Chương 35: Mưa xuân
Mưa phùn kéo dài, lạnh thấu tim người.
Mọi người vừa ăn sáng vừa nhìn mưa phùn lất phất ngoài thôn, ăn mà không biết mùi vị là gì. Bọn họ âm thầm cầu nguyện, đừng mưa nữa, mau tạnh đi, bọn họ còn phải đi ra ngoài.
Đáng tiếc mọi chuyện không được như mong muốn, mưa càng lúc càng lớn hơn, cuối cùng nghiễm nhiên biến thành một trận mưa to tầm tã.
“Trời mưa to như vậy, chúng ta còn đi ra ngoài nữa không?” Một người khô khốc hỏi.
Bốn phía lặng ngắt như tờ, không ai đáp lại.
Một lát sau, một người đồng bạn trong số bọn họ khẽ cắn môi: "Đi!”
Nhà của cậu ta tiêu xài rất nhiều, một ngày không làm việc thì cả nhà đều phải uống gió Tây Bắc. Mặc kệ ra ngoài lúc trời mưa nguy hiểm cỡ nào cũng phải nghĩ cách để kiếm ăn.
Quan trọng hơn là phí qua đêm hôm nay vẫn chưa thanh toán!
“Những ai muốn ra ngoài thì đi, còn ai muốn ở lại lãnh địa thì ở, mười phút sau lập đội xuất phát.” Đội trưởng lên tiếng.
Các thành viên trong đội cau mày, mỗi người càng thấy rối rắm hơn.
Vân Lăng nhìn màn mưa mà suy nghĩ xuất thần. Trong lúc vô tình cô thoáng nhìn Lục Xuyên thuận miệng hỏi một câu: "Hôm nay mưa to, anh có ra ngoài không thế?”
“Dự trữ vẫn còn đủ, không cần nôn nóng ra bên ngoài.” Lục Xuyên nói: "Chế độ không chiến đấu đã bị bỏ, lúc nào lãnh địa cũng có khả năng bị công kích, tôi ở đây chờ tiểu quái chủ động tới cửa.”
Vân Lăng: "…”
Bị quái vật đánh lén rõ ràng là rất nguy hiểm, qua miệng anh lại trở thành tiểu quái mang đầu đến giao tận nhà.
“Còn cô thì sao? Định ra ngoài à?” Lục Xuyên hỏi lại.
“Tôi vẫn chưa quyết định.” Vân Lăng trả lời.
Kỳ thật cô có linh cảm mơ hồ ra ngoài đó lúc mưa sẽ không ổn. Nhưng cô thực sự muốn biết rốt cuộc là chuyện gì làm ảnh hưởng.
Sau khi suy nghĩ, Vân Lăng rốt cuộc cũng ra quyết định: "Đợi mưa tạnh tôi sẽ ra ngoài đi dạo.”
**
Trời vẫn còn mưa.
Vì sinh kế, một bộ phận người chơi không thể không dầm mưa đi ra ngoài.
Vân Lăng pha một ly cà phê, cô nhìn màn mưa mà lẳng lặng suy tư.
Cách đó không xa, người chơi sinh hoạt vẫn cứ theo lẽ thường công tác. Bện giày, làm giáo gỗ, làm khiên tre. Còn có người bện giày bằng sợi mây, cũng không biết là học được nghề ở chỗ nào.
Có vài người trộm xem quy trình chế tạo khiên tre, đáng tiếc là quá trình chế tác tương đối phức tạp, nhìn hết nửa ngày vẫn không học được.
Cũng có người chợt lóe ý tưởng, đi mua nguyên vật liệu từ chỗ người chơi khác về thử làm giáo tre.
Sau khi thử cân nhắc và thất bại vài lần, quả thật anh ta đã làm được!
[ Chúc mừng bạn đã tạo ra trang bị tự chế. ]
[ Bạn đã mở khóa kỹ năng ‘Nghề tre sơ cấp’. ]
[ Tên: Giáo tre ]
Phẩm chất: Phổ thông
Độ bền: 15/15
Hiệu quả trang bị: Sức mạnh +1.
Tôi vậy mà có khả năng chế tác?
Người chơi làm giáo tre choáng váng, chính bản thân cũng sợ ngây người.
Ngay sau đó một ý niệm khác hiện lên ―― sau này không săn thú nữa cũng vẫn có cách nuôi sống bản thân.
Hoặc là đi săn thú vào ban ngày, thu thập trong thời gian nghỉ ngơi, và chế tác thủ công vào ban đêm. Chẳng bao lâu nữa anh ta có thể mua nhà ở cưới vợ, trở thành người chiến thắng nhân sinh.
Nghĩ đến chỗ đắc ý, anh ta cầm lòng không đậu mà lộ ra một ý cười ngây ngô.
Vừa qua 8:50, một tiểu đội săn thú ba người hoảng sợ chạy trốn về phía thôn Lăng Vân, vừa chạy vừa kêu: "Cứu mạng!!”
Là lợn rừng đen đang truy kích bọn họ.
Lục Xuyên không thể từ chối đạo nghĩa, ra tay cứu viện.
Mũi tên bắn ra, NPC cung thủ cũng chủ động xuất kích tiêu trừ tai họa nhắm tới sự an toàn của lãnh địa.
Hai phút sau, năm con lợn rừng đen tử vong.
Lục Xuyên và Xạ Thủ Giáp đi ra bên ngoài nhặt những vật phẩm rơi xuống rồi mau chóng quay về.
“Người chơi tầm xa có thể săn thú ngay cả khi ở trong lãnh địa!!” Một người chơi tầm xa như vừa mới tỉnh mộng.
Đáng tiếc là con mồi đã bị cướp mất.
“Sao vậy?” Vân Lăng thấy bộ dáng của tiểu đội săn thú chật vật thì không nhịn được mà mở miệng dò hỏi.
Ba người ra sức chạy vội, vất vả lắm mới trốn về tới lãnh địa, lúc này vẫn còn thở hổn hển: "Bên ngoài, quả thực không phải chỗ dành cho người!”
“Trời mưa to vô cùng, không chỉ ảnh hưởng đến thị giác mà còn ảnh hưởng thính giác. Quái vật đi đến gần bên cạnh nhưng chúng tôi đều không phát hiện.”
“Bị mưa xối một lát, hệ thống liền nhắc nhở người chơi bị nhiễm trạng thái debuff, nhanh nhẹn -1. Lại xối thêm lát nữa, nhanh nhẹn -2, thể lực -1.”
“Sốt ruột nhất chính là những trang bị đeo trên người bị mưa mài mòn và giảm độ bền, liên tục rớt điểm! Đi ra ngoài nửa giờ nhưng thu hoạch được chút gì, hơn nữa trang bị còn bị hao mòn trên diện rộng, quá lỗ!”
Ba người anh một lời tôi một câu, thi nhau phun nước đắng.
Nghe vậy, một mảnh tĩnh mịch bao trùm lãnh địa, cư dân đều ngây ngẩn cả người.
Săn thú vốn đã nguy hiểm, thị giác, thính giác đều chịu ảnh hưởng, vậy sẽ càng dễ bị đánh lén hơn.
Gặp mưa sẽ dính trạng thái debuff, nghĩa là trạng thái của bản thân sẽ trượt xuống.
Thiệt hại trang bị càng làm người ta đau lòng gấp bội. Vốn là trang bị cần kiệm ăn mặc để tích cóp mua được, đi vài chuyến trong mưa là mất hết sạch, thế này cũng quá mức…
Nhưng mà không đi lại không được!
Nhỡ đâu mưa hết nửa tháng, bọn họ biết phải ăn cái gì? Ở chỗ nào?
Càng nghĩ cư dân càng lo lắng sốt ruột.
Tuy nhiên, Vân Lăng đột nhiên nhớ ra cái gì đó, cô mở ba lô ra để xem xét.
[ Tên: Nón rộng vành (đồ che mưa) ]
Phẩm chất: Phổ thông
Nguyên liệu cần có: lá tre * 20, sợi tơ * 5.
Hiệu quả trang bị: Thể lực +1.
Lưu ý: Bạn chỉ có thể học nếu có nghề tre sơ cấp.
[ Tên: Áo tơi (đồ che mưa) ]
Phẩm chất: Phổ thông
Nguyên liệu cần có: cỏ râu rồng *50, sợi tơ *5.
Hiệu quả trang bị: Thể lực +2.
Lưu ý: Bạn chỉ có thể học nếu có nghề cỏ sơ cấp.
Vân Lăng: "…”
Vậy là một số trang bị rõ ràng không tăng thuộc tính nhưng thực chất lại có tác dụng đặc biệt là che mưa?
Như vậy vấn đề ở đây là lãnh địa không có xưởng tre, xưởng cỏ, vậy bản vẽ nên giao cho ai học bây giờ?
Vân Lăng trầm ngâm một lát rồi gọi Pháp Sư Ất ra.
[ Họ và tên: Pháp Sư Ất ]
Cấp bậc: 2
Thuộc tính: Sức mạnh 4, nhanh nhẹn 4, thể lực 7, trí lực 8, tinh thần 8.
Kỹ năng chiến đấu: Mưa sao băng cấp B, quả cầu lửa cấp C.
Kỹ năng sinh hoạt: Nghề tre sơ cấp.
Mới đầu cô thuê cô ấy là vì kỹ năng quần chiến cấp B quả cầu lửa, thế nhưng bây giờ trong tình huống không có kiến trúc chuyên dụng, có lẽ có thể thử xem, NPC có tự chế trang bị giống người chơi được hay không.
Nghĩ như vậy, Vân Lăng giao bản vẽ “Nón rộng vành” cho Pháp Sư Ất.
Pháp Sư Ất tiếp nhận, lập tức sử dụng.
Vân Lăng tò mò: "Làm được nón rộng vành không?”
Pháp Sư Ất gật gật đầu: "Có công cụ, có nguyên vật liệu là có thể làm được.”
Nghĩ nghĩ một hồi, Vân Lăng dẫn Pháp Sư Ất tới tìm Dương Vĩnh: "Anh có lá tre không?”
Dương Vĩnh ngẩn người: "Có, sao vậy?”
“Tôi mua của anh.” Vân Lăng nói: "Mặt khác tôi cũng muốn mượn một số công cụ.”
Thấy Dương Vĩnh ngây người, cô nói bổ sung: "Mượn có trả phí cũng được.”
“Không cần đưa tiền.” Dương Vĩnh lấy lại tinh thần, không thèm để ý nói: "Công cụ cứ tùy ý sử dụng, còn lá tre…”
Anh ta ấp úng vì không biết phải định giá như thế nào.
Hơn nửa ngày mới nói: "Lá tre cũng không phải thứ gì đáng giá, khi nào cần cứ lấy đi.”
“Cũng được.” Vân Lăng nói: "Thành phẩm làm ra tôi đưa cho anh.”
Vào đợt mưa, đồ che mưa còn tốt hơn tiền bạc nhiều.
“Được.” Dương Vĩnh không biết đối phương muốn làm gì, thuận miệng đồng ý, sau đó anh ta lấy công cụ với lá tre ra.
Vân Lăng đúng lúc đưa ra sợi tơ.
Pháp Sư Ất tự giác tiến lên cầm lấy lá tre, sợi tơ và công cụ bắt đầu làm việc.
Dương Vĩnh nhìn trong chốc lát rồi phản ứng lại: "Nón rộng vành?”
“Đúng vậy.” Vân Lăng thừa nhận.
Dương Vĩnh vuốt cằm: "Ngày mưa đội nón rộng vành quả thật là có thể ra bên ngoài…”
Anh ta biết cách chế tạo, chẳng qua vừa rồi quá lo lắng nên nhất thời không nhớ tới.
“Anh làm được không?” Vân Lăng tò mò.
“Đã lâu rồi tôi không làm, không biết có bị ngượng tay không nữa.” Nói rồi Dương Vĩnh cầm lấy công cụ đi theo bên cạnh cô.
Trong lúc đang cần sợi tơ, tìm hết nửa ngày cũng không tìm được, Vân Lăng lặng lẽ đưa cho anh ta năm cái: "Không cần khách khí.”
Một bên cung cấp sợi tơ, một bên cung cấp lá tre và công cụ, cái này gọi là hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Dương Vĩnh không khách khí liền cầm lấy để sử dụng.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua, chiếc nón rộng vành được hoàn thành.
[ Chúc mừng bạn đã làm ra trang bị tự chế “Nón rộng vành”. ]
[ Chúc mừng bạn đã nhận được 10 điểm kinh nghiệm ]
[ Tên: Nón rộng vành (đồ che mưa) ]
Phẩm chất: Phổ thông
Độ bền: 20/20
Hiệu quả trang bị: Thể lực +1.
Dương Vĩnh cầm trang bị mới chế tạo trên tay mà vui sướng không thôi, lăn qua lộn lại xem xét, yêu thích không nỡ buông tay.
Cùng lúc đó dộng tác của Pháp Sư Ất không mấy thuần thục, nón rộng vành mới chỉ hoàn thành hơn phân nửa.
Nhìn thấy nón rộng vành, một số người chơi chủ động đi tới hỏi thăm: "Xin chào, cái mũ này bán thế nào vậy?”
Dương Vĩnh không khỏi nhìn về phía Vân Lăng.
Vân Lăng dùng khẩu hình trả lời: "Anh làm thì anh quyết định.”
“Bán!” Dương Vĩnh không chút do dự.
Sau một phen cò kè mặc cả, cuối cùng định giá 60 đồng.
Bán xong Dương Vĩnh muốn chuyển 10 đồng cho Vân Lăng.
“Không cần.” Vân Lăng lắc đầu từ chối: "Chúng ta dùng lá tre và công cụ của anh.”
“Vậy coi như đổi sợi tơ với lá tre.” Dương Vĩnh nói: "Sau này làm xong nón cô không cần đưa cho tôi.”
Tuy anh ta là người cung cấp lá tre và công cụ, đối phương chỉ góp thêm sợi tơ, thoạt nhìn giống như đang chiếm của hời nhưng không thể tính toán như vậy được. Lá tre có thể thấy ở khắp nơi, chỉ cần thu thập là có nhưng sợi tơ chỉ có đánh quái mới rơi xuống mà thôi.
Không có sợi tơ của Vân Lăng, cho dù anh ta tay nghề làm nón rộng vành cũng làm thể làm vụ buôn bán này được.
“Được.” Vân Lăng đồng ý.
**
Mưa tí tách tí tách rơi, bầu trời vẫn không quang đãng như lúc trước.
Liên tục có người chơi chạy trở về như đang chạy trốn, khóc lóc kể lể phía ngoài thôn hung hiểm đến mức nào.
Ngay cả mấy đoàn đội tự tin là vũ lực cường hãn, không xem mưa ra gì cũng đều bị cơn mưa này đánh bại phải trở về.
Do ở dưới mưa quá lâu, trang bị của các thành viên trong đội đều bị mài mòn rất nghiêm trọng. Sau khi thống kê hết tất cả, tổn thất to lớn đủ khiến cho thành viên cảm thấy hít thở không thông.
May mắn nhất phải kể tới một cặp chị em, trước khi xuất phát dầm mưa đi ra ngoài đã tháo hết trang bị, trực tiếp mặc thường phục mà hành động.
Dù là trên đường đi hay lúc trở về đều không thấy một con quái vật nào cả. Vì thế nên khi người khác đang bị nhốt trong lãnh địa, bọn họ vẫn bình yên vô sự, trang bị không tổn hao gì, còn đào được một ít khoai lang.
Mặc dù cả người bị mưa xối ướt nhẹp dính trạng thái debuff rất nghiêm trọng nhưng ngồi bên đống đá lửa trại sưởi ấm, sẵn tiện hong khô cả quần áo, ăn khoai lang nướng thơm ngào ngạt, trạng thái debuff mau chóng vơi đi.
“Có bán khoai lang không vậy?” Có người ngửi thấy mùi khoai nướng, không nhịn được phải thò qua bắt chuyện.
Người chị gái lắc đầu như cái trống bỏi, “Không bán.”
Mưa dầm dề không biết bao giờ mới hết, hai chị em bọn họ không dự trữ nhiều lương thực, đều chỉ dựa vào đống khoai lang mà sống qua ngày, đương nhiên có nói gì họ cũng không bán.
“Được thôi.” Người nọ hậm hực rời đi, sâu trong nội tâm tràn đầy sầu lo ―― khi nào trận mưa này mới chịu tạnh?
Vân Lăng không có việc gì để làm, chỉ đơn giản quay về phòng làm mấy cái ba lô vải bông.
Cô định chờ đến lúc có thể ra ngoài sẽ để cho toàn bộ NPC mang ba lô vải bông trên lưng, tránh việc mới đi ra không bao lâu thì ba lô đã chất đầy lại phải chạy trở về.
Mưa to suốt một ngày, mãi đến khi sắc trời trở tối vẫn chưa ngừng lại.
Những người dự trữ lương thực không đủ, mỗi ngày dứt khoát chỉ ăn hai bữa cơm. Nhưng dù có như vậy thì chỗ lương thực còn thừa cũng không kéo dài được mấy ngày.
Càng xui xẻo hơn nữa là những người chơi không có tiền trả phí qua đêm.
Giờ phút này bọn họ thật thống hận bản thân mình, vì sao lúc trước có tiền lại cầm đi mua trang bị chứ? Trước tiên mua cái tư cách cư dân chính thức không phải tốt hơn sao?
Cư dân tạm thời bị yêu cầu phải trả 5 đồng mỗi ngày như một khoản phí qua đêm.
Cư dân chính thức trả 100 đồng đúng một lần, sau đó chỉ cần đi bôn ba kiếm đồ ăn, không cần phải trả tiền ở lại hàng ngày.
Bình thường không nhìn ra sự khác biệt, cư dân chính thức và cư dân lâm thời cũng tương tự nhau. Chờ đến lúc gấp gáp cần dùng tiền nhưng trong tay lại không có, lúc này người chơi mới sâu sắc ý thức được, cư dân chính thức và cư dân lâm thời thật sự rất khác nhau.
Ban đêm đúng 6 giờ tối không giao nộp 5 đồng, bất kể là ai hay là lí do gì hệ thống đều sẽ trực tiếp ném người ra khỏi lãnh địa.
Trong lúc nhất thời, những cư dân lâm thời với số tiền tiết kiệm ít ỏi ai nấy đều cảm thấy bất an.
Bán trang bị bán trang bị, bán thẻ kỹ năng bán thẻ kỹ năng. Nếu thật sự không được thì lương thực dự trữ cũng phải nghiến răng đem đi bán. Tóm lại cho dù có thế nào cũng nhất định phải kiếm được tiền!
“Kỹ năng pháp sư bán giá rẻ đây, ai cảm thấy hứng thú thì đến đây xem một cái đi.”
“Bản vẽ trang bị lam, chỉ cần có nghề mộc sơ cấp là được, có dạo ngang qua nhớ đừng bỏ lỡ!”
“Mười gói mì ăn liền đại hạ giá, chỉ có 5 đồng mà thôi! Tới trước thì được trước, động tác nhanh chóng lên!”
“Mục sư cấp B có kỹ năng thêm máu, chỉ 200 đồng thôi.”
...
Người chơi bày quầy bán hàng ngay tại chỗ, thét to không ngừng.
Vân Lăng vừa đi vừa nhìn, gặp được kỹ năng, bản vẽ, và công thức thích hợp liền thuận tay mua, ném cho NPC học.
**
Thôn Lạc Nhật.
Trong một cái lều trại có vết cắt trên góc phải, những hạt mưa dột xuống qua lỗ thủng rơi vào trong lều làm cho đệm chăn ướt nhẹp.
Bên trong có hai người đang ngồi, một người tên là Thời Hiện Sơn, người còn lại là lão Lương. Hai người vẻ mặt khó coi, trầm mặc không nói lời nào.
Không biết qua bao lâu, lão Lương căm giận nói: "Tôi chịu đủ rồi. Thà rằng đi ra ngoài thám hiểm bị quái vật cắn chết còn hơn tiếp tục lại trong đội chịu đựng!”
Lúc trước không đi là vì không có kỹ năng, không có trang bị, ông ta không muốn đùa giỡn với cái mạng nhỏ của mình.
Tuy ở lại sẽ bị đoàn đội áp bức nhưng tốt xấu gì mỗi ngày cũng có hai cái màn thầu, buổi tối còn có thể ngủ trong lãnh địa.
Hiện tại thì sao? Bởi vì bọn họ không phản kháng nên đoàn đội càng ngày càng quá đáng!
Kích thước màn thầu nhỏ hơn một vòng không nói, công việc mỗi ngày cũng càng lúc càng nhiều hơn.
Tối nay trời mưa to, thế mà đội trưởng lại đưa căn lều duy nhất có lỗ thủng cho bọn họ ở, điều này chứng tỏ bọn người đó căn bản không xem họ là con người!
Lão Lương nghĩ tới càng nổi giận, hận không thể rời đi ngay trong đêm.
Con ngươi Thời Hiện Sơn hiện lên một tia điên cuồng: "Đừng chỉ oán giận ngoài miệng. Cứ trực tiếp chạy đi, có dám không?”
“Có gì mà không dám!” Lão Lương nghiến răng nghiến lợi: "Nếu chúng ta cứ ở lại đây thì cả hai đều không sống nổi mất!”
Anh ta có thể nhìn rõ, những người trong đoàn căn bản đều đối xử với bọn họ như đối xử với gia súc. Có thể làm việc thì đút ăn hai miếng, không thể làm việc là vứt bỏ không chút lưu tình, nuôi thành dáng vẻ biết nghe lời.
Nói trắng ra nếu ra ngoài thử một chút tốt xấu gì cũng có một đường sống. Ở lại đây chính là ngồi chờ chết.
“Vậy thì chúng ta đi ngay đi.” Thời Hiện Sơn nói nhanh: "Những người khác đều đã ngủ hết rồi, chúng ta thần không biết quỷ không hay chạy nhanh đi.”
“Đi đâu bây giờ? Trên đường gặp phải nguy hiểm thì sao? Tương lai phải sống như thế nào?” Lão Lương liên tục hỏi.
Tuy đã ôm quyết tâm phải liều mạng nhưng nếu có thể sống sót, hắn cũng không muốn tùy tiện mà chết.
“Đi đến thôn Lăng Vân! Đó là lãnh địa phồn hoa nhất ở thành phố S, số kiến trúc được mở khóa cũng nhiều nhất!” Thời Hiện Sơn bình tĩnh nói: "Tôi đã hỏi thăm qua, khoảng cách giữa thôn Lăng Vân và thôn Lạc Nhật không xa, đi bộ hơn một giờ là tới.”
“Trên đường gặp phải tiểu quái thì chạy, thấy tài nguyên thì thu thập.”
“Nghe nói ở thôn Lăng Vân, ngay cả người chơi sinh hoạt cũng có thể tự nuôi sống bản thân. Chỉ cần chăm chỉ chịu khó thì không lo không có cơm ăn.”
Lão Lương do dự một lát, cuối cùng cũng hạ quyết tâm: "Đi! Lão tử không ngồi đợi ở cái chốn này nữa!”
Sau khi thống nhất ý kiến, hai người tranh thủ lặng lẽ rời khỏi thôn trong đêm.
Ra khỏi thôn Lạc Nhật, Thời Hiện Sơn không vội vã lên đường, ngược lại anh ta chạy đến bên cạnh cây liễu điên cuồng đào một trận.
Năm phút sau anh ta đào ra một cái hộp gỗ hình vuông, bên trong có một con dao găm màu trắng, một cái màn thầu cứng ngắc, nửa bình nước khoáng, một chiếc túi đeo vai màu xanh lục kiểu quân đội.
Lão Lương trợn mắt há hốc mồm: "Thì ra cậu đã chuẩn bị từ đầu rồi sao?”
“Đương nhiên!” Nói xong, Thời Hiện Sơn kéo lấy lão Lương, xác nhận phương hướng rồi lập tức chạy như điên.
**
Đêm đã khuya.
Ngoại trừ tiểu đội tuần tra đang ở vị trí công tác, những người khác đều đã chìm vào giấc ngủ.
Lão Lý của đội tuần tra mặc áo mưa bất mãn phàn nàn: "Sao mưa này mãi không dứt vậy? Bao giờ mới chịu tạnh đây?”
“Ai mà biết được.” Đồng đội vẫy vẫy tay, ý bảo lão Lý đuổi theo.
Nơi này là doanh địa tự xây, không giống với doanh địa của hệ thống có các kiến trúc công năng. Nhiệm vụ của đội tuần tra là tuần tra trong phạm vi doanh địa, bảo đảm ban đêm sẽ không có quái vật xâm nhập vào bên trong.
Hôm nay trời đổ mưa, hẳn là sẽ không có quái vật đánh lén nhưng vẫn phải kiểm tra qua một lần.
Lều trại san sát, bên ngoài dựng hàng rào tre, đó là do thủ lĩnh doanh địa Tiền Chí Huy tự mình dẫn dắt cư dân mà dựng nên.
Lão Lý ngáp một cái, vừa định nói nếu không có việc gì thì chúng ta lười trốn đi, đừng có nghiêm túc như thế. Ngay sau đó liền thấy đồng đội trừng lớn đôi mắt, trên mặt lộ ra một tia khủng hoảng: "Cậu nghe thử đi, đây là âm thanh gì vậy?”
Lão Lý ngơ ngác. Anh ta không nghe thấy gì ngoài tiếng mưa rơi.
Anh ta đang định bảo đêm rồi bớt giỡn đi thì lại thấy một đám tê giác từ xa đang lao thẳng về phía doanh địa.
Vẻ mặt của lão Lý đông cứng lại. Giây tiếp theo anh ta hô to: "Địch tập kích――”
**
Thành phố S, doanh địa Đào Hoa.
Mưa to giàn giụa, tiếng sấm đinh tai nhức óc, cư dân trú trong lều trại ngủ say.
Bỗng nhiên, hệ thống nhắc nhở, [ Đàn chim sấm sét bất ngờ tấn công doanh địa Đào Hoa. ]
[ Tất cả vệ binh của hệ thống đã chết. ]
[ Người chơi vui lòng mau chóng rút lui. ]
Cơn buồn ngủ đang mùi mẫn, đột nhiên tiếng hô hoán, tiếng thét chói tai vang lên liên tục, tình cảnh lập tức trở nên rối loạn…
**
Hoặc vì lí do cá nhân, hoặc do những trường hợp khẩn cấp, một bộ phận người chơi không thể không di chuyển suốt đêm, tiến về các lãnh địa khác.
Đối với vài người, một đêm này rất gian nan.
Ngày thứ 13.
Sáng sớm, Vân Lăng mới vừa mở mắt ra đã nhận được nhắc nhở từ hệ thống, [ Doanh địa Đào Hoa đã bị công phá. ]
[ Doanh địa Trường Thọ đã bị công phá. ]
[ Doanh địa Thiết Lan đã bị công phá. ]
…
Gần như ngay lập tức Vân Lăng đã phản ứng lại: "Bởi vì ít người, hoặc là vì lựa chọn sai kiến trúc, căn bản doanh địa không phát triển được nên trực tiếp bị phá hủy.”
Trong phiên bản thử nghiệm công khai, tình trạng tương tự cũng không phải chưa từng xảy ra.
Rõ ràng là xưởng gỗ, tiệm may, tiệm cơm, tiệm rèn có thể phát triển toàn diện trên nhiều mặt nhưng hệ thống lại giải khóa các kiến trúc có chức năng tương tự nhau như xưởng gỗ, xưởng tre, tiệm cỏ.
Rõ ràng khi lên cấp bậc thôn có thể mở khóa “Lớp phòng hộ ” nhưng hệ thống lại đi mở khóa kiến trúc phòng ngự “Rào tre”.
Thậm chí còn có nơi không thèm mở khóa một cái kiến trúc phòng ngự nào, cứ kiên quyết phát triển các công trình chức năng, việc bảo vệ lãnh địa hoàn toàn dựa vào vệ binh của hệ thống.
Hệ thống gọi đây là “Bản sắc của lãnh địa”, người chơi thì gọi là “Bố trí hung thần”.
Nói như vậy bởi vì không ra một tháng những lãnh địa hung thần đều sẽ bị công phá. Những lãnh địa may mắn còn tồn tại không phải đều có kiến trúc giống như nhau, phần lớn là do có những bố trí căn bản như “Lớp phòng hộ”, “Đại Sảnh Nhiệm Vụ”, “Tiệm cơm”.
“Xem ra lịch sử lại sắp tái diễn.” Vân Lăng tiện tay đóng khung nhắc nhở, bắt đầu một ngày sinh hoạt mới.
**
Ra bên ngoài nhà gỗ chỉ thấy thời tiết âm u, mưa phùn mênh mông giữa không trung, có điều chuyện này cũng không ảnh hưởng việc cô đi ra bên ngoài.
“Bán nón rộng vành đây! Nón rộng vành rất tiện dụng, có thể che gió che mưa!” Sáng sớm Dương Vĩnh đã bày quầy rao hàng.
Nghe nói nón rộng vành có thể che mưa, vài người xúm lại hỏi: "Bao nhiêu tiền? Tác dụng che mưa như thế nào?”
“Đây chính là tay nghề do lão tổ tông truyền lại! Thời xưa mọi người đều đội nón rộng vành mà mà đi mưa.” Dương Vĩnh nghiêm túc giải thích.
Người chơi nghe xong thì động tâm. Trong lúc nhất thời cò kè mặc cả, quầy hàng trở nên vô cùng náo nhiệt.
Vân Lăng gọi Pháp Sư Ất đến: "Ngươi làm ra bao nhiêu nón rộng vành?”
Mặt của Pháp Sư Ất đỏ lên: "Động tác chậm, mới làm được ba cái.”
Vân Lăng suy nghĩ rồi chọn hai NPC đi ra ngoài cùng với mình, thật ra bấy nhiêu đã đủ dùng.
Trầm ngâm một lát cô bèn mở giao diện để xem xét các NPC sắp ghé thăm.
Tổng cộng có ba người.
Một xạ thủ cấp 3, một thích khách cấp 2, một nhân tài sinh hoạt chuyên nghiệp.
Cấp bậc: 3
Thuộc tính: Sức mạnh 9, nhanh nhẹn 7, thể lực 9, trí lực 5, tinh thần 5.
Kỹ năng chiến đấu: 0
Kỹ năng sinh hoạt: May vá trung cấp, nghề cỏ sơ cấp.
Các vật phẩm có thể chế tác: Băng vải, ống tên, đai lưng, bao cổ tay, khăn che mặt thích khách, ba lô vải bố, ba lô vải bông, giày rơm, mũ rơm, đệm.
Giá thuê: 700 đồng.
Vân Lăng nhìn thấy NPC cuối cùng thì đôi mắt lập tức sáng rỡ.
Có nghề cỏ sơ cấp nghĩa là có thể học chế tác áo tơi.
Sau khi mùa xuân đi qua không làm áo tơi nữa vẫn có thể chế tác băng vải, ống tên, đai lưng, bao cổ tay, khăn che mặt thích khách.
Nghĩ vậy Vân Lăng quyết định thuê, đặt tên là “Tài Phùng Ất”.
“Thưa ngài.” Tài Phùng Ất mới vừa vừa hiện thân, đã bị nhét đầy bản vẽ “Áo tơi”.
“Học nó đi.” Vân Lăng hạ lệnh.
“Vâng.” Tài Phùng Ất ôn hòa đồng ý.
“Kho hàng có cỏ râu rồng, có sợi tơ. Ngươi cứ ở tiệm may an tâm chế tác áo tơi.” Vân Lăng lại nói.
“Vâng.” Phàm là chuyện Vân Lăng phân phó, Tài Phùng Ất đều không từ chối.
Áo tơi, nón rộng vành đều đã có người làm, Vân Lăng vô cùng hài lòng.
Xem ra đối với cô mùa xuân chỉ vừa mới bắt đầu, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không kết thúc. Càng nhiều đồ che mưa càng tốt, lo trước sẽ tránh được hoạ.
Ăn xong bữa sáng nhưng vẫn thấy bên ngoài lãnh địa mưa phùn còn mịt mờ, Vân Lăng gọi Hộ Vệ Ất và Thích Khách Giáp đến, dự định dẫn bọn họ ra ngoài thu thập lá tre và cỏ râu rồng.
Ba người chỉ đơn giản thu dọn đồ đạc, mỗi người mặc sáu món trang bị trắng chuẩn bị xuất phát.
Vân Lăng vừa cõng hai ba lô trên vai vừa nghĩ thầm, nhỡ đâu có người không có mắt đến đánh lén, cô sẽ lập tức móc trang bị tím từ ba lô ra để thay, tặng cho đối phương một cái “bất ngờ”!
**
Người chơi lo rằng sau này sẽ liên tục có mưa to, bởi vậy thừa dịp cơn mưa trước mắt còn đang nhỏ, nắm chặt thời gian đi ra bên ngoài.
Trương Hoành Bác thấy rất rõ ràng đa số người không có đồ che mưa, ra cửa nhất định sẽ hứng mưa. Cậu ta không nhịn được mà thở dài: "Nếu có ai đó tích trữ đồ che mưa trước, lúc này phỏng chừng đã phát tài.”
Đồ che mưa?
Ông lão Trương sửng sốt: "Ông sẽ làm áo tơi, mặc ở trên người cũng tương đương với áo che mưa.”
Trương Hoành Bác, “???”
Cậu khϊếp sợ mà nhìn ông nội: "Ông nhặt được bản vẽ sao?”
Ông lão Trương buồn bực, “Bản vẽ gì?”
Trương Hoành Bác giải thích: "Phải có nghề cỏ sơ cấp, còn cần tìm bản vẽ để học rồi mới có thể làm ra những trang bị tương ứng.”
“Này! Thợ thủ công còn cần bản vẽ gì chứ!” Ông lão Trương không đồng ý: "Cháu nhìn xem lúc ông làm giày rơm có cần bản vẽ quy hoạch gì không?”
Trương Hoành Bác không nói nên lời.
Ông lão Trương lại nói: "Nếu áo tơi có thể bán được mà giày rơm tạm thời không bán được, vậy thì áo tơi sẽ thích ứng tốt hơn. Cháu đi ra ngoài một chuyến tìm cho ông cỏ râu rồng, lại tìm thêm ít sợi tơ. Không có sợi tơ thì tìm những loại cỏ dẻo dai một chút.”
“Vâng.” Trương Hoành Bác đội nón rộng vành lên chậm rãi rời khỏi thôn Lăng Vân.
Trên đường đi cậu ta ngây ngốc cả người.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Làm sao mà ông nội có thể lợi hại như vậy chứ, cái gì cũng biết làm.