Chương 36: Mưa xuân 2

person Tác giả: Khinh Vân Đạm schedule Cập nhật: 28/12/2025 10:18 visibility 2 lượt đọc

Chương 36: Mưa xuân 2

Có đôi khi Thiên Tai Tận Thế cũng không giống trò chơi cho lắm, tỷ như người chơi sẽ biết đói bụng, tỷ như trời sẽ đổ mưa.

Có đôi khi Thiên Tai Tận Thế lại rất giống trò chơi, tỷ như các tài nguyên đều sinh trưởng ngẫu nhiên bất kể các mùa lẫn môi trường địa lý. Nói theo thuật ngữ trong trò chơi thì đó là khi hệ thống làm mới đến đâu các tài nguyên sẽ xuất hiện đến đó.

Ra khỏi thôn Lăng Vân, Vân Lăng rẽ phải, sau đó bước nhanh về phía trước: "Nhớ không lầm thì nơi đó có mảng cỏ râu rồng rất lớn chưa ai hái.”

Đi bộ hết mười lăm phút, từng bụi cỏ râu rồng ánh vào đáy mắt.

Vân Lăng vung tay lên: "Làm việc!”

Hộ Vệ Ất, Thích Khách Giáp nghe lời tiến lên ra sức thu hoạch.

[ Thu thập thành công, nhận được cỏ râu rồng *1. ]

[ Thu thập thành công, nhận được cỏ râu rồng *1. ]

Mới thu thập hơn một nửa cỏ râu rồng, trời bỗng mưa to hơn.

Ít nguyên liệu như vậy không thể chế tạo áo tơi được.

Nghĩ nghĩ một hồi, Vân Lăng dẫn NPC trốn vào sơn động ở gần đó. Cô dự định đợi mưa tạnh hoặc mưa nhỏ lại sẽ tiếp tục thu thập.

Mưa càng lúc càng lớn hơn không gớt chút nào.

Đôi mắt của Hộ Vệ Ất híp lại nhìn chằm chằm vách đá một hồi lâu. Một lát sau, anh ta bỗng nhiên bẻ ra một viên đá đưa cho Vân Lăng: "Thưa ngài, ở đây có một mạch khoáng thạch.”

Vân Lăng: "?”

Cô nhận lấy cục đá và nhìn kỹ, thấy mặt cắt của viên đá ánh lên ánh sáng của kim loại.

“Đúng là khoáng thạch.” Vân Lăng vô cùng bất ngờ: "Làm sao ngươi nhận ra vậy?”

Hộ Vệ Ất trả lời: "Trước đây ngài đã cho thuộc hạ học kỹ năng ‘Khai quặng sơ cấp’ nên nhận ra được.”

Vân Lăng đột nhiên nhớ lại mình từng mua kỹ năng, bản vẽ, công thức rồi ném cho NPC học tập.

Chỉ là ngày càng có nhiều NPC, có khi cô cũng không rõ ai là ai, ai học cái gì, phải xem thuộc tính giao diện mới biết được…

“Ngươi làm tốt lắm.” Mặt Vân Lăng lộ vẻ khen ngợi.

Hộ Vệ Ất cũng không kể công, chỉ lẳng lặng đứng một bên chờ sai bảo.

Vân Lăng nhìn vách đá trong động, trong lòng cô suy tư thật nhanh.

Sau khi tìm được mạch khoáng, việc đầu tiên cần làm là kêu gọi người đến đào quặng.

Khoáng sản thô vừa đào lên phải đem đi tinh luyện.

Khoáng thạch được tinh luyện xong thì đưa cho thợ rèn, cuối cùng sẽ trở thành vũ khí.

Mà hiện giờ thôn Lăng Vân lại không có đủ nhân thủ đào quặng, cũng không có công cụ rèn chuyên nghiệp để thợ tiến hành tinh luyện, càng không có thợ rèn.

Tất cả những gì Vân Lăng có thể làm là ghi nhớ tọa độ của mạch khoáng này, chờ về sau có điều kiện sẽ đến khai quặng.

Một giờ sau, mưa dần dần tạnh.

Vân Lăng dẫn NPC tiếp tục: "Nắm bắt thời gian đi cắt thêm cỏ râu rồng mang về.”

**

Rốt cuộc nón rộng vành có tác dụng hay không? Không ai có thể nếu không thử dầm mưa đi ra ngoài.

Sau khi thảo luận nội bộ, tiểu đội săn thú quyết định mua trước một để xem thử hiệu quả. Kết quả vừa bước ra khỏi lãnh địa, lập tức nhận thấy sự khác biệt.

Người chơi nào không có nón rộng vành đều bị hệ thống nhắc nhở, [ Quần áo của bạn bị ướt mưa, bạn bị lây nhiễm trạng thái bất lợi, nhanh nhẹn -1. ]

Những người chơi đội nón rộng vành giống như thường lệ, cứ theo lẽ thường hoạt động.

Người chơi nào không có nón rộng vành lại bị hệ thống nhắc nhở, [ Đứng dưới mưa quá lâu, bạn bị lây nhiễm trạng thái bất lợi, nhanh nhẹn -2, thể lực -1. ]

Những gì người chơi đội nón rộng vành nhận được, [ Quần áo của bạn bị ướt mưa, bạn bị lây nhiễm trạng thái bất lợi, nhanh nhẹn -1. ]

Mặt khác không có nón rộng vành che chắn các trang bị khỏi nước mưa, độ bền vẫn vẫn giảm xuống giống như lúc trước.

Đến đây bọn họ rốt cuộc cũng hiểu, không phải trời mưa làm giảm độ bền nhanh hơn mà là do khi gặp nước mưa sẽ tạo thêm mài mòn. Chỉ cần phòng hộ thật tốt thì có đội mưa đi ra ngoài cũng không có gì phải sợ.

Sau khi cân nhắc rõ ràng, người chơi cảm thán từ nội tâm: "Nón rộng vành quả thực là Thần Khí!!”

Tiểu đội săn thú thú quả thực gấp không chờ nổi muốn quay về thôn, dự đoạn sẽ sắm một cái nón rộng vành.

**

“Có bán nón rộng vành không? Tôi muốn một cái.”

“Tôi tới trước, bán cho tôi trước, bao nhiêu tiền mau nói đi!”

“Chúng ta rõ ràng đến cùng lúc mà!”

Trước quầy hàng có rất nhiều người nhốn nháo muốn đưa tiền cho Dương Vĩnh.

Dương Vĩnh vẻ mặt bất đắc dĩ: "Không còn, bán hết nón rộng vành rồi.”

Người chơi không tin: "Trong tay cô gái bên cạnh không phải vẫn còn sao?”

“Tôi không đi cùng anh ấy. Tôi ở đây chỉ để mượn công cụ thôi.” Pháp Sư Ất nói rõ: "Nón rộng vành này tự làm tự sử dụng, không bán.”

Người chơi không khỏi lộ ra vẻ mặt thất vọng.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một người lấy tiền ra đập trên bàn, hào khí vạn trượng: "Tôi giao tiền đặt cọc! Làm cho tôi trước!”

Những người khác như mới tỉnh mộng tranh nhau đưa tiền đặt cọc.

Dương Vĩnh: "…”

Một đám người chơi sao nói điên là điên liền vậy?

Nhưng khi vào mùa mưa, đồ che mưa đúng là bị tranh đoạt như vậy. Dương Vĩnh khuyên can mãi, mới vừa tiễn xong một nhóm người, ngay sau đó lại có người vây quanh hỏi anh ta có bán nón rộng vành hay không.

Dương Vĩnh nhấn thái dương, có hơi đau đầu một chút. Với tình huống trước mắt, anh ta đừng mong có thể thanh thản ổn định mà chế tạo nón rộng vành. Chỉ mỗi việc tiếp đón và trả lời câu hỏi mà đã nhiều việc lo liệu không hết.

Pháp Sư Ất cúi đầu nghiêm túc làm việc, không hề có ý định xen vào.

Dương Vĩnh suy xét hồi lâu, quyết định mua một gian nhà gỗ để làm việc.

Dù sao anh ta cũng đã có tư cách cư dân chính thức, tiền cũng tiết kiệm đủ rồi, anh ta vốn đã muốn mua một gian nhà từ lâu!

Bấm để xác nhận mua, tiền đồng -500.

Dương Vĩnh thu thập công cụ, nguyên vật liệu, đồ ăn rồi nói với Pháp Sư Ất: "Đi, chúng ta đổi chỗ làm việc.”

**

Cơn mưa chợt ngừng, chợt to lên rồi chợt nhỏ lại thay đổi thất thường.

Cư dân không dám đi quá xa, chỉ dám hoạt động ở gần đó. Cứ như vậy, lỡ mà trời mưa to bọn họ có thể nhanh chóng chạy về thôn Lăng Vân.

Đáng tiếc là tài nguyên khu vực gần đó phần lớn đã bị lấy sạch, chỉ còn cỏ, tre, sợi mây và các vật liệu người chơi thường không dùng được mới có thể dư lại.

Bất đắc dĩ, người chơi chỉ có thể mở rộng phạm vi hoạt động.

Trên đường đi, những người này âm thầm cầu nguyện trong lòng, ngàn vạn đừng có mưa to, ngàn vạn đừng gặp gỡ phải quái vật.

**

Bên cạnh dòng suối, một đám ngỗng trắng đang ở chơi đùa.

Mã Na trốn ở một bên mà nín thở, cẩn thận quan sát hướng đi của đàn quái.

Có hai con ngỗng trắng đang đùa giỡn, ngươi truy ta đuổi, dần dần cách ly khỏi bầy đàn.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, cô ấy cầm lấy hòn đá nhỏ trên mặt đất ném ra một cái, hòn đá hung hăng đánh mạnh vào con ngỗng trắng.

Hai con ngỗng trắng đều tỏ ra tức giận. Chúng nó vỗ cánh phành phạch, bay nhanh đến truy kích kẻ đánh lén.

Mã Na không nhiều lời lập tức quay đầu bỏ chạy.

Khoảng cách hai bên dần dần rút ngắn lại, mắt thấy ngỗng trắng sắp đuổi kịp mổ tới, lúc này một tấm lưới đánh cá che trời lấp đất đột nhiên chụp xuống.

Ngỗng trắng vùng vẫy muốn tránh thoát, giây tiếp theo, mũi tên, pháp thuật, đao kiếm, gậy ập xuống cùng lúc.

Quái vật tử vong, đồng xu *8, cổ ngỗng *1, cánh ngỗng *2, tơ ngỗng *2, thẻ kỹ năng trắng *1 rơi ra.

Đồng đội hiện thân nhặt tiền xu, thịt và thẻ kỹ năng lên.

Trong đó có một người tự hào nói: "Tôi đã nói lưới đánh cá dùng rất tốt. Chỉ cần vây bắt quái vật lại, sau đó chỉ cần tận lực tấn công rồi nhặt đồ rơi xuống.”

“Đúng, đúng, đúng, anh nói gì cũng đúng.” Một người khác nói cho có lệ. Ngẩng đầu nhìn thời tiết, anh ta trầm giọng nói: "Trời mưa, thời gian hoạt động có hạn. Thừa dịp thời tiết không tồi chúng ta nhanh chóng gϊếŧ thêm vài con nữa.”

“Tôi sẽ quay về dẫn quái.” Mã Na vừa nói vừa quay trở lại bên bờ suối.

**

Sau trong rừng cây.

Một người thanh niên cao gầy nói không chút luyến tiếc: "Cộng sự với anh chính là sai lầm.”

Người đàn ông mập mạp bên cạnh nóng nảy: "Sao lại sai lầm được? Đây mới phương pháp săn thú khoa học!”

Người thanh niên cao gầy quét mắt sang cái bẫy không xa ngay trước mặt, ngữ khí vi diệu: "Đào một cái động, phủ thêm một ít cỏ, ngồi chờ con mồi chui đầu vào lưới mà gọi là phương pháp săn thú khoa học sao?”

“Đúng vậy.” Tên mập nói thật hợp lý: "Ở nông thôn tôi bắt thỏ hoang, gà rừng đều làm như vậy, có chỗ nào không đúng à?”

Thanh niên cao gầy cảm thấy chỗ nào cũng không đúng: "Đây là trò chơi, tiểu quái hẳn lsẽ không ngốc như vậy…”

Giả như có rơi vào động, nhõ đâu là quái hệ gió biết bay thì phỉ làm sao bây giờ?

Lời còn chưa dứt, một con thỏ trắng béo đã nhảy ra khỏi bụi cỏ. Sau đó nó rơi vào trong bẫy, sống chết cũng không ra được.

Người thanh niên cao gầy: "…”

Thực xin lỗi,anh ta không nên đánh giá quá cao chỉ số IQ của tiểu quái.

Tên béo nói sâu xa: "Vì sao loài người lại là loài người? Không phải vì giá trị sức mạnh cao mà là vì sử dụng thành thạo công cụ lao động, biết vận dụng trí tuệ đi săn!”

Thanh niên cao gầy giật giật khóe miệng, tỏ vẻ không có tiết tháo: "Chỉ cần bắt được con mồi thì anh nói gì cũng đúng.”

“Mau tới hỗ trợ.” Tên mập ra hiệu cho đồng đội đuổi theo, hai người cùng nhau tấn công bằng mũi giáo nhọn.

Không bao lâu sau con thỏ trắng tử vong, đồng xu *3, da thỏ *1, chân thỏ *2 rơi xuống.

**

Một góc trong rừng cây.

Một con cự mãng đang đối đầu giằng co với một con lợn rừng đen.

Thân thể mãng xà thô tráng, hình thể cực dài có thể nuốt con lợn rừng trong một ngụm.

Nhưng lợn rừng đen cũng không phải dễ chọc. Miệng nó há to có mấy lưỡi dao gió bắn ra, đánh vào da rắn lập tức xuất hiện vết máu.

Con mãng xà bị thương lập tức bị chọc giận.

Nó phun ra một cục băng, tiếp theo thả người tiến lên muốn nuốt chửng con mồi.

Lợn rừng đen hung hăng húc vào con mãng xà dài bảy tấc, ánh mắt cực kì hung hãn.

Mười phút sau.

Cả người con mãng xà toàn là vết thương, máu chảy không ngừng.

Mắt trái lợn rừng đen bị thương, mắt phải đỏ bừng tựa hồ sắp bạo tẩu.

Một trận quyết chiến sắp nổ ra ngay.

Đúng lúc này hai giọng nói cơ hồ vang lên cùng một lúc: "Giam cầm!”

“Đóng băng!”

Trong phút chốc cả mãng xà và lợn rừng đen đều đồng thời mất đi khả năng di chuyển.

Người chơi mai phục ở xung quanh chen chúc bước ra. Một số người vây đánh mãng xà, một số người khác đi đối phó với lợn rừng đen.

Không bao lâu, mãng xà và lợn rừng đen lần lượt tử vong, vật phẩm rơi ra đầy trên đất.

“Trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi.” Kỷ Lăng Phong nhàn nhạt nói.

Tính luôn cả anh ta, toàn bộ một đội mười sáu người đều là cư dân chính thức của thôn Lăng Vân đang hưởng thụ thực lực ngày một tăng lên.

Với thực lực của bọn họ, đừng nói là nhặt của hời, cho dù ban đầu có đấu với mãng xà và lợn rừng đen cũng có thể chiến thắng.

“Đi thôi, đi chỗ khác xem thử.” Sau khi nhặt hết vật phẩm rơi xuống, Kỷ Lăng Phong ra lệnh một tiếng bước đi dẫn đầu.

Đội viên nhìn nhau cười, nhanh bước đuổi theo.

**

Trời mưa liên miên ảnh hưởng đến việc đi săn thú, thu thập, thám hiểm của người chơi rất nhiều.

Thế nhưng so với cơn mưa to tầm tã hôm qua, mọi người bị nhốt ở trong thôn không ra ngoài được nửa bước thì tình hình hôm nay vẫn còn được hơn. Ít nhất cư dân có thể thu thập rau dại, nấm, có thể bắt con mồi, không phải hao tốn quá nhiều lương thực dự trữ.

Thời gian buổi chiều, sau khi chất gần đầy ba lô, Vân Lăng dẫn NPC quay về thôn.

Pháp Sư Ất chế tạo được thêm hai cái nón rộng vành. Sau khi mang lên thì càng có nhiều NPC có thể cùng đi ra ngoài.

Quá trình chế tạo áo tơi vô cùng phức tạp, dù Phùng Tài Ất có kinh nghiệm đầy mình cũng phải công phu hết mấy ngày mới làm ra được một cái.

Vân Lăng mặc thử phát hiện áo tơi rất to, cả người cô bị cỏ râu rồng bao bọc lấy. Nếu mặc áo tơi ra ngoài trang bị trên người nhất định sẽ không bị ướt.

“Quần áo không tồi, làm thêm một ít đi.” Vân Lăng dặn dò.

“Vâng.” Phùng Tài Ất lĩnh mệnh.

**

Sắp tới chạng vạng.

Người chơi quay trở lại thôn uống canh gừng, sưởi lửa, cảm giác toàn thân thoải mái hơn nhiều.

Cách đó không xa có vài phụ nữ đang hầm đồ ăn, nấu cơm, bận đến túi bụi. Không bao lâu sau mùi cơm tỏa ra phiêu tán.

Thịt thỏ cay, bò bít tết nướng than, vịt nấu nấm hương, cánh ngỗng kho tàu, mì thịt dê cắt hạt lựu, thịt ba chỉ hầm rau dại…

Một số người ngửi thấy mùi thơm nước miếng chảy ròng, hận không thể ăn cơm ngay lập tức.

Khi đánh quái Vân Lăng nhặt được một cây cần câu còn mới tinh. Thấy còn 40 phút nữa mới đến đêm cô liền đi ra bờ sông câu ca.

Bên bờ sông có vài cư dân đang ngồi, già có trẻ có, hiện giờ họ cũng đang cầm cần câu, lưỡi câu và dây câu.

Nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của Vân Lăng, bọn họ rất kinh ngạc: "Một cô gái nhỏ như cô sao cũng chạy tới đây câu cá?”

Mặc dù không có quy định rõ ràng nhưng nhìn chung thanh tráng niên đều ra ngoài săn thú, người già phụ nữ và trẻ em đi thu thập, dệt vải, nấu cơm.

Câu cá cần có một số kỹ xảo nhất định, không quen tay thì không dám thử, nếu không chỉ có thể lãng phí thời gian vô nghĩa.

Trong thôn chỉ có mấy người am hiểu câu cá, mỗi ngày thấy mặt lẫn nhau đều tính là quen biết. Đột nhiên thấy có một người lạ lại đây, nhóm người câu cá ngạc nhiên không nói nên lời.

Vân Lăng cười cười, chỉ nói: "Tôi muốn ăn cá.”

Thứ nhất, trước đây cô không có cần câu, thứ hai là câu được nhiều cá cũng không có cách bảo quản nên cô không quan tâm.

Lúc này tìm được cần câu, nhất thời cô liền thèm.

Nhóm câu cá nghĩ hẳn cô gái nhỏ có cần câu nên lại đây thử vận may. Hỏi hai câu thì không quan tâm nữa, sôi nổi chuyên tâm thả câu.

“Lần đầu tiên câu cá?” Có một vị đại thúc tốt bụng đến khuyên Vân Lăng: "Nếu vận may không tốt thì nhanh chóng thu tay đi. Nấu ra ngoài thu thập thì có thể đào được đồ ăn nhưng câu cá thì chưa chắc.”

“Ừ, tôi biết rồi.” Vân Lăng cười đồng ý.

Mồi câu tung ra, điều kế tiếp cần làm là chờ đợi.

Sau một hồi chờ đợi, một hạt mưa to bằng hạt đậu đột nhiên từ trên trời rơi xuống.

“Sao lại mưa rồi?” Nhóm câu cá luống cuống tay chân, khoác áo ngoài lên đầu để che mưa.

Hạt mưa dừng trên mặt sông tạo ra gợn sóng lăn tăn.

Vài lão đi câu nhiều kinh nghiệm quan sát con sông thì biểu tình lập tức trở nên bất đắc dĩ: "Được rồi, quay về hết đi, hôm nay không có kịch xem.”

Hạt mưa rơi xuống nước tạo ra động tĩnh rất lớn, cá sẽ trốn đi. Thường thì lúc này khả năng chúng đớp mồi cũng tương đối thấp, vậy nên ngày mưa thường rất khó câu được cá.

Trong lúc mọi người thu thập đồ vật, Vân Lăng vẫn hết sức chuyên chú nhìn mặt sông, cả người lù lù bất động.

“Phải đi thôi.” Có người hảo tâm nhắc nhở một câu, sợ cô không nghe thấy.

Vân Lăng đặt ngón trỏ ở trên môi, làm ra động tác “suỵt”.

Mưa tới rồi, còn câu cái gì?

Người hảo tâm vừa định khuyên thêm lần nữa lại thấy Vân Lăng nhanh thu dây lại, đột nhiên vung cần câu lên.

“Ha, hảo hán! Con cá này chắc cũng đến sáu bảy cân.” Mọi người ồ lên cùng nhìn về phía cá nheo lão đại, hết nửa ngày vẫn chưa hồi thần.

Vân Lăng câu cá lên buộc nó bằng sợi dây rơm đã chuẩn bị từ trước, lúc này mới vô cùng cao hứng nói: "Trời mưa, nhanh chóng trở về đi!”

Nhóm người câu cá trầm mặc.

Đã biết trời mưa mà cũng câu được con cá nheo to như vậy, tự nhiên bọn họ lại không muốn rời đi…

**

Tiệm cơm.

Vân Lăng mang con cá nheo đi vào phòng bếp.

Trong bếp có đầy đủ các dụng cụ nấu nướng. Bên cạnh có một cái lu nước to, bên trong đựng đầy nước sông tinh khiết.

“Trời mưa phải ặn cá nướng cay mới được!” Vân Lăng vừa nói vừa múc nước trong lu băng cái gáo gỗ, say đó cô rửa con cá nheo sạch sẽ ở chỗ bồn nước.

Cá nướng muốn ngon thì phải tẩm ướp gia vị, sau đó mới đem đi nướng hoặc nấu canh.

Ngoài cá tươi ra còn có thể thêm các món ăn kèm linh tinh như khoai tây, mì sợi dẹt, tàu hũ ky. Sau khi đun trên lửa nhỏ, nấu xong thì cá tươi sánh lại với nước sốt đậm đà thơm ngon, cắn một miếng thôi là đã thấy hạnh phúc rồi.

Suy nghĩ một hồi Vân Lăng đã thấy thèm, động tác trên tay không khỏi tăng nhanh một chút.

Nửa giờ sau.

Vân Lăng lấy ra tương ớt bí chế, khuấy đều rồi rưới lên mình cá, món cá nướng cay đã sẵn sàng.

“Những dụng cụ nhà bếp đã qua sử dụng thì sao nhỉ?” Vân Lăng lần đầu tiên bước vào nhà bếp tiệm cơm nên không hiể lắm quy định của trò chơi.

“Bỏ những thứ đã sử dụng vào bồn rửa.” Đầu Bếp Giáp trả lời: "Năm phút sau sẽ tự động sạch sẽ.”

Được bớt việc.

Vân Lăng theo lời đặt dao phay và thớt gỗ vào bồn rửa, sau đó cô bưng khay nướng rời đi.

**

“Buổi tối ăn gì?” Trịnh Minh Nhạc hỏi.

Bận rộn cả ngày, anh ấy muốn ăn chút gì đó nóng hổi ấm áp.

Vưu Tình Văn cầm giấy bút, chân mày nhíu chặt: "Vẫn còn lương thực dự trữ. Nhưng em nghĩ so với ăn lương thực của chúng ta thì đến tiệm cơm sẽ tốt hơn.”

“Ý em là…” Trịnh Minh Nhạc phản ứng lại.

Vưu Tình Văn thở dài: "Thế cục trước mắt không rõ, tương lai sẽ ra sao cũng chẳng ai nói trước được.”

“Nhìn lương thực dần giảm bớt từng chút, trong lòng em rất lo lắng, đến tối ngủ cũng không yên ổn.”

“Dù sao chúng ta đã là cư dân chính thức của thôn Lăng Vân, mỗi ngày không cần nộp phí qua đêm. Chỉ cần chúng ta bỏ ra vài đồng đến tiệm cơm mua ăn.”

“Sau này không đủ nguyên liệu, tiệm cơm không cung cấp thức ăn nữa chúng ta hãy ăn lương thực của mình.”

Trịnh Minh Nhạc nói trong lòng, còn lo lắng cái gì nữa? Nhìn lên mình chẳng bằng ai, nhìn xuống lại chẳng thấy ai bằng mình, thật ra bọn họ không đến nỗi quá tệ.

Hơn nữa trong trò chơi không thể hợp tác mua nhà ở. Bởi vậy anh ấy đã gom tiền để mua nhà cho bạn gái trước.

Sau đó hai người cùng chung sống với nhau.

Chờ anh ấy tích cóp đủ 500 đồng trong tương lai sẽ mua thêm một gian dưới danh nghĩa của mình, đến lúc sẽ có thêm không gian riêng để cất giữ đồ ăn.

Tương lai đã hoạch định rõ ràng, chỉ thiếu một chút một chút tiền tiết kiệm mà thôi.

Thật ra nghĩ đến việc phải trả tiền cơm, trong lòng Trịnh Minh Nhạc lập tức xuất hiện cảm giác không nỡ. Có điều anh ấy cũng hiểu những lo lắng của Tình Văn là có đạo lý.

Lương thực trong nhà do chính mình làm chủ nhưng đồ ăn tiệm cơm bán là cung ứng cho tất cả mọi người trong thôn.

Tiệm cơm còn thì mua trước; tiệm cơm không còn mới phải về nhà ăn đồ của mình, như vậy mới có thể sống được lâu hơn.

“Đi thôi.” Tính toán xong, Trịnh Minh Nhạc đứng lên: "Chúng ta đến tiệm cơm ăn.”

Sau khi tiệm cơm được xây dựng, Trịnh Minh Nhạc không phải chưa từng đi ngang qua.

Sau khi tiến vào, ấn tượng đầu tiên là đồ ăn bên trong ít đến đáng thương.

Ấn tượng thứ hai là nếu có tiền dư, trước lúc ra ngoài thám hiểm ăn chút đồ ăn tăng thêm tăng trạng thái thật ra cũng không tồi.

Anh ấy hoàn toàn không nghĩ tới, trong nháy mắt vừa bước vào đại sảnh tiệm cơm sẽ có một mùi thơm lạ lùng xông thẳng vào trong lỗ mũi.

Theo hướng của mùi hương nhìn sang, Trịnh Minh Nhạc tức khắc cười khổ liên tục.

Chiếc khay nướng to như vậy, cùng với cá nướng thơm thơm ngào ngạt, cho dù ai nhìn thấy cũng đều ngưỡng mộ đến ghen tị.

Vốn dĩ anh ấy thấy màn thầu ngũ cốc và cháo trắng không có vấn đề gì, thời buổi đặc biệt, cuộc sống gian nan, cho dù đồ ăn có ngon hay không, miễn lấp đầy bụng là được. Bây giờ có cá nướng ở bên cạnh làm nổi bật sự cách biệt bọn họ làm sao nuốt trôi cho được?

Nên chịu thua mặt dày qua bên đó chực ăn chực uống hay nên giữ lòng tự trọng ăn màn thầu ngũ cốc và cháo trắng của mình đây? Mặt Vưu Tình Văn lộ vẻ giãy giụa, trong lúc nhất thời khó quyết đoán được.

Nhưng mà tay chân cô ấy cứ ngo ngoe rục rịch, hơi không chiu nghe lời.

“Cá rất lớn, một người ăn không hết, có muốn đến đây ăn cùng không?” Vân Lăng mở lời mời.

“Vậy… Chúng tôi liền không khách khí.” Vưu Tình Văn nuốt một ngụm nước miếng, nghiêm trang nói.

Nói xong, hai người nhanh chóng ngồi xuống đối diện Vân Lăng.

Cầm đũa lên gắp một miếng thịt cá đưa vào miệng, Vưu Tình Văn không kiềm được mà mở to mắt.

Thịt cá rất tươi mềm, có chút cay cay vô cùng ngon miệng. Cắn vào một miếng, đầu óc chỉ toàn spam một chữ “ngon”.

“Quá tuyệt!!” Vưu Tình Văn hạ đũa như bay không tự khống chế được.

Trịnh Minh Nhạc không rảnh lo nói chuyện, liên tục gấp cá, gấp mì, gấp đậu phụ bỏ vào trong miệng.

Vân Lăng ngừng ăn, cô uống chén nước nghỉ một chút. Ngẩng đầu lên trùng hợp nhìn thấy Lục Xuyên tiến vào tiệm cơm, vì thế cô chào hỏi: "Cá nướng cay mới vừa làm xong, anh có muốn ăn một chút không?”

“Được.” Lục Xuyên đáp lời, thuận thế ngồi xuống ở bên cạnh Vân Lăng: "Trong lãnh địa có tin, có người ác ý thông báo khắp nơi nói ở tiệm cơm có kẻ không coi ai ra gì ngồi ăn cá nướng. Tôi còn tò mò không biết là ai mới cố ý đến đây nhìn một cái, không ngờ hóa ra lại là cô.”

Vân Lăng, “…”

Cô đã làm gì sai?

Không phải chỉ là ăn con cá nướng thôi sao!

Đừng tưởng rằng cô không biết, thức ăn của cư dân cũng phong phú có kém đâu. Cơm cà ri, lẩu tự sôi, lẩu cay… Cái gì cần có đều có.

Thế giới hiện thực biến thành trò chơi thì sao chứ? Căn bản không thể ngăn cản được quyết tâm cải thiện cuộc sống của mấy người thích ăn uống.

Lục Xuyên đánh giá cá nướng, anh thấy hệ thống hiển thị:

[ Tên: Cá nướng cay ]

Phẩm chất: Hoàn mỹ

Hiệu quả sử dụng: Tốc độ hồi phục cơ bản: +2 HP/phút, +1 mana/phút (kéo dài 3 giờ)

“Đồ tốt như vậy mà cô nỡ lấy ra ăn tối.” Lục Xuyên xúc động cảm khái.

“Tôi thèm ăn cá, có vấn đề gì sao?” Vân Lăng không cảm thấy có vấn đề chỗ nào.

“Thiên kim khó mua vui, mời ăn cơm.” Lục Xuyên vừa nói vừa gấp miếng khoai tây.

Nợ nhiều không lo, lúc trước đã thiếu nhiều nhân tình như vậy, không cần lo thêm một hai miếng ăn.

Nửa giờ sau, bốn người gió cuốn mây tan ăn sạch cá nướng.

“Ăn không nổi nữa, no quá.” Cơm xong, Vưu Tình Văn xoa cái bụng.

Cuối cùng Trịnh Minh Nhạc cũng có thời gian để hỏi: "Cá nướng ở đâu ra vậy? Tiệm cơm có bán không?”

“Tự tôi làm.” Bụng Vân Lăng tròn xoe, cảm thấy thỏa mãn: "Vận khí tốt câu được một con cá nheo liền thuận tay làm món cá nướng.”

Nguyên liệu là cô lấy được từ cửa hàng, hạn sử dụng vẫn còn dài, không bị quá hạn.

Còn tương ớt bí chế là cô tỉ mỉ chế tác từ những nguyên liệu trong trò chơi mà thành.

Nói tóm lại là phí chút công phu. Có điều đồ ăn ngon, hết thảy đều đáng giá.

“Lần sau có cơ hội chúng tôi sẽ mời lại cô một bữa ngon.” Trịnh Minh Nhạc trịnh trọng hứa.

Vân Lăng bật cười: "Được thôi.”

Thấy Lục Xuyên chậm chạp bất động, ánh mắt Trịnh Minh Nhạc chợt lóe, anh ấy bèn tìm lý do dẫn bạn gái rời đi trước.

Trên bàn cơm chỉ còn hai người Vân Lăng và Lục Xuyên.

Vân Lăng ăn no nên lười động, cô ngồi trên ghế nghỉ tạm.

“Tôi đang muốn tìm cô.” Nói xong, Lục Xuyên móc ra nguyên vật liệu, bản vẻ may vá, công thức nấu ăn từ trong ba lô: "Tình cờ tìm được, cô cứ cầm hết đi.”

Vân Lăng nhìn một đống lớn rải rác, trong lòng hết sức buồn bực: "Hai ngày này trời mưa, làm sao anhi lấy được nhiều đồ rơi ra như vậy?”

“Tôi là cung thủ, không cần rời khỏi thôn Lăng Vân cũng săn thú được.” Lục Xuyên cười khẽ: "Ban đêm quái vật kết bè kết đội đánh lén, kẻ trước vừa ngã xuống thì người sau liền tiến lên dâng trang bị.”

Vân Lăng: "…”

Đây là lời mà người bình thường nên nói sao?

“Trời mưa không có cách ra ngoài, có điều sau khi nghiên cứu tôi đã phát hiện các đồ che mưa linh tinh như nón rộng vành và áo tơi có thể giảm bớt hiệu quả ăn mòn của nước mưa.” Vân Lăng chủ động nhắc: "Nếu anh có nhu cầu, tôi có thể cho anh một hai món.”

“Không cần.” Lục Xuyên nói: "Hai ngày này ở trong thôn khá tốt, thu hoạch không kém so với đi ra ngoài săn thú.”

Nghe vậy, Vân Lăng cũng không miễn cưỡng. Cô nhặt vật phẩm lên cất vào từng cái một, tâm tình vui vẻ phấn chấn.

Nói xong những gì muốn nói, Lục Xuyên rốt cuộc đứng dậy: "Cảm ơn đã chiêu đãi, sau này có cơ hội lại cùng nhau dùng bữa.”

“Được.” Vân Lăng dứt khoát đồng ý, cũng thu khay nướng, đũa gỗ và chén gỗ đưa trả về chỗ dụng cụ ăn.

Không lâu sau, Đầu Bếp Giáp sẽ đem bộ đồ ăn bỏ vào bồn nước trong phòng bếp. Chờ bộ đồ ăn được rửa sạch rồi lại mang trở về đại sảnh để cung cấp cho khách hàng sử dụng sau.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right