài cổng có một thân ảnh đột nhiên chạy vào trong viện đi đến đất trồng rau.
Chờ đến khi thân ảnh đến gần phía trước, Chương Vân mới đột nhiên phát hiện, giật nảy mình đứng lên vội lui về phía sau, ôm tay ngang trước ngực nhìn lại mới thấy là Thường Mãn.
Nàng kinh hồn chưa kịp phản ứng thì Thường Mãn liền gấp giọng hỏi:" Vân Nhi, Thiết Toả có đến đây tìm ngươi không?".
Chương Vân lúc này thực sự mơ màng kỳ diệu, tìm Thiết Toả làm sao lại đến nhà nàng, còn từ ngoài cổng chạy vào có chút doạ người, nàng thực bực mình, ngữ khí cũng không tốt đứng lên nói:
"Ngươi tìm lầm người rồi, cái này phải đi hỏi nương Thiết Toả đi".
"Thiết Toả nếu tới tìm ngươi, ngươi đừng để ý đến hắn". Thường Mãn cũng không trách nàng giọng nói không tốt, chính là vừa vội thanh minh nói một câu.
Chương Vân không khỏi liếc hắn một cái, đang định mờ miệng thì ngoài cổng vang lên tiếng gọi:" Nương Trình Tử có ở nhà không?".
Vừa nghe thấy tiếng gọi, Thường Mãn vội lẻn đến phía trước Chương Vân, thân thủ liền lôi kéo nàng tránh sang một bên, cũng vội đem nàng đấy đến chỗ góc khuất, bản thân cũng đến phía trước ngăn trở nàng đi ra.
Chương Vân sức lực thật sự không bằng Thường Mãn, nhưng trong lúc hắn không chú ý nàng cuống quýt đá mấy cái vào chân hắn, cũng khiến hắn đau nhăn đến nhăn mày lại.
"Chạy đến nhà ta chơi cũng không biết xấu hổ à, không nghĩ đến ta bị lời đàm tiếu, còn không mau đi đi ". Chương Vân chân vừa đá, miệng cũng không ngừng quát lớn nói.
Thường Mãn có chút nóng nảy, lấy tay che miệng nàng lại, thấp giọng nói:" Ngươi nếu muốn cho mọi người nhìn thấy, ta đây cũng không trốn tránh, bây giờ từ sân cửa trước nhà ngươi đi ra, ta cũng không nói là gì nhưng chỉ sợ ngươi để ý".
Chương Vân không muốn người trong nhà suy nghĩ mấy lời đồn đãi quấy nhiễu, chỉ có thể chậm rãi an tĩnh lại, trừng to mắt xem Thường Mãn , Thường Mãn lại chưa nói gì, chỉ dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh phía trước, đợi đến khi xác định người đã tiến vào trong nhà, lập tức khoát tay xoay người bỏ chạy đi ra ngoài cổng, đảo mắt cũng không thấy bóng người đâu.
Sự tình đột phát khiến Chương Vân không hiểu nổi, cũng không còn tâm tư ở bãi đất trồng rau nựa, xoay người đi ra sau nhà, vừa vòng qua phòng bếp chỉ thấy nương Thiết Toả là Đỗ thị vội vàng từ nhà chính đi ra, miệng còn nói:" Nếu Thiết Toả không ở đây, vậy nương Trình Tử, ta cũng nên đi về nhà ".
Đỗ thị nghênh diện nhìn thấy Chương Vân, thoáng sửng sốt, cũng không nói gì liền đi ra ngoài cổng.