Chương 12: CHƯƠNG 12

person Tác giả: Thập Bát Kinh schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:19 visibility 3,411 lượt đọc

Chương 12: CHƯƠNG 12

Chu thị trong nhà còn có khách nên không đưa tiễn nương Thiết Toả, chỉ đứng ở cửa phòng nhìn ra, nhìn thấy Chương Vân liền vẫy tay kêu nàng đi qua, lôi kéo vào nhà chính ngồi xuống, tiếp tục cùng Chu Dân nói chuyện tán gẫu.

Chương Vân không đem chuyện vừa rồi nói ra, chỉ ngồi một bên nghe huynh muội Chu thị tán gẫu, đột nhiên nghĩ đến cái gì, liền cười nói:" Nương , con nghe bà ngoại nói chuẩn bị giúp nhà đại cữa xây phòng ở mới".

"Nha, thật sự, đại ca sao ngươi không nói sớm ". Việc này Chu thị càng thêm cao hứng, Chu Dân ha ha cười nói;" Vừa rồi chỉ lo nói chuyện khác, cũng quên mất chuyện này, việc này còn chưa có làm đâu, chờ xong lúa mạch khi đó hết bận rồi mới bắt đầu làm, dù sao cũng phải tới tháng sáu mới hoàn thành".

"Vừa vặn đến lúc đó dưới ruộng đất nhà ta cũng rảnh, để Hữu Khánh, Trình Tử đi qua hỗ trợ, làm phòng ốc không thể thiếu nhân thủ được".

Ở nông thôn làm phòng ốc là một sự kiện lớn nhất, năm trước khi nhà tam đệ Chu Bình làm phòng ở, bọn họ cũng đi qua hỗ trợ, không nghĩ tới mới cách một năm nhà đại ca lại làm phòng ở mới, nhà mẹ đẻ ngày qua càng thịnh vượng, Chu thị trong lòng miễn bàn có bao nhiêu vui vẻ.

"Được", Chu Dân sảng khoái đáp ứng, nhắc tới chuyện vui vẻ, huynh muội càng thích thú không ngừng, vòng quanh chuyện phòng ở, lại hàn huyên một hồi, cho tới khi Chu Dân chợt nhớ cha phân phó hắn đi sớm trở về sớm chút nên chỉ có thể cáo từ.

Chu Dân còn chưa đứng dậy, ngoài cổng lại vang lên tiếng gọi," Hữu Khánh tẩu" vừa dứt lời người bên ngoài đã đi vào nhà chính.

"Nhà Đại Mậu, ngươi đến, mau vào ngồi". Chu thị nhìn lên, nguyên lai là Phùng thị vợ của Vương Đại Mậu, mỉm cười mời nàng tiến vào.

Phùng thị cũng không khách khí, cầm giỏ trúc trong tay đi vào nhà chính, thấy Chu Dân liền cười nói:"Nha, đại cữu bọn nhỏ ở đây a". Nhà Vương Đại Mậu cùng Chương gia rất gần, từ ngoài cổng đi phía trước vài bước là có thể thấy, ngày thường hai nhà cũng hay lui tới, Phùng thị cũng đã gặp qua Chu Dân vài lần cho nên cũng không xa lạ.

Chu Dân khách khí trả lời rồi đứng dậy cáo từ đi ra ngoài, Chu thị mang đòn gánh, giỏ trúc trên bàn đưa cho Chương Vân, bảo nàng đem đồ trong giỏ trúc cất trong bếp rồi đưa giỏ trúc cho Chu Dân mang về.

Chương Vân sau khi rời khỏi đây, Chu thị liền tiếp đón Phùng thị, Phùng thị đến đây cũng tự nhiên như ở nhà, sớm ngồi xuống đem châm tuyến trong rổ ra chuẩn bị vừa nói chuyện, vừa may giày.

"Hữu Khánh tẩu tử, ta vừa biết được một tin tức, ngươi nghe xong đừng nổi giận". Phùng thị nhìn Chu thị rồi nói ra.

"Có chuyện gì?". Chu thị hỏi.

"Ta nghe nói hôm nay đại cô Thiết Toả, dẫn theo chất nữ nhà chồng đến xem tướng Thiết Toả, nào đâu biết rằng Thiết Toả chạy trốn đi, làm nương Thiết Toả đi tìm trong thôn mãi bây giờ chưa thấy người đâu". Phùng thị thẳng tính liền nói ra hết, một điềm che giấu cũng không có.

Chu thị sắc mặt lập tức khó coi, không đợi nàng nói chuyện, Chu Dân đã mở miệng trước:" Gì? Trịnh gia đây là có ý tứ gì, xem Vân nhi nhà chúng ta là gì, khó trách vừa rồi nương Thiết Toả cũng không dám liếc mắt ta một cái, nguyên lai là lần này đuối lí, không được ta phải đi tìm Hữu Khánh ngay, cùng hắn đi Trịnh gia nói chuyện".

Chu Dân để đòn gánh trong tay xuống đi ra ngoài, Chu thị định đi theo nhưng lại sợ Chương Vân nghe được tin tức sẽ khó chịu nên ở lại xem nàng.

Phùng thị lúc này cũng đứng lên, thấy Chu Dân đi ra ngoài, cũng không biết nói gì liền cáo từ vội vàng ra khỏi Chương gia.

Bất quá Chu Dân lại không đi ra ngoài, hắn vừa bước ra khỏi nhà chính đã bị Chương Vân đứng ở ngoài ngăn cản, thấy Phùng thị rời đi phía sau liền kéo Chu Dân vào nhà.

"Vân nhi, cháu đừng ngăn cản ta, ta muốn đi tìm cha cháu". Chu Dân gặp Chương Vân dám đưa hắn vào lại nhà chính liền có chút nóng này.

"Đại cữu, nếu người cùng cha con đi tìm tới cửa thì chỉ có mất mặt thôi, người nghe cháu nói một câu, đừng đi". Chương Vân vội nói ngăn cản.

Chu thị thấy con gái đã hiểu được chuyện này, vội đi qua dắt tay Chương Vân an ủi nói:" Vân nhi, việc này chỉ nghe Đại Mậu thím nói như vậy, không nhất định là sự thật".

Chương Vân quay đầu nhìn Chu thị mỉm cười,"Thật sự cũng không có quan hệ, nương người yên tâm, con một chút cũng không thấy khó chịu".

Chu Dân, Chu thị thấy mặt nàng mỉm cười, nhìn thực không có chút giống bộ dạng khổ sở, hai người nhất thời có chút ngây người, Chương Vân một tay nắm tay Chu thị, một tay lôi kéo cánh tay Chu Dân vào nhà chính cho bọn họ ngồi xuống rồi mở miệng nói:" Nương, đại cữu, năm đó bà nội cùng bà nội Thiết Toả có quan hệ tốt, nên thuận miệng nói định thân cho bọn con, hiện giờ thì hai bà đều đã mất, hai nhà lại không thật sự định qua lại, chúng ta cũng đừng tưởng thật, nhà Thiết Toả nếu cần cưới vợ cho Thiết Toả, chúng ta liền cao hứng chúc mừng đi, như vậy người khác ngược lại không nói được gì".

Chương Vân trấn tịnh nói một phen tự nhiên, Chu thị nhìn nàng một hồi lâu, mới chậm rãi yên tâm, Chu Dân thì đứng lên cười nói:" Chúng ta sống bằng từng này tuổi rồi còn không nhìn thông suốt bằng Vân nhi, được, bọn họ lỡ mất Vân nhi là tổn thất của bọn họ, khuê nữ tốt như vậy sợ gì không kén được rể tốt, A Phân ngươi cũng đừng lo lắng, ta trở về nói với chị dâu ngươi, còn có nương các nàng, sẽ lưu ý tìm kiếm người tốt cho Vân nhi".

"Đại cữu, cháu còn nhỏ mà". Chương Vân giả bộ xấu hổ, giận kêu lên một tiếng xoay người chạy ra khỏi nhà chính, thì phía sau đầu truyền đến tiếng cười của hai người trong nhà, sau khi chạy ra khỏi nhà chính Chương Vân mới thở ra, muốn giả bộ bộ dạng thẹn thùng thật không dễ dàng, liền đi về hướng phòng ngủ của mình.

Bị Chương Vân nói một phen như vây, Chu Dân cũng không bốc hoả, liền cầm đòn gánh, giỏ trúc bước đi, Chu thị đưa tiễn đại ca ra ngoài, nhìn người đi thật xa mới xoay người đi vào nhà, đi tới phòng ở của Chương Vân xem xét vài lần, nhưng ngẫm lại cũng không đi vào, miễn cho con gái suy nghĩ, quay đầu trở về nhà chính đem đồ Chu Dân đưa đến cất đặt thoả đáng.

Chuyện nhà Thiết Toả rất nhanh được truyền ra, Chương gia già trẻ lúc từ ruộng đất trở về đã biết được chuyện này, Chương Liên Căn tự nhiên có chút phát hoả, mắng Trịnh gia không biết tốt xấu, nếu không phải Chu thị đem lời Chương Vân giảng giải nói ra, thì hắn đã sớm xông ra ngoài sân, nhưng vẫn phải mắng một hồi cho đỡ tức mới dừng lại nghỉ.

Những người khác trong Chương gia thực sự rất căm tức, chính là Chương Liên Căn đã bốc hoả rồi nên bọn họ chỉ có thể nghẹn đầy bụng khí, đứng một bên không dám hé răng, miễn lửa cháy lại đổ thêm dầu.

Đến giờ cơm chiều, người một nhà ngồi vây quanh bàn, một đám sắc mặt không vui, một bựa cơm mọi người đều ăn không có tư vị gì, chỉ có Chương Vân ngược lại không không thèm để ý, nhẹ nhàng ăn cháo ngô kèm hạt tiêu lấy ở nhà bà ngoại, mặn nhạt kết hợp, hương vị cực ngon, so với ngày thường còn ăn nhiều hơn một bát.

Cả gia đình thấy Chương Vân thật sự không có việc gì mới chậm rãi thu sự tức giận, cũng không vẽ rắn thêm chân nói một chút an ủi, cơm nước xong liền tự đi về phòng ngủ.

Chương Vân ở lại giúp Chu thị dọn dẹp bát đũa, lại bị nàng đuổi ra phòng bếp, chỉ nói nàng đi từ nhà bà ngoại trở về chạy nhiều trên đường như vậy cũng mệt mỏi, bảo nàng về phòng ngủ sớm đi.

Chương Vân nghe lời Chu thị trở về phòng, nhưng không có đi ngủ, mà thừa dịp trời còn sáng chưa có đen tối lấy mầm mống từ nhà bà ngoại đem ra, còn có bao hạt mắt phượng kia nựa.

Từ nhà bà ngoại trở về Chương Vân mang về các loại mầm mống như rau dền, rau cần, cà rốt, còn có ngò cùng tuyết hồng, nàng dùng mấy tấm vải lẻ bọc lại từng giống mầm mống riêng lẻ, rồi dùng dây cột lại khỏi đổ ra ngoài.

Trong các mầm mống giống mới lấy về này, thì cà rốt, rau cần, rau dền, ba loại giống này bây giờ không thể trồng được, nàng nghĩ đem ba loại giống này cho cha cất trữ sang năm lấy ra gieo trồng. Bây giờ chỉ trồng được ngò, tuyết hồng, phải nhanh gieo trồng chỗ đất mới trồng rau, nơi đó nay được cải tạo tốt hơn rồi.

Chương Vân nắm trong tay bao mầm giống hạt mắt phượng , trong lòng thầm nghĩ phải tìm nơi thích hợp để trồng vì hạt mắt phượng liên sống ở ven đường, Thanh Lĩnh Hà này nàng cũng không quá lo lắng vì sự sinh sôi nảy nở quá nhanh, không giống như ở hiện đại lo lắng tắc đường

Chương Vân cầm các loại giống trong tay, thoải mái mặc sức tưởng tượng, suy nghĩ không chú ý tới Chương Trình không một tiếng động đi tới đứng ở trước cửa phòng nàng.

Chương Trình đứng ở ngoài cửa xem tiểu muội một hồi, thấy miệng nàng khẽ nhếch môi cười, một chút bộ dáng u buồn đều không có, ban đầu còn lo lắng muội ấy ở trên bàn cơm giả vờ thản nhiên, lúc này mới xác định muội ấy thật không để ý chuyện Thiết Toả, bởi vậy cuối cùng cũng yên tâm, khoé miệng cũng gợi lên ý cười, yên lặng xoay người chuẩn bị rời đi.

"Đại ca, có chuyện gì sao?". Chương Vân phục hồi tinh thần lại, vừa vặn thấy Chương Trình xoay người đi, liền đứng dậy chạy tới cửa kêu lên.

Chương Trình quay lại nhìn nàng cười nói:" Không có chuyện gì, chỉ đến xem muội một chút, muội đi đường một ngày mệt mỏi rồi, sớm đi nghỉ ngơi đi".

"Dạ". Chương Vân lên tiếng, nhìn Chương Trình một hồi rồi mới mở miệng:" Đại ca, huynh không cần lo lắng, muội thực không có việc gì, bây giờ muội chỉ muốn nghĩ cách làm sao để trong nhà ngày càng tốt lên, cha, nương, ông nội cùng chúng ta có thể trôi qua những ngày tốt, chuyện cưới gả trước hết không cần nhắc, hiện tại tâm tư muội cũng không rảnh nghĩ chuyện này".

Nghe xong lời Chương Vân nói, Chương Trình không khỏi cảm thấy hổ thẹn, đứng ở trước mặt thân ảnh nhỏ nhẹn, toàn thân toả ánh sáng, không phải là nhóm cô nương mặc quần áo hoa, cũng không biết có phải là do duyên cớ quần áo, lúc này nàng một điểm cũng không giống các tiểu cô nương ngây thơ, ngược lại thành thục trưởng thành đến lạ.

Chương Trình chưa từng gặp qua cảm giác này, cách xa nhau ngắn ngủi mấy ngày thấy bản thân muội muội trưởng thành hơn, hắn có chút vui mừng, lại có chút xót xa, gánh nặng trong nhà này hẳn là do đại ca hắn gánh vác, muội muội hắn nên vô tư vô lo mới tốt.

"Được, Vân nhi, muội nói rất đúng, nhưng việc này nên là của đại ca, muội thông suốt phóng khoáng là tốt rồi, huynh sẽ cố gắng sức lực tốt". Chương Trình trầm giọng nói lời này, bình tĩnh xem Chương Vân.

Chương Vân thấy không khí không biết từ khi nào trở nên ngưng trọng, liền cười nhảy đến bên người kéo cánh tay đại ca nói: "Đương nhiên là dựa vào đại ca rồi, muội chính là dựa ở vào nhà ở vài năm, huynh cũng không nên đến trước mặt cha mẹ vạch trần muôi a".

Vẻ mặt hoạt bát còn nói lời làm nũng, khiến Chương Trình nở nụ cười, sủng nịnh sờ đầu nàng, nói: "Đã biết, lúc này mới giống tiểu cô nương".

Chương Vân ha ha cười, lôi kéo đại ca đi về phía phòng ngủ của cha, nương miệng nói:" Hôm nay đại cữa đưa đến 4 cái chăn bông, huynh mau cùng muội đi nhìn một cái, chắc là đẹp và ấm áp lắm, mùa đông năm nay chúng ta không phải dùng mấy cái chăn bông cũ cứng như đá nựa".

Chương Trình thấy nàng vui mừng, lại có chăn bông mới quả thực vui vẻ, liền đi theo nàng một đường chạy vào đông phòng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right