Chương 342: khả năng xấu nhất

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:07 visibility 4,636 lượt đọc

Chương 342: khả năng xấu nhất

Cám ơn đạo hữu Kollr4 đã đẩy 500 Kim Phiếu, mình bạo 50 chương từ chương 340 - 390.

Chưa đến giờ Mão, Trần Tam Thạch đã sắc xong thuốc bổ dưỡng thân thể, dặn dò Ti Cầm Mặc Họa nhất định phải hầu hạ phu nhân uống xong rồi mới đến doanh trại điểm danh. Nghe Hậu công công tiết lộ tin tức, hắn cũng bắt đầu tăng cường huấn luyện thuộc hạ.

Sau một thời gian dài như vậy, bất kể là thân tín ban đầu hay là binh sĩ đến từ các Vệ Sở, đều có thể nói là nghe lời răm rắp, kỹ năng 【Thống Binh】cũng được nâng cao.

【Kỹ năng: Thống Binh (Tiểu thành)】

【Tiến độ: 355/2000】

Binh lính dưới tay hắn, khuyết điểm duy nhất chính là cảnh giới tu vi quá thấp, võ giả Luyện Tạng đã có chút không đủ dùng.

Bát Đại Doanh cung cấp thuốc bổ thông thường đầy đủ, nhưng cũng có hạn chế, nếu thể chất không đủ, uống nhiều sẽ không thể tiêu hóa hết độc tố còn sót lại, dẫn đến tổn hại căn cơ ngũ tạng lục phủ.

Mà thuốc bổ được luyện chế ra, độc tính còn sót lại bao nhiêu, thì cần phải khảo nghiệm công lực của y sư.

Nếu dùng tiêu chuẩn định lượng dễ hiểu để biểu đạt, người bình thường, giống như thuốc do Tưởng y quan bọn họ luyện chế ra, mười phần sẽ còn lại khoảng bốn phần độc tính.

Còn những cao thủ cảnh giới Thông Mạch như Giang y quan, dùng kình lực chiết xuất ra thuốc, thì chỉ còn lại khoảng hai phần độc tính.

Đừng xem thường hai phần này, mỗi một phần độc tính giảm bớt, đều đại biểu cho việc các võ giả có thể uống nhiều thêm một chút thuốc bổ để tăng cao tu vi, tích lũy qua tháng ngày, có thể mang đến sự tăng lên rất lớn cho cảnh giới tổng thể của quân đội.

“Kình lực luyện thuốc, cần phải đạt tới ngoại kình.”

Trần Tam Thạch đến lúc đó thật sự phải nghiên cứu kỹ càng, nếu có thể giảm bớt độc tính xuống càng nhỏ, cũng là một cách gián tiếp nâng cao thực lực của thuộc hạ.

“Hắc! Tướng quân, nói cho ngươi một tin tốt!” Bạch Đình Chi tâm trạng khá tốt tìm đến: “Con chó săn họ Doãn kia, sáng sớm ngày mai chuẩn bị đi rồi, cuối cùng cũng không còn chạy lăng xăng ở đây chướng mắt nữa.”

“Đi?” Trần Tam Thạch vội vàng hỏi: “Ngươi xác định?”

“Xác định!” Bạch Đình Chi quả quyết nói: “Hắn mua rượu thịt trong doanh trại, đang mời những người có quan hệ tốt với hắn uống rượu, nghe nói tối nay còn đi thanh lâu, đám người nịnh bợ hắn còn nói không nỡ để hắn đi.”

Trần Tam Thạch nhìn ra được, người này đối với Tào Phiền trung thành tận tâm, còn tưởng rằng sẽ luôn ở lại Lương Châu làm trợ thủ, bây giờ tại sao đột nhiên lại muốn đi?

Đoán chừng là lần trước Sa Văn Long bị điều đi, dẫn đến bọn hắn cảm thấy mình bại lộ, không dám nán lại nữa, sợ bị tra chăng?

Họ Doãn kia, cam tâm bỏ đi như thế ư?

Trong bọn người Tào Phiền, kẻ hận hắn nhất chắc chắn là Doãn Hàn Văn, trước còn bị hắn bắn một mũi tên.

Hơn nữa…

Tên này cũng đâu phải kẻ nghèo rớt mồng tơi, bày tiệc chia tay ở doanh trại chắc chẳng phải để tiết kiệm, giống như chiếu cáo thị thiên hạ hắn sắp đi, muốn để cho ai nhìn đây?

Trần Tam Thạch không khỏi nghĩ đến khả năng xấu nhất.

Dù không phải nhắm vào mình, cũng không thể buông tha cho đối phương!

Kiếm Khí Thuật còn thiếu chút nữa là nhập môn, trước ngày mai nhất định kịp, nhưng trước đó, còn phải chuẩn bị kỹ càng.

Vừa hay, bắt đầu từ xế chiều, đến lượt bọn họ nghỉ phép.

Trần Tam Thạch lặng lẽ rời đi, quay về Đốc Sư Phủ.

Sau khi dần dần quen thuộc, hắn không cần chờ thông báo nữa, mà tự do ra vào, dưới sự dẫn đường của một nha hoàn, đi thẳng đến chỗ ở của Vinh Diễm Thu.

“Sư đệ đến cũng không báo trước một tiếng.”

Vinh Diễm Thu khoác lớp lụa mỏng, tóc và má còn ướt đẫm, rõ ràng vừa tắm xong.

Nàng dùng ngón tay điểm vào ngực sư đệ: “Nói đi, tìm tỷ tỷ có việc gì?”

Trần Tam Thạch lùi nửa bước, đưa món quà đã mua lên: “Đến thăm sư tỷ.”

“Hứ, giờ còn giả bộ đứng đắn, không phải trước đó ngươi và con tiểu tiện nhân kia làm sập giường sao.” Vinh Diễm Thu khinh bỉ mặc quần áo, liếc hộp trang sức: “Bớt giở trò đi, nói mau, lại muốn sai khiến ta làm gì?”

“Quả nhiên không giấu được sư tỷ.” Trần Tam Thạch chắp tay: “Ta sắp nghỉ phép hai ngày, định lên núi săn bắn, xem có tìm được dị thú nào không, nhưng thật sự không yên tâm để gia quyến ở nhà một mình, nên có thể nhờ sư tỷ đến hàn xá ở hai hôm không?”

Nếu đối phương đã muốn đi, hắn ra khỏi thành giết người là ổn thoả nhất, có Thiên Tầm cũng không sợ không đuổi kịp.

Nhưng lại lo trong nhà không người, lúc nguy hiểm không kịp quay về.

“Ngươi lo lắng vớ vẩn cái gì.” Vinh Diễm Thu cho rằng là chuyện của Tam sư huynh Nhiếp Viễn, nàng tự tin nói: “Ngươi cứ yên tâm lên núi đi, sẽ không còn ai theo dõi ngươi nữa, nhà ngươi cũng không có ai dám đến.”

“Vẫn mong sư tỷ đích thân trông nom.” Trần Tam Thạch khẩn cầu.

“Được thôi.” Vinh Diễm Thu gật đầu nói: “Ngươi đã nói vậy, sư tỷ còn có thể không đồng ý sao? Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, Ly muội muội nhà ta lại thường xuyên đến đó, vậy thì đi chơi hai ngày vậy.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right