Chương 40: Nhân tài

person Tác giả: Khinh Vân Đạm schedule Cập nhật: 28/12/2025 10:18 visibility 2 lượt đọc

Chương 40: Nhân tài

Thời gian qua đi, càng ngày càng nhiều người chơi sinh hoạt học được cách chế tạo nón rộng vành/áo tơi, giá giá giá của đồ che mưa dần dần giảm xuống.

Những người chơi sinh hoạt đầu tiên bán đồ che mưa kiếm được đầy bồn đầy chén, sôi nổi mua phòng chuyển nhà. Ngay cả khi việc kinh doanh không còn bùng nổ như lúc đầu họ cũng vẫn có đủ tiền mua sắm bản vẽ và học cách chế tác những vật phẩm khác.

Mặt khác, sản lượng đồ che mưa tăng lên đáng kể, việc ra bên ngoài lúc trời mưa đã không còn là vấn đề nan giải. Cư dân hoặc là che dù, hoặc là khoác áo tơi, hoặc mang nón rộng vành, sinh hoạt và nghỉ ngơi ngày xưa đã được khôi phục trở lại.

Cùng lúc đó, tiểu đội thu thập do Vân Lăng thành lập đã có hai mươi người, ai cũng chăm chỉ chịu làm, ngoan ngoãn nghe lời.

Ít nhiều nhờ những người này mà kho nguyên liệu dự trữ ngày càng nhiều hơn.

Ngày thứ 31.

Dòng chữ ở góc trên bên phải cuối cùng đã thay đổi, "Ngày thứ 31, mùa xuân, ngày bình an, 7:30:00."

Ngày bình an.

Vân Lăng suy nghĩ về cụm từ mới, cô đoán cuộc sống mưa phùn liên miên sắp kết thúc.

Không lâu sau, hai mươi thành viên của đội thu thập đã đến đông đủ.

Vân Lăng trầm giọng nói: "Thiết lập của trò chơi đã thay đổi, nếu có người muốn rời khỏi đội để hành động một mình tôi nhất định sẽ không ngăn cản.”

Bầu không khí nhất thời trở nên an tĩnh.

Sau một thời gian dài chờ đợi, không một thành viên nào lên tiếng rời đi. Mọi người lặng lẽ ở nguyên chỗ cũ chờ Vân Lăng dẫn đội xuất phát.

Vân Lăng hơi kinh ngạc. Cô còn tưởng rằng những người chơi dã tâm bừng bừng nhất định sẽ nhân cơ hội này mà rời đội.

Nhưng trên thực tế, điều mà những người chơi nghĩ lại là bây giờ muốn chạy thì dễ, sau này muốn trở về lại khó.

Ngày bình an quả thực có thể tự do hành động, nhưng nếu qua mấy ngày nữa lại biến thành “Mùa hạ, ngày thảm họa” thì phải làm sao?

Nói cho cùng, lẻ loi một mình thì khả năng chống chọi với thảm họa là vô cùng kém.

Khác với đi theo đội. Khi gặp tiểu quái sẽ có hộ vệ bảo hộ, số nguyên vật liệu thu thập được không khả quan thì đoàn trưởng vẫn chi trả đủ số thù lao, còn cung cấp thức ăn.

Đứng dưới cây to hưởng bóng mát, khó khăn lắm mới tìm được một công việc ổn định, người chơi đâu dễ mà vứt bỏ cơ hội này.

Lui một bước, nếu đoàn đội xuất hiện biến cố không đủ tiền thuê nữa, đến lúc đó hành động một mình cũng không quá muộn.

“Nếu không ai muốn rời đi,” Vân Lăng mỉm cười: "Vậy xuất phát thôi.”

**

Ngày bình an là cái gì?

Nghĩa bóng nghĩa đen đều không thể lí giải được.

Có điều không lâu sau khi rời khỏi lãnh địa, Vân Lăng liền nhận thấy sự khác biệt.

Lúc trước thực vật ở khu vực quanh thôn Lăng Vân đã bị đào sạch, không còn chút đồ dư thừa nhưng hiện giờ xung quanh xuất hiện khoai tây, khoai lang, rau dại linh tinh, gần giống như tài nguyên đã được làm mới.

Trước đây khi gặp phải đám tiểu quái, chúng nó thường rượt đuổi không tha, vùng thoát cỡ nào cũng không xong. Hôm nay chạy nhanh mấy bước cách xa một khoảng bọn quái vật liền lười truy kích.

Ngày thảm họa mưa muốn rơi là rơi, muốn dừng là dừng, không hề có quy luật. Ngày bình an thời tiết sáng sủa, không có chút dấu hiệu nào của mưa.

Dù nhìn từ phương diện kia nào, khó khăn sinh tồn trong ngày bình an đều thấp hơn rất nhiều so với ngày thảm họa.

Vân Lăng dẫn người đi lấy mật ong, hái quả mọng, đào khoai tây, bận đến quay mòng mòng.

Thế nhưng đến khi đếm lại vật tư dự trữ, trong lòng cô liền rạo rực như nở hoa, cảm thấy có bận rộn một chút cũng không sao.

**

Chạng vạng.

Sau khi kết thúc công việc trong ngày và thanh toán tiền lương, Vân Lăng xua xua tay: "Giải tán được rồi.”

Người chơi từng người tản ra, chỉ có một người bước nhanh đuổi theo cô: "Chờ đã!”

“Sao vậy?” Vân Lăng dò hỏi.

Đó là một thanh niên 27-28 tuổi bộ dáng văn nhã, lúc này có chút do dự, tựa hồ có gì khó mở miệng.

Vân Lăng không vội không chậm, kiên nhẫn chờ đợi.

Đợi hơn nửa ngày, người thanh niên hạ quyết tâm nói: "Cô có thể cho tôi mượn tiền được không?”

“Anh muốn làm gì?” Vân Lăng tò mò.

Người thanh niên giải thích nói: "Tôi học chuyên ngành hóa, kiến

thức ở phương diện này thông thạo nhưng không giỏi lao động chân tay. Nếu có điều kiện, tôi muốn mua một số thiết bị thí nghiệm để tự làm nghề cũ.”

“Chẳng hạn như?” Vân Lăng truy hỏi.

“Làm đường, làm muối, còn có thể làm đá viên.” Người thanh niên nhỏ giọng nói.

Làm đá? Vân Lăng giật mình.

Trên thực tế, cô nghi ngờ trò chơi sẽ tạo ra phiền toái cho người chơi dựa theo trình tự các mùa xuân hạ thu đông. Tiếc rằng đây chỉ là suy đoán không có chứng cứ.

“Anh cần những nguyên vật liệu gì? Muốn mượn bao nhiêu tiền?” Vân Lăng hỏi chi tiết hơn.

Người thanh niên nghĩ nghĩ một lát rồi nói không chắc chắn: "200 đồng chắc cũng đủ?”

Vân Lăng không hé răng.

Người thanh niên lập tức sửa lời: "100 đồng cũng được. Cắn một miếng không thể mập ra, mọi việc đều phải từ từ theo tuần tự!”

Vân Lăng ngước nhìn, ánh mắt sắc bén: "Tôi chuẩn bị cho anh một căn nhà gỗ làm xưởng làm việc, cấp cho anh 500 đồng để mua sắm nguyên vật liệu và công cụ.”

“Điều kiện duy nhất là thành phẩm chế tạo ra phải chia 8-2, tôi 8 anh 2.”

“Nếu anh không cần sản phẩm, tôi có thể trả anh 40-100 đồng mỗi ngày, tùy thuộc vào chất lượng và số lượng của vật phẩm.”

Chuyện vui thình lình ập đến khiến người thanh niên choáng váng phát ngốc. Anh ta mừng đến mức tay chân không biết tay chân phải như thế nào: "Tôi tên là Trương Hằng… Cô đồng ý bỏ vốn đương nhiên rất tốt! Tôi vốn dĩ chỉ muốn an tĩnh làm nghiên cứu, đẩy mạnh tiêu thụ vật phẩm nhưng quá phiền toái…”

“Vậy mọi chuyện đã quyết xong.” Vân Lăng quyết đoán nói: "Ngày mai gặo nhau lúc 7 giờ sáng, tôi dẫn anh đến phòng làm việc.”

“Được!” Thương lượng xong xuôi, Trương Hằng hoan thiên hỉ địa mà rời đi.

Vân Lăng mở giao diện thuộc tính lãnh địa ra, chọn một ngôi nhà gỗ cho Trương Hằng làm xưởng làm việc.

[ Tên: Nhà gỗ ]

Hiệu quả sử dụng: Sau khi mua, người chơi có thể có 20 mét vuông không gian riêng tư, những người khác không được tự tiện xông vào.

Giá bán: 500 đồng.

Lưu ý: Đạo cụ đặc biệt, mỗi cư dân chính thức chỉ được mua 1 phòng.

Quy định này chỉ dành cho người chơi bình thường.

Đối với Vân Lăng, toàn bộ lãnh địa đều là của cô huống chi là mấy gian nhà gỗ? Chỉ cần cô không bán cho người chơi, vậy thì người sở hữu căn nhà gỗ vẫn chính là cô.

“Giữa lúc chuyển mùa chừa lại mấy ngày bình an, thoạt nhìn giống như đang là ám chỉ người chơi tận dụng hết thời gian nghỉ ngơi, chuẩn bị sẵn sàng từ trước để nghênh đón đợt khiêu chiến tiếp theo.” Vân Lăng thở dài, trong lòng có một dự cảm không tốt cho lắm.

**

Sáng sớm hôm sau, Trương Hằng đã sớm chuẩn bị sạch sẽ, nôn nóng chờ đợi Vân Lăng gọi đến.

Chưa đến 7 giờ anh ta nhận được tin tức: "Tới khu nhà dân cư.”

Thấy thế, tinh thần Trương Hằng vội vàng chạy chầm chậm đến khu dân cư.

Cái gọi là khu dân cư thực chất là một khu nhà gỗ. Một dãy nhà gỗ lớn được sắp xếp ngăn nắp giống như khu dân cư ngày xưa, vậy nên người chơi theo thói quen gọi nơi này là “Khu nhà dân cư”.

Còn khu vực lều trại mọc lên ngổn ngang… người chơi thường gọi đùa là “Xóm nghèo”.Vì lều có diện tích nhỏ, cho phép người chơi ra vào tùy ý nên không có an ninh gì cả.

Ba phút sau, Trương Hằng xuất hiện ở bên ngoài khu nhà dân cư.

Vân Lăng thấy người liền nói: "Đi với tôi.”

Tiếp theo cô đi ở phía trước dẫn đường.

Trương Hằng nửa vui sướng nửa kích động, trái tim dập bang bang không cách nào bình tĩnh được.

Vân Lăng dừng lại trước một gian nhà gỗ: "Đây là nơi ở của các thành viên trong đội, bình thường không có ai ở, nó chuyên được sử dụng để dự trữ thức ăn. Nghe nói anh có thể làm đá nên tôi đã cho người dọn dẹp phòng nhường cho anh.”

Vẻ mặt Vân Lăng nhàn nhạt nhưng lời nói lại nghe như đang nói dối khiến người ta há hốc mồm.

Có điều Trương Hằng nghe xong lại cảm thấy chuyện này không hề sơ hở. Anh ta hưng phấn xoa tay: "Sao lại không biết xấu hổ thế này…”

“Nếu anh thực sự có thể làm đá viên, tương lai căn nhà này giao cho anh cũng không thành vấn đề.” Vân Lăng không thèm để ý nói.

Sau khi người chơi mua nhà gỗ có thể tặng miễn phí nó cho người khác hoặc có thể treo biển rao bán.

Chỉ là đa số người chơi đều muốn có phòng ở riêng, lười lăn lộn nên sẽ không chuyển nhượng hay mang đi tặng.

Nghe vậy, Trương Hằng đỏ mặt, hô hấp dồn dập: "Tặng nhà cho tôi? Thật không?”

“Tiền đề là anh phải thể hiện tốt khiến người khác hài lòng.” Nói xong Vân Lăng đẩy cửa bước vào trong.

Trương Hằng đi theo vào, vừa đi vừa quan sát, anh ta thấy trong phòng có bàn gỗ, có ghế, có tủ bát. Gia cụ sắp xếp chỉnh tề, không gian sạch sẽ ngăn nắp cực kỳ giống với một phòng làm việc loại nhỏ.

Nhà ở kiểu như vậy rất bình thường trước khi trò chơi mạt thế này bắt đầu, thế nhưng sau khi trò chơi bắt đầu cũng không còn nhìn thấy thường xuyên nữa.

“Cái này, cái này...” Trương Hằng sửng sốt, nghẹn hết nửa ngày mới nói một câu: "Tốn rất nhiều tiền đúng không?”

“Một ít tiền thôi, không đáng gì.” Vân Lăng móc ra 500 đồng: "Chỗ này dùng để mua trang bị. Sử dụng cụ thể như thế nào là tùy anh”

Trương Hằng ngơ ngác nhìn Vân Lăng, theo bản năng tự nhéo vào cánh tay mình một cái.

“Ah――”

Anh ta đau đớn kêu lên, thấy Vân Lăng nhìn qua thì ngượng ngùng cười một cái: "Hóa ra không phải nằm mơ a…”

Phải biết rằng, từ đầu trò chơi đến giờ anh ta sống không quá thuận lợi. Tất cả số tiền anh ta kiếm được cộng lại còn ít hơn 500 đồng.

Đây là một khoảng tiền khổng lồ không hơn không kém!

Có thể làm người ta đánh mất lý trí!

“Làm việc chăm chỉ, về sau tiền đồ vô lượng.” Dừng lại một chút, giọng nói Vân Lăng lạnh băng: "Nhưng nếu anh muốn lừa tiền, không biết làm đường làm đá, tôi bảo đảm anh nhất định sẽ hối hận.”

Trương Hằng trong căng thẳng, nghiêm túc tỏ thái độ: "Không gạt cô, tôi thực sự thích làm nghề này. Hỏi vay tiền cô cũng là vì muốn phát huy sở trường, tránh những lĩnh vực tôi không am hiểu.”

Tuy nói là vì mạng sống không gì không làm được nhưng anh ta thật sự không thích làm việc khổ sở. Có cơ hội tự nhiên sẽ muốn đổi nghề, đổi công việc.

Vân Lăng: “Vậy thì tôi sẽ rửa mắt chờ xem.”

**

Hai ngày sau.

Trương Hằng gọi Vân Lăng lên phòng làm việc.

Trước tiên anh ta móc ra muối tinh trắng tinh tế, tự hào nói: "Đây là loại muối được chiết xuất từ

nước hồ. Vị không tồi, có thể ăn được.”

Sau đó, anh ta cầm một túi nilon có đường trắng: "Đây được làm từ cây mía và củ cải đường. Đều tiên ép lấy nước rồi đun sôi cho cô đặc, sau đó đường sẽ tách ra và kết tinh. Ban đầu mới chế tạo xong sẽ là đường nâu, trải qua thêm một bước tinh luyện sẽ thu được đường cát trắng dùng để ăn hằng ngày.”

Nhắc tới lĩnh vực chuyên môn, Trương Hằng đặc biệt hưng phấn, miệng đóng mở nói không ngừng.

Vân Lăng, “…”

Đều cùng là người, sao tôi không hiểu anh đang nói gì?

“Tóm lại,” Vân Lăng cắt ngang lời giảng giải chuyên nghiệp của Trương Hằng: "Chỉ cần anh làm ra gì đó là được”

Nhìn lướt qua mặt bàn, cô hỏi: "Đá viên đâu?"

Trương Hằng chìa ra cốc nước mía có đá như dâng một báu vật: "Đây.”

Vân Lăng nếm thử một ngụm, phát hiện hương vị ngọt thanh mang theo hơi lạnh. Thức uống vào bụng, cơn nóng biến mất, toàn thân êm ái khó tả.

Trương Hằng giải thích: "Đá viên có thể chế tạo được nhưng chúng không dễ bảo quản, vậy nên tôi không làm quá nhiều. Chờ đến lúc cần mới làm để tránh đá bị tan.”

“Được.” Vân Lăng gật đầu đồng ý: "Bình thường chủ yếu là làm đường và muối. Đây là các gia vị sinh hoạt cơ bản, người chơi nào cũng cần.”

“Trong quá trình chế tác thật ra tôi có gặp chút phiền toái.” Trương Hằng muốn nói lại thôi.

“Nói đi.”

Trương Hằng rất buồn rầu: "Muối thì không sao, nước hồ tạm thời dùng còn không hết nên không cần lo lắng về nguyên liệu.”

“Cây mía và củ cải đường đều là tài nguyên phải thu thập từ thiên nhiên, không được buôn bán nhiều trên thị trường.”

“Làm đá còn rắc rối hơn nữa. Tôi sử dụng phương pháp làm đá bằng diêm tiêu, quá trình chế tác đòi hỏi một số lượng diêm tiêu rất lớn."

Vân Lăng nhíu mày: "Không phải anh làm đá viên sao? Diêm tiêu ở đâu ra?”

“Có một người chơi đã mua nó.” Trương Hằng thành thật đáp lại: "Anh ta nói đã giải khóa kỹ năng ‘đào quặng sơ cấp’, đào được một ít diêm tiêu từ mỏ quặng.”

Nhắc tới mỏ quặng, Vân Lăng lại nghĩ đến tiệm rèn đã lâu không mở khóa. Cô trầm ngâm một lát rồi mới nói: "Nếu nguyên liệu không đủ, bình thường anh cứ làm muối chủ yếu là được.”

“Tôi sẽ thường xuyên gửi cho anh một ít củ cải đường và mía. Sau khi nhận được nguyên liệu thì hãy bắt đầu làm đường trắng.”

“Về phần diêm tiêu ――” Ánh mắt cô tối đi: "Tôi sẽ tìm người thăm dò, chờ khi đào được diêm tiêu sẽ đưa tới đây cho anh.”

“Vậy được.” Vấn đề nguyên vật liệu đã được giải quyết, Trương Hằng không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Vân Lăng lộ ra vẻ khen ngợi: "Làm tốt lắm, về sau mỗi ngày nhận 50 đồng tiền lương, cũng cấp bữa trưa và bữa tối.”

“A!” Trương Hằng vừa mừng vừa sợ.

Mỗi ngày 50 đồng là khái niệm gì?

Chỉ trong hai ngày, anh ta đã có thể trở thành cư dân chính thức của thôn Lăng Vân.

Chỉ cần mười ngày, anh ta sẽ có đủ tiền mua phòng.

Có tiền, có thể tùy tiện mua mua trang bị tự chế cấp thấp. Đủ sáu món là coi như trang bị đến tận răng!

Trương Hằng càng nghĩ càng phấn khởi, ngón tay run rẩy, làm thế nào cũng không kìm chế được tâm tình kích động.

“Chỉ cần anh kiên nhẫn chịu làm, tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi nhân tài.” Vân Lăng trịnh trọng nói.

**

Thời tiết sáng sủa, vạn dặm không mây. Ai cần thu thập thì ra ngoài thu thập, ai cần săn thì ra ngoài đi săn, cuộc sống của người chơi đã trở nên tốt hơn, tiền bạc dư dả trong tay cũng tăng dần.

[ Cư dân cư trú: 1000]

[ Cư dân hiện có: 814 (cư dân chính thức 278, cư dân lâm thời 536) ]

Dân số của lãnh thổ đã tăng vọt, ngày nào cũng thu phí qua đêm đến mỏi tay.

Vân Lăng xem xét thông tin của NPC nghề nghiệp sinh hoạt trong lãnh địa, phát hiện có những nhân tài như sau ――

Tiệm cơm.

[ Họ và tên: Đầu Bếp Giáp ]

Cấp bậc: 2

Thuộc tính: Sức mạnh 10, nhanh nhẹn 5, thể lực 7, trí lực 5, tinh thần 5.

Kỹ năng chiến đấu: 0

Kỹ năng sinh hoạt: Nấu nướng sơ cấp

Vật phẩm có thể chế tác: Màn thầu ngũ cốc, cháo trắng, bánh tổ.

[ Họ và tên: Đầu Bếp Ất ]

Cấp bậc: 2

Thuộc tính: Sức mạnh 7, nhanh nhẹn 7, thể lực 7, trí lực 5, tinh thần 5.

Kỹ năng chiến đấu: 0

Kỹ năng sinh hoạt: Nấu nướng sơ cấp

Nhưng chế tác vật phẩm: Màn thầu ngũ cốc, nước cơm, bánh gạo lức, nước mía.

Xưởng gỗ

[ Họ và tên: Thợ Mộc Giáp ]

Cấp bậc: 3

Thuộc tính: Sức mạnh 9, nhanh nhẹn 7, thể lực 6, trí lực 6, tinh thần 6.

Kỹ năng chiến đấu: 0

Kỹ năng sinh hoạt: Nghề mộc sơ cấp

Nhưng chế tác vật phẩm: Gậy gỗ, khiên gỗ, trượng gỗ, đuốc gỗ, gậy gỗ liễu, khiên gỗ liễu, trượng gỗ liễu, cung gỗ liễu.

[ Họ và tên: Thợ Mộc Ất ]

Cấp bậc: 2 Thuộc tính: Sức mạnh 10, nhanh nhẹn 6, thể lực 6, trí lực 5, tinh thần 5.

Kỹ năng chiến đấu: 0

Kỹ năng sinh hoạt: Nghệ mộc cao cấp

Nhưng chế tác vật phẩm: Gậy gỗ, khiên gỗ, trượng gỗ, cung gỗ, đuốc gỗ, gậy gỗ liễu, thuẫn gỗ liễu, trượng gỗ liễu, cung gỗ liễu, giường gỗ, tủ gỗ, bàn gỗ, ghế gỗ, chén gỗ, muỗng gỗ, đũa gỗ, hộp gỗ.

Tiệm may.

[ Họ và tên: Tài Phùng giáp ]

Cấp bậc: 2

Thuộc tính: Sức mạnh 8, nhanh nhẹn 9, thể lực 6, trí lực 5, tinh thần 5.

Kỹ năng chiến đấu: 0

Kỹ năng sinh hoạt: May vá trung cấp

Vật phẩm có thể chế tác: Băng vải, ống tên, giày vải, bố giáp, đai lưng.

[ Họ và tên: Tài Phùng Ất ]

Cấp bậc: 3

Thuộc tính: Sức mạnh 9, nhanh nhẹn 7, thể lực 9, trí lực 5, tinh thần 5.

Kỹ năng chiến đấu: 0

Kỹ năng sinh hoạt: May vá trung cấp, nghề cỏ sơ cấp.

Vật phẩm có thể chế tác: Băng vải, ống tên, đai lưng, bao cổ tay, khăn che mặt thích khách, ba lô vải bố, ba lô vải bông, giày rơm, mũ rơm, đệm, áo tơi.

Cấp độ 1 có thể chứa 2 nhân viên NPC, cấp độ 2 có thể chứa 5 và cấp độ 3 có thể chứa 10 nhân viên.

Rõ ràng cho dù là tiệm cơm, xưởng gỗ hay là tiệm may đều đã tới mức chứa cao nhất.

Nâng kiến trúc lên cấp 2 mới có thể thuê các NPC mới vào làm việc trong tiệm.

Xem xét danh sách truy cập.

Một người mục sư cấp 4, một xạ thủ cấp 3, còn có một đầu bếp trung cấp.

Vân Lăng nhấp vào thuê và đặt tên anh ta là “Đầu Bếp Bính.”

[ Họ và tên: Đầu Bếp Bính ]

Cấp bậc: 3

Thuộc tính: Sức mạnh 8, nhanh nhẹn 8, thể lực 9, trí lực 5, tinh thần 5.

Kỹ năng chiến đấu: 0

Kỹ năng sinh hoạt: Nấu nướng trung cấp

Vật phẩm có thể chế tác: Màn thầu ngũ cốc, nấm hầm trứng, salad rau dưa, sandwich, mì, chả giò chiên, bánh chưng.

Tiếp theo cô thăng cấp “Tiệm cơm”.

[ Tiệm cơm đã được nâng cấp lên cấp 2. ]

[ Diện tích đại sảnh mở rộng, đồng thời có thể tiếp đón được nhiều khách hàng hơn. ]

[ Các loại đồ ăn trở nên phong phú, thuận tiện cho đầu bếp nấu nướng. ]

Khác với trước đây, một lời nhắc nhở mới theo sau, [ Đã bước đầu thỏa mãn điều kiện thăng cấp, bạn có muốn xem quy tắc chi tiết không? ]

Vân Lăng nhấn vào “Có”.

Thông báo mới nhảy ra.

[ Để nâng cấp thôn xóm thành trấn nhỏ cần thỏa mãn những điều kiện sau. ]

[1. giải khóa 6 kiến trúc khác nhau. (đã hoàn thành) ]

[2. 4 kiến trúc được nâng lên cấp 2. (đã hoàn thành) ]

[3. Trong 7 ngày liên tiếp, số lượng cư dân vượt quá 700 người. (3/7, chưa hoàn thành) ]

[4. Trong 7 ngày liên tiếp, thu nhập hàng ngày của lãnh địa vượt quá 7.000 đồng. (2/7, chưa hoàn thành)

(Lưu ý: Thu nhập hàng ngày = thu nhập cửa hàng + thu nhập từ thuế + khác) ]

[ Đáp ứng các điều kiện trên, chi trả 50000 đồng, lãnh địa sẽ được thăng cấp. ]

Vân Lăng suy nghĩ, 7 kiến trúc trong lãnh địa đã được mở khóa cho nên điều kiện 1 đã hoàn thành.

Kho hàng (cấp 2), Đại Sảnh Nhiệm Vụ (cấp 2), lớp phòng hộ (cấp 2), tiệm cơm (cấp 2), cho nên điều kiện 2 đã hoàn thành.

Với tốc độ nhập cư mạnh mẽ hiện tại, qua bốn ngày điều kiện 3 sẽ tự động hoàn thành.

Điều kiện 4 khó hơn một chút.

Muốn có thu nhập ổn định hàng ngày trên 7000 đồng là điều không dễ dàng chút nào. Bởi vì đó là 7 ngày liên tục, chỉ cần có một ngày không đạt tiêu chuẩn thì phải tính lại từ đầu.

Mặt khác, nâng cấp cho tiệm cơm lên cấp 2 đã tốn hết hơn phân nửa số tiền tiết kiệm được, gom đủ 50000 đồng cũng là một phiền phức.

“Phải nghĩ cách.” Vân Lăng thầm nghĩ.

Cô là một người chơi sinh hoạt điển hình, cuộc sống không có trở ngại là được, cô không có chí hướng gì lớn lao.

Nếu không phải vì sợ rớt cấp sẽ bị hại, có khi cô thậm chí còn lười luyện cấp.

Sở dĩ cô muốn thăng cấp nhanh không phải vì đột nhiên đổi tính, định bắt đầu hình thức cạnh tranh mà là vì cô thèm muốn được xây thêm kiến trúc…

Dựa theo kinh nghiệm trong quá khứ, lãnh địa đầu tiên nâng cấp lên trấn nhỏ hẳn sẽ có thêm phần thưởng.

Chẳng hạn như số kiến trúc giải khóa +1.

Chẳng hạn như trạng thái của cư dân +1.

Những phần thưởng phụ này rất khó mua, thôi thúc cô phải hăng hái tiến tới.

“Nhìn danh sách bảng xếp hạng, thôn Lăng Vân vẫn đứng đầu tất cả bảng như cũ. Trong 4 ngày tới, thu nhập mỗi ngày của lãnh địa phải vượt quá 7.000 để thăng cấp lên trấn nhỏ trước tiên!”

Nên làm như thế nào đây?

Vân Lăng chống cằm lâm vào trầm tư.

**

Kho hàng.

Vân Lăng cẩn thận kiểm kê vật tư, lúc này mới phát hiện nguyên vật liệu bày trong kho hàng hoa hoè loè loẹt, cái gì cũng có. Cô thậm chí còn phát hiện vài khối diêm tiêu bên trong, cũng không nhớ rõ mình lấy nó từ đâu.

Vân Lăng: "…”

Cuồng ma tích trữ đều như thế này.

Cứ mua mua mua, mua xong rốt cuộc tích này trữ kia, có khi chính mình cũng không biết rõ.

Dù sao nàng tin tưởng vững chắc, đều là vật tư chiến lược, sớm hay muộn sẽ có tác dụng.

Bỏ qua một bên tạp niệm, Vân Lăng ở tài liệu đôi tìm kiếm lên. Một lát sau, nàng ánh mắt sáng lên: "Tìm được rồi!”

**

Buổi chiều.

3 lam 2 trắng, năm ống tên đã bắn hết sạch, Ngụy Triết kết thúc chuyến săn thú, trước tiên về lại thôn Lăng Vân.

Ven đường không ngừng nghe thấy cư dân nhỏ giọng nghị luận: "Cuộc sống quá khổ sở, khi nào mới xong đây?”

“Qua một mùa mưa, lương thực dự trữ trong nhà ăn đến thất thất bát bát, giờ lại tiếp tục bắt đầu dự trữ.”

“Vất vả lắm tôi mới tiết kiệm đủ tiền mua tư cách cư dân chính thức, một miếng cũng không dư! Đấy, phải tích cóp từ đầu đi.”

“Ai, mấy anh nói xem, nếu chúng ta chuyển đến các lãnh địa khác liệu cuộc sống có khá hơn không?”

Những người khác không nói, giống như bị hỏi đến nghẹn họng.

Ngụy Triết nghe thì lắc đầu: "Đang sống trong phúc mà không biết phúc!”

Anh ta cũng không phải vốn cư trú ở thôn Lăng Vân.

Khi bắt đầu trò chơi, anh ta gặp được doanh trại Mộc Miên đầu tiên. Sau đó cảm thấy ở không tồi liền định cư ở đó.

Ngụy Triết vốn cho rằng nếu dậy sớm đi săn, đến tối quay về làm cơm thì cuộc sống của anh sẽ cứ trôi qua như thế. Không ngờ đến một ngày quái vật bỗng nhiên tập kích doanh trại như phát điên.

Đó là vào ban đêm, cư dân đều đã chìm vào giấc ngủ. Kết quả trong lúc nửa mở nửa tỉnh, anh ta nghe thấy tiếng phụ nữ thét lên chói tai, trẻ con khóc kêu, người già tức giận mắng chửi.

Ngụy Triết vẫn còn buồn ngủ đi ra khỏi lều trại, muốn hỏi những người này ban đêm không lo đi ngủ còn ồn ào cái gì.

Ai ngờ vừa đi ra ngoài liền thấy người chơi nằm đầy đất, rất nhiều người đã không còn hô hấp.

Cách đó không xa quái vật tàn sát bừa bãi. Một số đang giao chiến với người chơi, một số đang tiến về phía lều trại tìm kiếm con mồi mới.

Ngụy Triết như bị dội một gáo nước lạnh, đầu óc lập tức trở nên thanh tỉnh.

Anh ta nhanh chóng về phòng dự định thu thập hành lý chạy trốn.

Bởi vì tình huống khẩn cấp, thời gian hữu hạn nên hầu hết đồ đạc không kịp mang đi, chỉ có thể đơn giản thu thập chút đồ cầm theo. Tiếp theo, Ngụy Triết bắt lấy ba lô và chạy điên cuồng ra khỏi doanh trại.

Khi đang chạy trốn thì bị quái vật phát hiện, ba con tiểu quái đuổi theo không tha, liều mạng dây dưa.

Ngụy Triết lợi dụng địa hình đánh chết một con, bỏ hai con còn lại, thật vất vả mới tìm được đường sống.

Thế nhưng anh ta vẫn chưa thoát khỏi khổ ải mà dường như vừa mới bắt đầu thời kỳ sống lang bạt khắp nơi.

Có lãnh địa bị những đoàn đội lớn nắm giữ, ra sức áp bức người chơi; có lãnh địa có tính bài ngoại, không chào đón những người đến từ bên ngoài; có lãnh địa kiến trúc thưa thớt, phòng vệ đơn sơ; có lãnh địa anh ta chỉ định nghỉ một đêm, kết quả là nửa đêm bị quái vật tập kích, chưa đến hôm sau lãnh địa đã bị công phá…

Dọc theo đường đi khúc chiết không ngừng, Ngụy Triết dần trở nên chết lặng. Anh ta trở nên nản lòng, cảm thấy sống chi bằng chết đi còn nhẹ nhõm hơn, mãi cho đến khi anh ta đi tới thôn Lăng Vân.

Trở thành cư dân chính thức được tăng trạng thái lên hai hạng, giúp cải thiện đáng kể khả năng sống sót của cư dân.

Lãnh địa không chỉ có có thủ vệ mà còn có kiến trúc phòng ngự là lớp phòng hộ.

Buổi tối có thể ngủ thẳng giấc, ngủ đến an tâm, không phải căng tinh thần lo lắng quái vật đánh lén lúc nào không hay.

Có rất nhiều kiến trúc công năng, chủng loại thương phẩm phức tạp cơ hồ có thể thỏa mãn nhu cầu sở hữu của người chơi.

Không có đoàn đội nào áp bức, người chơi độc lập, người chơi sinh hoạt có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi, tự do tự tại.

Nón rộng vành, áo tơi, dù tre, rất nhiều đồ che mưa giá cả hợp lý, không bị đoàn đội độc quyền thâu tóm, cũng không ai bắn giá lên trời.

Ngay cả trong những thời khắc khó khăn nhất cũng không nghe nói có vụ người đi săn người, trấn lột trang bị bán ra đổi tiền để sống.

Ngụy Triết thực sự cảm thấy rằng sẽ không có lãnh địa nào ở thành phố S tốt hơn thôn Lăng Vân. Nơi này thích hợp cư trú, có phấn đấu sẽ thấy được hy vọng.

Mang tiền xu tiến vào tiệm may, Ngụy Triết dự định mua thêm một “Ống tên săn thú”, không ngờ nhìn kỹ thì thấy trên kệ hàng đang có bày những thương phẩm mới.

[ Tên: Ống tên xích diễm ]

Phẩm chất: Hiếm

Hiệu quả trang bị: Mỗi phút tự động bổ sung một mũi tên, có thể nạp tối đa 35 mũi tên.

Hiệu ứng đặc biệt: Sau khi tạo ra mũi tên có 20% tỷ lệ gắn hiệu ứng đặc biệt “đốt cháy”. Sau khi gắn thành công, sức tấn công của mũi tên +12, gây thêm sát thương pháp thuật hệ lửa.

Giá bán: 1200 đồng.

[ Tên: Áo choàng hỏa vũ ]

Phẩm chất: Hiếm

Hiệu quả: Thể lực +10

Đặc hiệu: Mỗi giây tạo ra 3 sát thương pháp thuật hệ lửa xung quanh quân địch.

Giá bán: 3000 đồng.

Nhìn thấy rõ thuộc tính của trang bị, Ngụy Triết lập tức hít vào một hơi ― đây là cái lãnh địa thần tiên thế? Tại sao lại có bán cả trang bị tím!

Anh ta từng nghe người chơi nhắc tới, đầu trò chơi trang bị cao cấp còn thưa thớt, ngoại trừ may mắn nhặt được thẻ tím thẻ cam trong cơn mưa thẻ ngày đầu tiên, săn thú Boss là nguồn thu hoạch trang bị tím và cam duy nhất.

Mặc dù tính xác thực vẫn chưa được kiểm chứng nhưng đã không dưới hai lần anh ta nghe nói như vậy.

Hơn nữa những lãnh địa anh ta từng đi qua, cửa hàng hệ thống cũng không bán trang bị tím và cam, lâu dần Ngụy Triết cũng tự nhiên tin là thật.

Kết quả! Cửa hàng của hệ thống ở Thôn Lăng Vân co bán trang bị tím trang! Hơn nữa không phải một món mà là hai món!

Ngụy Triết khϊếp sợ kinh ngạc, sững sờ ở tại chỗ, hồi lâu mới định thần lại.

Qua nửa ngày anh ta mới sờ tay vào túi và thở dài tiếc nuối: "Không đủ tiền, không mua nổi, quá đáng tiếc.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right